Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025

Niềm vui đến từ 4 chữ lượng

 

NIỀM VUI ĐẾN TỪ 4 CHỮ LƯỢNG

 

1. Âm lượng

Lương Thực Thu từng nói: “Một người nói lớn tiếng, là bản năng; nói nhỏ tiếng, là văn minh.”

Kiểm soát âm lượng của mình là sự tôn trọng với người khác, cũng là sự tu dưỡng của bản thân.

 

Nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng là phong cách tốt nhất cho gia đình.

Mỗi lần Minh Lâm phạm lỗi, mẹ anh ta trước giờ đều chưa từng đánh con hay mắng con trước mặt người ngoài dù chỉ một câu; mà đợi đến lúc nửa đêm vắng người, yên tĩnh, mới đóng cửa, bình tĩnh giải thích chỗ sai cho Lâm nghe.

 

Có đôi lúc, ôn hòa lại chính là năng lượng mạnh mẽ nhất, có thể chống lại sự ác ý và những lời phỉ báng trên thế giới.

Nói chuyện to tiếng, quát tháo, giống như một lưỡi dao vô tình đâm vào trái tim người nhà, khiến họ rơi vào bất an, lo lắng.

Kiểm soát tốt âm lượng, nói chuyện dịu dàng với người nhà, là khởi đầu của một gia đình hạnh phúc, cũng là cách giáo dục tốt nhất.

 

Âm lượng nói chuyện, sẽ tiết lộ tu dưỡng của bạn.

Âm lượng của lời nói, ẩn chứa tố chất và phẩm hạnh bên trong của mỗi người.

Có những người vừa mở miệng đã mắng chửi, đứng cách rất xa vẫn có thể nghe được tiếng rống giận dữ của họ, làm ồn người khác. Chỉ khiến người khác cảm thấy người nọ thiếu giáo dục và không tôn trọng mọi người.

Ngược lại, có những người dù gặp chuyện không may gì đi nữa vẫn có thể kiểm soát lời nói, ăn nói nhỏ nhẹ, có duyên, khiến người ta cảm mến.

 

Âm lượng nói chuyện, có thể giúp nhìn thấu tâm hồn của một người, giúp người khác biết được bạn là người thiện hay ác, là dịu dàng hay hung dữ, là nhân từ hay lạnh bạc.

Người xưa có câu: “Quý nhân luôn nói lời thấp.”

Một người thực sự khiêm tốn, sẽ không bao giờ so đo âm lượng với người khác, mà dùng Đức hạnh để khiến họ tâm phục khẩu phục.

2. Độ lượng

Có lòng độ lượng, chính là có cả biển trời, không chỉ nhìn thấu, còn có cái nhìn thoáng hơn người khác. Người muốn có lòng độ lượng lớn, trước tiên phải học cách “tịnh tâm”, từ bỏ ham muốn.

Người có lòng độ lượng, tâm chỉ đặt lên việc lớn, sẽ không tốn quá nhiều tinh thần lên mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, những điều nhỏ nhặt.

 

Bởi vì họ hiểu từ lâu không cần vì một cái lợi ngắn ngủi mà tranh chấp với người khác đến độ đầu rơi máu chảy. 

Họ tin tưởng rằng thời gian chính là liều thuốc tốt nhất; và mọi tủi thân, thất bại hiện tại nhất định sẽ được bù đắp bằng các hình thức khác nhau trong tương lai.

 

Tầm mắt xa hơn, cuộc sống sẽ không còn bị giới hạn bởi một căn nhà, một mẫu đất nhỏ trước cửa nữa, sẽ không cần vì lời bàn ra tán vào của hàng xóm mà đau đáu khó chịu cả ngày.

3. Đảm lượng

Người ta thường nói “thích liều mới thắng”, “liều” là một dạng đảm lượng thực tiễn. Cơ hội là nhờ vào bản thân tự tạo ra, chúng ta chỉ có thể nắm bắt được nếu chúng ta thực sự chăm chỉ.

 

Khi cà chua lần đầu được đưa đến châu Âu, mọi người đều nghĩ rằng ăn cà chua sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng Robert, một người Mỹ ở đó đã khuyên mọi người bằng một hành động đầy gan dạ, anh ta tự mình ăn cà chua để chứng minh cho mọi người biết loại quả này không có độc. Kể từ đó, cà chua được tiêu thụ rộng rãi.

 

Nếu không có một lần ăn thử đó của Robert, mọi người sẽ không bao giờ biết đến mùi vị thơm ngon của cà chua như hiện giờ.

Bất luận là công việc hay cuộc sống, làm việc gì cũng đừng nên quá cẩn trọng hay nhút nhát. Hãy thử mạnh dạn, to gan đi làm, biết đâu lại đi ra một con đường khác biệt chỉ dành riêng cho chính bạn thì sao?

4. Tâm lượng

Tâm của một người rộng lớn bao nhiêu, quyết định tầm nhìn và cách làm người của người đó cũng lớn bấy nhiêu. Người có trái tim cao cả, nhìn điều gì cũng thấy thuận mắt.

Hiểu cách tôn trọng những điều khác biệt, suy nghĩ cũng thoáng đạt theo. Trong tâm có phong cảnh, trước mắt sẽ không có thị phi.

 

Trong “Đàm kinh” có câu thế này: “Người tu đạo thực sự, là người chưa từng nhìn qua thế giới.”

Có nghĩa là: Người thực sự trưởng thành, sẽ không vì lời nói sai, việc làm không đúng của người khác mà đặt nặng trong lòng; càng sẽ không vì lỗi lầm của người khác mà làm vấy bẩn tâm hồn mình.

 

Trần thế rối loạn, thị phi khắp nơi. Nếu trong tâm không tranh chấp với thị phi, trước mặt lúc nào cũng là cảnh đẹp. Mà tâm có lực lượng, thì người mới có độ lượng.

 

Tăng Quốc Phiên từng nói:

“Phú quý công danh, là vinh quang mà người đời tôn sùng; nhưng ai có trái tim rộng lớn, mới thực sự sống an vui, thoải mái.”

Tâm cởi mở, cầm lên được, đặt xuống được. Không phải không quản sự đời, mà là không quản sự người.

 

Sống là một loại tu hành, mà tu hành là một loại tu tâm.

Chỉ cần có một trái tim biết đủ, ở đâu cũng vẫn là hạnh phúc.

 

An Hậu

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2025

Giả nghèo sống với người vô gia cư ký giả New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ

 

GIẢ NGHÈO SỐNG VỚI NGƯỜI VÔ GIA CƯ KÝ GIẢ NEW YORK TIMES RA LOẠT BÀI CHẤN ĐỘNG NƯỚC MỸ

William James – ký giả của tờ báo New York Times đã cải trang thành một người lang thang, nghèo khổ và què một chân. Anh đã trà trộn và sống với những người vô gia cư ở Miami, một thành phố ở tiểu bang Florida, Hoa Kỳ khoảng nửa năm để tìm hiểu cuộc sống của họ.

Ký giả nổi tiếng giả làm người vô gia cư

Ngay ngày đầu tiên, nhìn thấy James tàn tật, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu, từ trong đáy mắt của những người vô gia cư này đã lập tức biểu lộ ra một sự quan tâm. Một người đàn ông trong nhóm đã bước đến, đưa cho James một cây gậy gỗ và nói với anh rằng: “Người anh em, hãy cầm lấy nó, như thế sẽ thuận tiện hơn nhiều”.

 

James đưa tay đón lấy cây gậy, dùng tay vuốt ve cây gậy này hết lần này đến lần khác, trong lòng không khỏi cảm kích. Đúng lúc đó, một bóng dáng loang loáng phản ánh trên mặt dường, dáng đi không bình thường, ngẩng lên nhìn, trong lòng James cảm thấy như bị cái gì đó thiêu đốt: người đàn ông đưa gậy lúc nãy đang đi cà nhắc…

 

Chống cây gậy này, James dường như cảm thấy có một loại sức mạnh vô hình từ nó truyền đến; rất mau, anh đã có được tín nhiệm của những người vô gia cư này. Họ dẫn James đi đến nơi đặt những chiếc thùng rác ở các siêu thị, đến khu dân cư để thu lượm thức ăn và phế liệu bị người ta vứt đi. Họ còn nói cho James biết nơi nào có nhiều đồ phế liệu, những phế liệu nào đáng tiền và nên đi lượm vào khung giờ nào, .v.v…

 

Trong một lần trông thấy James bước đi khập khiễng một cách vất vả để lật tìm phế liệu, một anh chàng thanh niên da đen với hàm răng trắng bóng đã bước đến, vỗ nhẹ lên vai của James, đưa cho anh túi phế liệu và nói: “Này người anh em, anh hãy đi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút, túi đồ phế liệu này anh hãy cầm lấy đi!”.

James nghe xong, đứng ngẩn ra đó, như thể không tin vào tai mình: “Vậy làm sao được? Những thứ này cậu vất vả lắm mới lượm được mà!”.

Người lang thang đó nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói một cách rất vui vẻ: “Tôi dễ dàng hơn anh một chút”. Nói xong, liền quay người bỏ đi. James xách túi phế liệu đó, nhớ lại câu mà anh chàng da đen vừa nói khi nãy, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp và cảm động.

 

Tới buổi trưa, trong lúc đang cảm thấy đói, một người đàn ông bị còng lưng trong nhóm đi đến trước mặt James, đưa cho anh hai ổ bánh mì và nói: “Này người anh em, hãy ăn đi!“. James nghe xong, cảm thấy có chút ngại ngùng: “Nếu anh cho tôi, thế thì anh ăn gì đây?”.

Người đàn ông nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!”. Nói xong, liền lảng sang bên cạnh bỏ đi. James cầm hai ổ bánh mì trong tay, nước mắt lã chã rơi, phải rất lâu sau đó mới bình tĩnh lại được.

 

Đến tối, James cùng vài người vô gia cư rủ nhau co rúc dưới chân cầu. Nhìn thấy James ngủ ở nơi ngoài rìa chân cầu, một ông lão đầu tóc bạc trắng chầm chậm đi đến, vỗ nhẹ vào vai anh rồi nói: “Này người anh em, cậu hãy đến ngủ ở chỗ tôi, ở đó thoải mái hơn một chút”. James nghe xong, cảm thấy nghi hoặc nói: “Nếu tôi ngủ chỗ ông, thế thì ông ngủ chỗ nào?”. Ông lão đó nghe xong, nhoẻn miệng cười, nói: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!”

Lại là “tôi dễ dàng hơn cậu một chút!“, James nghĩ, những người vô gia cư sống ở giai tầng thấp nhất trong xã hội này, tuy cuộc sống vô cùng gian khổ, thế nhưng khi họ nhìn thấy người khác khó khăn, đều luôn chìa tay giúp đỡ, họ luôn thấy bản thân mình có một phương diện mạnh hơn người khác.

 

James sống chung với những người vô gia cư này hơn nửa năm, trong khoảng thời gian hơn nửa năm đó, sớm chiều ở chung đã khiến anh sinh ra tình cảm thân thiết sâu sắc. Cảm nhận được tình người sâu sắc ở chính những người không có gì

 

Chàng trai vô gia cư người da đen tên Ali luôn thích nói đùa kia, một tay bị tàn tật, nhưng cậu vẫn luôn thích giúp đỡ những người bị tật cả hai tay. Khi người này bày tỏ cảm kích, cậu luôn thích nói một câu: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”.

Anh chàng vô gia cư tên Bobby, thính giác ở hai lỗ tai không được tốt lắm, mỗi lần nhặt được thứ gì tốt, luôn thích chia sẻ một chút cho người bạn vô gia cư có tật ở mắt; khi người này bày tỏ sự cảm kích, anh luôn nói một câu, chính là: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”.

 

Anh chàng vô gia cư thân thể ốm yếu tên Chater ấy, luôn thích giúp đỡ người bạn vô gia cư thân thể béo phì kia của mình; khi nhận được sự cảm kích, câu mà Chater thích nói nhất cũng chính là: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”. Không lâu sau đó, James có một loạt bài viết trên trang New York Times với tiêu đề: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút.”

Loạt bài báo đã gây sự chấn động lớn 

James ngập trong những bình luận bất tận đầy ҳúc ᵭộпg của độc giả gửi về. Một nhà bình luận nói, đó thực sự là một loạt bài đánh thức những trái tim đã ngủ quá lâu trong sự thờ ơ, lạnh nhạt ở một đất nước quá coi trọng sự riêng tư.

Bất kỳ ai đọc loạt bài đó đều muốn ngả mũ chào những người vô gia cư mà họ gặp, với sự kính trọng thực sự.

Tuy họ sống ở giai tầng thấp nhất trong xã hội, nhưng họ luôn có thể nhìn thấy bản thân mình có ưu thế hơn người khác, và dùng ưu thế nhỏ nhoi ấy để giúp đỡ những người yếu hơn, mang cho người khác một loại cảm giác ấm áp và dũng khí để tiếp tục sống.

 

Hàng triệu ᵭộc giả của tờ báo danh tiếng hàng đầu thế giới bàng hoàng nhận ra, sự rách rưới, bẩn thỉu, tàn tật hay nghèo khó, không ngăn cản con người trở nên tôn quý và cao cả. Và không cần phải giàu có bạn mới có thể trao đi tình yêu tҺươпg, nỗi đồng cảm, thậm chí cả một chút vật chất vốn không có mảy may ra giá trị gì đối với hầu hết mọi người như là một cây gậy…

James đã viết trong loạt bài gây chấn động của mình rằng: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”, là câu nói kỳ lạ nhất lưu truyền trong những người vô gia cư, câu nói kỳ lạ nhất mà anh từng đươc nghe thấy trong đời.

Bởi vì mỗi khi nó được thốt ra từ một người vô gia cư tàn tật, rách nát mà với anh là không thế nào khốn khó hơn, nó bỗng biến thành một sức mạnh cảm hoá mãnh liệt khiến hết thảy những quan niệm cố hữu về người khác, sự lạnh nhạt, vô tình, sự hãnh tiến và ích kỉ của một người ở tầng lớp trên như anh tan biến.

 

Nó cho anh một thứ niềm tin về cuộc sống mà anh chưa bao giờ cảm thấy khi đến những toà nhà tráng lệ nhất New York, giữa những chính khách, nhà tài phiệt, hay ngôi sao đỉnh cao thế giới..

Và chúng ta, những con người chắc chắn giàu có hơn rất nhiều những người vô gia cư khốn khổ, lại thường là những kẻ kêu ca than phiền nhiều nhất về số phận.

 

Thực ra cuộc đời sẽ đơn giản và hạnh phúc hơn rất nhiều nếu chúng ta có thể nói :“Tôi dễ dàng hơn cậu một chút” với bất kì ai đó mà bạn gặp trên đường đời.

Bởi vì như những người vô gia cư kia, bạn luôn có thể nói câu nói đầy cảm hứng đó ngay cả khi bạn không có gì cả, ngoài… một trái tim.

 

Tịnh Yên

 

Khoa học hé lộ tiềm năng y tế phi thường của Tình Yêu

 


KHOA HỌC HÉ LỘ TIỀM NĂNG Y TẾ PHI THƯỜNG CỦA TÌNH YÊU

Tình yêu dưới kính hiển vi

Trải nghiệm của Tiến sĩ Alexander là phi thường, nhưng nó không phải là duy nhất. Sự hiểu biết của khoa học về tình yêu và tác động của nó lên cơ thể ngày càng tinh tế và toàn diện.

Trong một thí nghiệm cơ bản được công bố trên JAMA Psychiatry, các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng các cặp đôi có tương tác ấm áp và tình cảm thì chữa lành vết thương nhỏ nhanh hơn 40% so với những cặp đôi tranh cãi hoặc thể hiện sự thù địch.

Nghiên cứu cho thấy các trạng thái cảm xúc tích cực sản sinh từ những mối quan hệ yêu thương kích hoạt hệ thần kinh đối giao cảm, thường được gọi là “hệ thống nghỉ ngơi và tiêu hóa”, có thể giảm viêm và tăng tốc độ phục hồi tế bào. Ngược lại, các mối quan hệ thù địch làm giảm khả năng chữa lành đến 60%, có thể là do sự gia tăng các hormone căng thẳng như cortisol.

 

Tình yêu cũng giảm nhẹ cảm giác đau đớn một cách tự nhiên. Một nghiên cứu của Đại học Stanford đã cho một nhóm người tham gia tiếp xúc với sức nóng gây đau rát ở mức độ vừa phải trong khi cho họ xem hình ảnh của người bạn đời. Nhóm này báo cáo mức độ đau đớn thấp hơn rõ rệt so với nhóm người chỉ được cho xem hình ảnh của một người quen.

Lời gọi từ trái tim

Trái tim được công nhận rộng rãi là biểu tượng của tình yêu và, hợp lý thay, tình yêu có tác động đáng kể đến chính trái tim.

Một nghiên cứu đã đặt câu hỏi với 10.000 người đàn ông: “Vợ bạn có thể hiện tình yêu với bạn không?” và phát hiện rằng những người trả lời “có” có tỷ lệ đau ngực hoặc đau tim thấp hơn 50%. Mức giảm này vẫn tồn tại ngay cả với những người có nguy cơ cao như mắc bệnh cholesterol cao và tiểu đường.

 

Thực tế, tình yêu ảnh hưởng trực tiếp đến cách hoạt động của trái tim. Một nghiên cứu của Brooks Gump, giáo sư sức khỏe cộng đồng tại Đại học Syracuse, Mỹ, cho thấy những người có bạn đời hoặc người yêu thương bên cạnh thì huyết áp giảm xuống. Điều thú vị là ngay cả khi mối quan hệ không hạnh phúc, huyết áp vẫn giảm khi họ ở bên người bạn đời.

 

“Một trong những yếu tố quan trọng nhất của tình yêu là sự tin tưởng và an toàn”, Giáo sư Gump chia sẻ Các nghiên cứu của ông và các nhà nghiên cứu khác cho thấy, khi mọi người ở gần người mang lại cảm giác thoải mái và an toàn, họ có thể giảm bớt sự cảnh giác. Điều này giúp họ không phản ứng mạnh mẽ với các yếu tố căng thẳng, chẳng hạn như khi một cánh cửa đóng mạnh, khi nghe tin xấu hoặc khi có một sự kiện không may xảy ra. Mức độ giảm căng thẳng này giúp tăng cường miễn dịch và giảm các bệnh tim mạch.

Thiếu vắng tình yêu có thể gây đau đớn

Mặc dù tình yêu có thể chữa lành, nhưng sự thiếu vắng tình yêu có thể gây ra nỗi đau về mặt cảm xúc, thậm chí là ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể chất.

Vào năm 2005, một nhóm bác sĩ nghiên cứu từ Đại học Johns Hopkins đã công bố một nghiên cứu về một bệnh tim mạch có tên gọi là “bệnh cơ tim do căng thẳng”, hay còn gọi là “hội chứng trái tim tan vỡ” – một biệt danh mà các chuyên gia y tế không phản đối.

Bệnh cơ tim do căng thẳng xảy ra khi những người, chủ yếu là phụ nữ trên 65 tuổi, chịu đựng căng thẳng cảm xúc mạnh mẽ và đột ngột. Căng thẳng này có thể do cái chết của một người thân, sự chia tay hoặc một sự kiện đau buồn nào đó.

 

Nghiên cứu cho thấy những “trái tim tan vỡ” này thường có một tâm thất trái phình to và sưng. Mặc dù bệnh này có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng, bao gồm tỷ lệ tử vong cao, nhưng nó thường có thể hồi phục với sự chăm sóc thích hợp, vì cơ tim vẫn có khả năng phục hồi và hoạt động bình thường.

 

Tình yêu trong y học

Bác sĩ Truong Nguyen, chuyên gia sản phụ khoa, cho rằng tình yêu nên là yếu tố cốt lõi trong thực hành y học. Ông cho rằng chỉ đơn giản “không làm hại” là chưa đủ, và đội ngũ y tế nên thực sự quan tâm đến bệnh nhân như chăm sóc một người bạn hay người thân. Ông nói rằng không cần tìm kiếm đâu xa để nhận ra sự thiếu chăm sóc trong y học, vì sai sót y tế là nguyên nhân đứng thứ ba gây tử vong tại Mỹ.

Việc thể hiện tình yêu với bệnh nhân giúp bảo vệ sự an toàn của họ và tạo ra một trạng thái tinh thần tích cực, giúp họ phục hồi nhanh hơn.

 

Hơn nữa, theo ông nhiều phương pháp điều trị hiện đại có những hạn chế, và đây chính là lúc mà tâm linh hoặc niềm tin vào Thượng Đế có thể hữu ích. Như ông đã chỉ ra, “sự can thiệp” này không có tác dụng phụ tiêu cực.

 

Tình yêu thiêng liêng và những hiện tượng kỳ bí

Khi khoa học công nhận các hiệu ứng sinh học của tình yêu, chẳng hạn như sự giải phóng oxytocin và giảm đau, vẫn còn một khía cạnh bí ẩn của tình yêu.

Mọi người thường trải qua các hiện tượng vật lý kỳ lạ, khi những cảm giác thể chất hoặc cảm xúc dường như được chia sẻ từ xa với những người mà họ có mối quan hệ sâu sắc – hoặc với những người họ yêu thương.

 

Bob Rickard và John Michell kể lại câu chuyện về Hugh Perkins, một cậu bé nuôi bồ câu làm thú cưng. Sau khi cậu bé mắc bệnh nặng, cậu được chuyển khẩn cấp đến một bệnh viện cách đó 100 km để phẫu thuật. Trong khi phục hồi, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa sổ giữa cơn bão tuyết mạnh. Khi y tá mở cửa sổ, một con bồ câu bay vào và đậu trên ngực của Hugh. Đó là một trong những con bồ câu của cậu, được nhận dạng qua chiếc vòng mang số hiệu “167”. Con bồ câu này chưa bao giờ bay tới bệnh viện và không thể biết nơi cậu bé đang ở.

 

Một trường hợp khác, trong New Directions in Parapsychological Research (Nghiên cứu về các hiện tượng siêu nhiên), Joseph H. Rush đã ghi nhận câu chuyện của một người mẹ, khi viết thư cho con gái đang học đại học, bỗng dưng cảm thấy một cơn đau rát dữ dội ở tay phải. Đau đến mức bà phải ngừng viết. Ít phút sau, bà nhận được cuộc gọi báo rằng con gái bà đã bị bỏng hóa chất ở tay phải trong một tai nạn tại phòng thí nghiệm. Cảm giác đau đớn và thời gian xảy ra chính xác khiến việc này không thể là một sự trùng hợp.

 

Những hiện tượng này thường xảy ra giữa những người có mối liên kết cảm xúc sâu sắc – như giữa cha mẹ và con cái, anh chị em, vợ chồng, bạn bè lâu năm, thậm chí là giữa con người và thú cưng của họ. Hơn nữa, chúng không liên quan đến khoảng cách không gian.

 

Tình yêu dành cho người khác, như nghiên cứu đã chỉ ra, có thể được nuôi dưỡng một cách có chủ đích. Một nghiên cứu đăng trên tạp chí Mental Health, Religion & Culture chỉ ra rằng việc lặp đi lặp lại một câu thể hiện tình yêu và lòng kiên nhẫn, như “Hãy yêu người khác như chính bản thân mình”, sẽ thúc đẩy tình yêu từ bi. Thực hành lòng từ thiện và làm những việc tốt có thể giúp chúng ta hành động xuất phát từ tình yêu thay vì từ cái tôi.

 

Cuối cùng, Tiến sĩ Dossey nhấn mạnh rằng tình yêu không phải là một cảm xúc có thể dễ dàng định nghĩa bởi khoa học. Ông trích dẫn Carl Jung, nhà tâm lý học nổi tiếng, về bản chất của tình yêu: “Trong suốt sự nghiệp y học của tôi cũng như trong đời sống cá nhân, tôi luôn đối mặt với bí ẩn của tình yêu và tôi chưa bao giờ có thể giải thích được nó”.

“Giống như ngón tay chỉ về mặt trăng không phải là mặt trăng, tất cả các bài viết khoa học và suy nghĩ của chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết tình yêu”, Tiến sĩ Dossey nói. “Càng khám phá, càng có nhiều bí ẩn”.

 

Thanh Ngọc

 

 

 

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2025

Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi,

 

 BÈO DẠT MÂY TRÔI, CHỐN XA XÔI,

 Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi,

Anh ơi em vẫn đợi.

Ngậm một tin trông, hai tin đợi, ba bốn tin chờ

Sao chẳng thấy đâu.

Anh ơi trăng đã ngã ngang đầu

Thương nhớ ai, sương rơi đêm sắp tàn trăng tà,

Cành tre đu trước ngõ

Là gió la đà em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy anh.

 

Một mảnh trăng treo, suốt canh thâu,
Anh ơi trăng đã ngã ngang đầu
Thương nhớ ai, sương rơi đêm sắp tàn trăng tà,
Cành tre đu trước ngõ
Là gió la đà em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy anh.

 

Ngày ngày ra trông, chốn xa xăm
Anh ơi, em vẫn đợi, mỏi mòn
Ra trông Sao xa tang tính tình cá vờn
Người đi xa có nhớ là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời.
Sao chẳng thấy đâu.

Mòn mỏi đêm thâu suốt năm canh.
Anh ơi em vẫn đợi mỏi mòn
Thương nhớ ai.
Chim ơi, cho nhắn một đôi lời
Người đi xa có nhớ là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời.
Sao chẳng thấy đâu.

***********

Bèo dạt mây trôi là một bài hát dân ca quan họ Bắc Ninh, Việt Nam, với nội dung thể hiện nỗi nhớ của người con gái đối với người thương ở phương xa. Ca từ rất giản dị, gần gũi với nông thôn Việt Nam, sử dụng những hình tượng nghệ thuật như cánh bèo, chim, cá, mây, trăng, gió v.v. tạo ra một khung cảnh nhớ nhung sâu lắng. Những giá trị quý báu của bản dân ca này đã được thế giới vô cùng trân trọng.