
HUYỀN THOẠI TOÁN HỌC VIỆT NAM - TS LÊ BÁ
KHÁNH TRÌNH
Những ngày đầu năm mới nhắc lại một
câu chuyện để lại dấu ấn trong ngành toán học Việt Nam đó là một ngày mùa Xuân
cách đây 46 năm, Lê Bá Khánh Trình - học sinh lớp chuyên Toán trường THPT Quốc
Học Huế - rời Huế ra Hà Nội, tham dự kỳ thi tuyển chọn thí sinh cho đội Olympic
Toán quốc tế (IMO).
Không ai hình dung được, rằng hành trình ấy sau này sẽ trở thành dấu mốc
đặc biệt: Chàng trai 17 tuổi năm đó giành giải nhất Olympic Toán quốc tế tại
London (Vương quốc Anh) với số điểm tuyệt đối 40/40, đồng thời đoạt luôn giải
đặc biệt dành cho lời giải độc đáo. Và đó cũng là khởi đầu cho hành trình gần
nửa thế kỷ gắn bó với nền Toán học nước nhà của một "huyền thoại" -
TS Lê Bá Khánh Trình.
Thầy Lê Bá Khánh Trình kể, thời học Quốc học, học sinh không có quá nhiều lựa
chọn giải trí như bây giờ; thành ra đứa nào đã bước vào đội tuyển thì tự nhiên
cũng say mê, cũng miệt mài, ít xao nhãng. Tài liệu ít, đến mức mỗi khi tìm được
một bài toán hay, lạ từ đâu đó, cả lớp lại tụm đầu tranh luận đến tận tối, khả
năng tư duy được rèn luyện sâu… Cũng vì thế mà nhớ lâu, hiểu kỹ, mọi thứ đều
"ngấm" hơn, trọn vẹn hơn.
Thời điểm ôn đội tuyển ở Huế lại trùng chiến tranh biên giới phía Bắc nổ
ra, tháng 2/1979. Kỳ thi học sinh giỏi toàn quốc dự kiến tháng 3 hoặc tháng 4,
nên cả nhóm vừa học vừa chuẩn bị tâm lý: nếu chiến sự lan rộng, có thể sẽ tham
gia quân sự. "Tinh thần thời đó là vậy, ai cũng sẵn sàng",
thầy nói. Rất may chiến tranh kết thúc sớm, việc ôn luyện được tiếp tục.
Trong nhóm bốn thí sinh được chọn, chỉ riêng Lê Bá Khánh Trình không phải
từ Hà Nội, ba bạn còn lại lần lượt đến từ Đại học Tổng hợp, Sư phạm Hà Nội và
trường Chu Văn An. Ban đầu, sự khác biệt vùng miền khiến họ dường như có khoảng
cách, chỉ chào hỏi xã giao. Nhưng không lâu sau, sự vui tính, hay đàn hát và nét
"nhí nhố" khiến Khánh Trình nhanh chóng hoà nhập.
Thời điểm đi thi cũng đặc biệt: Việt Nam bị cấm vận nên không thể làm visa
trong nước mà phải sang Liên Xô và chờ một thời gian khá lâu. Chỉ khi nhận được
thông báo "visa ổn" cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm chuẩn bị
sang London.
Sự nhầm lẫn… may mắn!
Kỳ thi Olympic Toán quốc tế gồm hai vòng thi, ở vòng thứ nhất, hôm đầu
tiên có một bài toán khá hay, cách giải dựa trên một đẳng thức không hề phức
tạp, nhưng nếu không từng gặp thì sẽ mất rất nhiều thời gian để xoay sở.
Thầy Trình may mắn từng nhìn thấy ý tưởng trong một tài liệu nào đó trước
đây nên hoàn thành được trọn vẹn, trong khi các bạn khác chỉ xử lý được hai
trong số ba bài toán.
Cũng trong ngày thi hôm đó, bài số 3 Hình học trở thành bước ngoặt bởi một
sự cố bất ngờ xảy ra: Lê Bá Khánh Trình hiểu nhầm đề.
Đề ra tình huống hai điểm chuyển động cùng chiều, nhưng Lê Bá Khánh Trình
lại giải thành hai điểm chuyển động ngược chiều. Điều oái oăm là lời giải không
sai, thậm chí lại đầy đủ và chặt chẽ theo logic của tình huống mới nhưng chỉ có
điều nó… không dành cho đề bài.
Khi còn khoảng 20 phút cuối, Lê Bá Khánh Trình mới phát hiện điều đó.
Trong lúc nhiều thí sinh khác đã nộp bài và ra về, thầy xin giám thị cho viết
nốt lời giải theo đúng yêu cầu đề bài.
"Thời đó giám thị khá linh hoạt, họ có phần du di. Tôi giữ luôn lời
giải ngược chiều và tôi giải thêm một trường hợp khác. Đó có lẽ là may mắn của
tôi" , thầy Trình nói.
Khi nộp bài, thầy chỉ thấy "thoát nạn", hoàn thành cả hai hướng
giải, không nghĩ gì thêm. Không ai ngờ lời giải "ngược chiều" ấy trở
thành lý do giúp hội đồng trao giải đặc biệt, bởi nó không chỉ đúng mà còn mở
rộng bài toán theo cách mới, lạ và gọn đến mức gây tranh luận trong lúc chấm
thi.
Có những nhân duyên chỉ đến một, hai lần trong đời
Bốn mươi năm sau, năm 2019, khi thầy Trình trở lại Anh trong vai trò lãnh
đạo đoàn dẫn đội tuyển Việt Nam dự Olympic Toán quốc tế, một cuộc gặp bất ngờ
diễn ra.
Trong một buổi, khi nhắc đến đoàn Việt Nam, một giám khảo kỳ cựu bỗng nói:
"Ồ, Việt Nam ư? Có một cậu bé Việt Nam từng giành điểm tuyệt đối và giải
đặc biệt năm 1979. Tôi nhớ mãi bài làm của cậu ấy".
Thầy Trình không có mặt tại buổi trò chuyện hôm đó, nhưng các thành viên
trong đoàn kể lại với sự phấn khởi rằng người ấy chính là thành viên đang có
mặt tại kỳ thi năm nay.
Hôm sau, trong buổi chấm thi Hình học, vị giám khảo này chờ sẵn trước
phòng chấm để gặp cậu học trò 17 tuổi năm nào.
Ông giám khảo chia sẻ thêm: khi chấm bài năm đó, hội đồng ban đầu nhìn vào
lời giải rất ngắn và chế giễu rằng thí sinh làm bừa; nhưng càng đọc, càng nhận
ra rằng lời giải không chỉ đúng mà còn quá gọn, quá độc đáo, đến mức họ quyết
định trao giải đặc biệt. Và từ đó, người chấm bài nhớ mãi hai chữ "Việt
Nam" trong những kỳ chấm thi quốc tế.
Sau này đã có lần Thầy Khánh Trình nói, Toán và Văn tuy khác nhau về hình
thức, nhưng giống nhau ở cốt lõi: Văn thì thầy gợi để trò cảm, còn Toán thì
thầy gợi để trò mở vấn đề.
Một bài toán cũ, lời giải đã quen thuộc, đưa ra chỉ là một bài tập thuộc
lòng; còn một bài toán mới, với hướng đặt vấn đề mới, khiến học sinh phải động
não, phải sáng tạo, phải đối diện với lựa chọn, với sự mơ hồ, đó mới là học.
Trong các giờ dạy, nhiều khi chính học trò lại đưa ra tính chất, nhánh rẽ
hay ý tưởng mà thầy chưa từng nghĩ tới, khiến lời giải trở nên gọn hơn, đẹp
hơn, lạ hơn.
Thầy nhìn vai trò người thầy không phải là người đưa ra lời giải mà là
người châm ngòi cho tư duy. Bài toán khó, hay đưa ra không phải để đánh đố trò,
mà buộc trò rèn luyện kỹ năng, cũng phải động não tìm cách giải hay; trò muốn
giải quyết được vấn đề, trước hết phải có tư duy liên hệ.
Rất quan trọng là người thầy đưa vấn đề làm sao gây bất ngờ để trò tìm
được cách giải đẹp. Trên bục giảng, người thầy, khi trình bày vấn đề, cần tìm
cách trình bày ngắn gọn nhất, xuyên suốt, để trò nắm bắt nội dung có hệ thống.
Khi đưa ra vấn đề, luôn có ý thức chờ đợi học trò sẽ "cải tiến" tư
duy cho mình.
Vấn đề thầy đưa ra tốt, nghĩa là "gợi" tốt thì trò sẽ
"mở" tốt. Cũng đôi khi, chính cách giải thú vị bất ngờ của học trò
lại gợi cho thầy hướng xem xét mới… Thầy trò cộng hưởng với nhau, cùng làm giàu
tri thức, tư duy cho nhau.
Hơn bốn thập niên sau tấm huy chương IMO, điều khiến người ta nhắc đến Lê
Bá Khánh Trình ngoài điểm số tuyệt đối hay lời giải đặc biệt năm 1979 còn là
cách ông tiếp tục sống với toán: giản dị, bền bỉ, không khoa trương và cách ông
để học trò "nâng cấp" mình theo thời gian. Có lẽ đó mới là hành trình
đáng nhớ nhất.
St