Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

Im lặng là vàng, nhẫn nhịn là bạc

 

IM LẶNG LÀ VÀNG, NHẪN NHỊN LÀ BẠC

 

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, nhưng đừng nghĩ chịu thiệt là thiệt, có đôi khi chịu thiệt sẽ là phúc.

Có những người không thể cưỡng cầu thì cười nhẹ bỏ qua, có những con đường không thể không đi thì cần chi phải ngại.

 

Khi không có mặt trời thì học cách hưởng thụ sự mát mẻ của gió mây, khi không có hương hoa thì học cách cảm thụ sự nồng hậu của mặt đất.

Tham vọng nhiều thì mệt, biết đủ thì thỏa mãn. Cuộc sống gập ghềnh, nhưng chân thành mới là bến đỗ.

 

Mắt khẽ cười mới có thể thấy được cảnh đẹp của trời đất, tâm đơn giản mới thấy đời mộc mạc. Đời người trăm ngàn sắc thái, nhưng thành thật, giản đơn lại là điều đẹp nhất.

Cuộc sống như mặt gương luôn phản chiếu chính mình, sống thành thực thì nhìn thấy thiện lương, sống gian tham ắt thấy lọc lừa.

 

Cuộc sống cũng như cuốn sách, người khác nhau, sách cũng khác nhau. Tuổi trẻ thì như mưa rào gió lớn, lúc về già thì bọt nước mưa thu.

Đời là bể khổ nhưng kiên định sẽ biến khổ thành vui. Người gian dối, lấy chân thành cảm hóa, kẻ hung hăng thì từ bi hóa độ.

 

Nhẫn nại là tu hành, khổ đau là quá trình mà kết quả chính là sự thăng hoa. Thế nên, bất luận là nghịch cảnh hay thuận cảnh, chúng ta đều cần sự nhẫn nại.

Một nhẫn không chỉ vạn sự hòa mà còn là nền tảng để trí huệ sinh ra, nhẫn cũng không phải là sự nhu nhược mà là thể hiện của bậc quật cường đại trí.

Chịu thiệt thì dưỡng đức mà chịu nhẫn thì dưỡng tâm.

 

Im lặng là vàng, nhẫn nại là bạc. Mỗi người đều có một túi phúc của riêng mình, bạn cho gì vào trong thì sẽ thu được điều tương tự. Mỗi người cũng có một chiếc gương, bạn đối với gương như thế nào, gương cũng lại đối với bạn như vậy.

Nhìn người cũng phải nhìn mình, trách người thì phải hỏi tâm.

 

Cuộc sống là vở kịch, mà chúng ta là những diễn viên, luân hồi vạn kiếp, vai diễn đổi dời. Được mất hơn thua cũng như mây chiều, gió thoảng.

Không có tiền thì còn nghĩa, xóa đau thương để đổi lấy tình thương. Yêu và hận chỉ là trò đùa số phận, nhìn thấu rồi sẽ hết hận hết mê.

 

Có những lúc vì được mà vui, vì mất mà sầu, nhưng mất hay được cũng có gì khác biệt? Bởi thế nhân “được – mất” cân bằng, không có mất thì nào đâu có được?

Thế nên…

Xem nhẹ được mất ấy là người minh trí, gặp nhau rồi hãy sống thật với nhau. Đừng để một ngày kia cất bước, ngoảnh đầu nhìn để tiếc nuối cho nhau.

 

Thùy Dương

Đối phó với kẻ thao túng cảm xúc bạn?

 

ĐỐI PHÓ VỚI KẺ THAO TÚNG CẢM XÚC BẠN?

 

Cái Bẫy Mang Tên “Biện Hộ”

Vì sao ta lại dễ bị thôi thúc phải giải thích đến vậy? Phần lớn chúng ta đều có bản năng phản kháng sự bất công. Khi bị buộc tội oan hay khi lời nói của mình bị bóp méo, bản năng là muốn làm sáng tỏ, muốn phản bác, muốn nói rõ lý do vì sao họ sai.

 

Và những kẻ thao túng biết rõ điều đó. Chỉ cần bạn bắt đầu biện hộ, tức là bạn đã mặc nhiên công nhận quyền được phán xét của họ. Bạn đang dốc cạn năng lượng tinh thần quý giá để thuyết phục một người vốn dĩ chẳng màng đến sự thật.

 

Thứ họ cần không phải là lý lẽ, mà là cảm xúc của bạn: sự giận dữ, sự thất vọng, sự tuyệt vọng muốn được thấu hiểu.

Bạn càng phản ứng, họ càng hả hê, như thể bạn đang đổ thêm củi vào ngọn lửa mà họ đã châm mồi.

 

Thay Đổi Thế Trận: Sức Mạnh Của Sự Điềm Nhiên

Nhiều người nghĩ rằng mạnh mẽ là phải biết đối đáp sắc sảo hay chiến thắng trong một cuộc tranh luận. Nhưng trong những tình huống này, sức mạnh thật sự thường nằm ở chỗ không bị cuốn vào cơn hỗn loạn cảm xúc đó.

 

Đó là khi bạn vẫn giữ được kết nối với chính mình, từ chối chơi theo luật của họ. Làm sao để làm được điều đó? Hãy nhớ rằng: phản ứng của bạn chính là yếu tố then chốt họ đang cần – và bạn có quyền không cung cấp điều đó.

 

Hãy tưởng tượng bạn từ chối tiếp thêm nhiên liệu cho ngọn lửa ấy. Điều gì xảy ra nếu thay vì giận dữ hay phản bác như họ mong đợi, bạn lại bình thản, thậm chí có phần dửng dưng? Khi phản ứng của bạn không đi theo kịch bản của họ, toàn bộ chiến thuật bị phá vỡ. Họ lúng túng. Và quan trọng nhất, điều đó chứng minh rằng họ không thể thao túng được cảm xúc của bạn.

 

 

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Đọc… để làm gì?

 

ĐỌC… ĐỂ LÀM GÌ?

 

Thói quen đọc sách cũng là một chủ đề được khảo sát, nghiên cứu ở Singapore ngõ hầu tìm ra giải pháp ứng phó với những phát sinh khi công nghệ đi vào cuộc sống và làm thay đổi mọi thứ. Tác giả bài viết cũng là một doanh nhân đã chia sẻ suy nghĩ của mình về đề tài nhiều trăn trở này.

 

Học sinh lớp càng lớn thì càng bớt đọc sách! Đó là một trong những phát hiện từ khảo sát mới đây của Cục Thư viện Quốc gia Singapore (NLB) về thói quen đọc sách của người dân đảo Sư tử trong năm 2021. 59% số học sinh đầu cấp trung học (Secondary 1) đọc sách hàng ngày hoặc hai ba ngày mới đọc một lần, còn với học sinh cuối cấp (Secondary 4) thì tỷ lệ này chỉ là 39,8%.

 

Có lẽ không cần phải bàn cãi về tầm quan trọng của thói quen đọc bởi bất kỳ hình thức đọc nào mà chúng ta tham gia đều có những lợi ích tích cực của nó, cho dù chỉ đơn giản là để tìm hiểu các sự kiện, thông tin nghiêm túc hay để giải trí nhẹ nhàng.

 

Nghiên cứu khoa học cho thấy càng tiếp thu nhiều thông tin từ cuốn sách thì người đọc càng sử dụng não trái, liên quan đến logic và phân tích.

Tuy nhiên, khi đọc tiểu thuyết hay văn học hư cấu, ngôn ngữ và kịch bản mà người viết sử dụng tạo không gian cho người đọc sử dụng trí tưởng tượng và mở rộng tâm trí của mình theo một cách khác – những chức năng vận động não phải.

 

Đây là lý do tại sao đọc văn bản hư cấu có một vai trò khác so với đọc thực dụng hoặc chức năng. Người đọc tương tác với chữ viết và sự tương tác này kích thích sự khám phá và sáng tạo.

Thế nhưng, thái độ và nhận thức đối với việc học và cách đọc của nhiều người cũng mang tính thực dụng nếu không muốn nói là có phần lệch lạc, chẳng hạn như những thông điệp kêu gọi đọc một vài quyển sách để làm giàu, thành tỉ phú, nhà thông thái hay người thành đạt.

 

Tại nhiều nước, người ta cổ động sáng tạo và đổi mới nhưng những điều này dường như chỉ dành cho kinh doanh và những thứ thực tế. Chính phủ các nước thường đặt ưu tiên quốc gia cho giáo dục stem (khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học) hay vào những công việc được trả nhiều tiền nhất.

 

Các bậc làm cha làm mẹ khi dạy cho trẻ em cũng tập trung vào việc đọc theo chức năng, nắm vững sách giáo khoa phục vụ thi cử. Nhiều người sau khi lấy bằng cử nhân, thạc sĩ hay tiến sĩ cũng chủ yếu đọc những gì liên quan đến công việc…

 

Thực tiễn hành nghề tư vấn và dạy văn cho học sinh trường quốc tế trong suốt mười lăm năm qua đã giúp tôi cảm nhận cụ thể và sâu sắc về vai trò của việc đọc thực dụng và cả văn học. Khi đọc một tác phẩm văn học, người đọc phải vận dụng trí tưởng tượng của mình và cố gắng lấp đầy những khoảng trống trong câu chuyện theo cách mà định dạng hình ảnh không thể làm được.

 

Một nhân vật hoặc một ý tưởng, bất kể được tác giả mô tả chặt chẽ đến đâu, luôn được hình thành và tham khảo từ trải nghiệm của chính người đọc, theo một cách nào đó trở thành sản phẩm của cả tác giả và người đọc.

Theo nhiều nhà nghiên cứu, hành động đọc về bản chất là một bài tập để xây dựng một thực tế thay thế, sử dụng ngôn từ của tác giả.

 

Người đọc phải sử dụng trí tưởng tượng của mình như một cánh cổng để tưởng tượng ra những thế giới khác. Việc đọc giúp con người có được những hiểu biết và kinh nghiệm mà chúng ta có thể không có được trong cuộc sống hàng ngày và cũng là một hình thức hoạt động giải trí.

 

Thành thật mà nói, mặc dù đọc là một phần không thể thiếu trong cuộc sống nhưng kể từ khi đại dịch chấm dứt tôi cũng không còn xem đó là giải trí đơn thuần vì hầu hết các hoạt động này đều liên quan đến công việc giảng dạy hay yêu cầu viết lách.

Tôi cũng nhận ra một sự thật phũ phàng là tôi dành khá nhiều thời gian đọc trên màn hình máy tính hay điện thoại thông minh, tỷ lệ đọc e-book ngày càng cao hơn sách giấy.

 

Lẽ đương nhiên e-book cũng có những thế mạnh của nó, nhưng với tôi sách giấy vẫn luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ.

Việc cầm trên tay quyển sách giấy cho dù mới hay cũ, mua từ nhà sách hay mượn của thư viện là khởi đầu của một hành trình khám phá bản năng với các giác quan khi ngửi mùi hương từ giấy sách (khứu giác), những ngón tay lướt trên gáy sách (xúc giác), lắng nghe tiếng sột soạt khi lật từng trang sách (thính giác), ngắm nhìn thiết kế hay màu sắc trên bìa sách (thị giác).

 

Chắc hẳn các bạn thế hệ trẻ hơn sẽ có những cảm nhận khác và đọc vì những lý do khác nhau nhưng tôi tin rằng nếu bạn tìm thấy niềm vui và hứng thú khi đọc bất kỳ thể loại và duy trì thói quen đó suốt đời thì cuộc sống của các bạn rất đáng sống với nhiều ý nghĩa và thú vị.

 

Lê Hữu Huy