Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

Bận rộn chính là liều thuốc quý trên thế gian này

 

BẬN RỘN CHÍNH LÀ LIỀU THUỐC QUÝ TRÊN THẾ GIAN NÀY

 

Người nhàn rỗi nhiều ưu phiền, kẻ lười biếng nhiều bệnh tật, người bận rộn lắm niềm vui.

Người bận rộn sẽ tích cóp được cho mình nhiều trải nghiệm sống, hạnh phúc từ bên trong.

Con người ta, nhàn rỗi một chút là may mắn, nhàn rỗi quá lại dễ trở thành tai họa. Người nhàn quá sẽ sinh lười biếng, sống buông thả, dễ mắc phải bệnh tật hơn.

Con người cũng giống như máy móc, phải vận hành thường xuyên để không bị han gỉ. Nếu không chịu hoạt động, bản thân sẽ nhanh chóng hỏng hóc, lâu dài dễ bị đào thải bởi những công nghệ phát triển nhanh chóng.

 

Những người quá nhàn rỗi sẽ sinh ra đủ mọi lo lắng trên đời. Cuộc sống có nhiều phiền muộn nhưng phần lớn là do việc quá nhàn hạ, lo lắng quá nhiều mà ra. Vấn đề lớn nhất lúc này là họ đang nghĩ quá nhiều và làm quá ít.

 

Những người quá nhàn rỗi có xu hướng suy nghĩ lung tung, không ngừng than phiền về bản thân. Họ lo được lo mất, tâm trạng luôn bấp bênh, dễ mất bình tĩnh và khiến mọi người chẳng muốn lại gần, kết thân.

 

Tiểu thuyết gia Roman Rowland từng nói: "Gánh nặng lớn nhất trong cuộc sống không phải là công việc, mà là sự nhàm chán".

Đừng nhàn rỗi quá, bởi nhàn rỗi quá sẽ gây họa.

 

Nhà tư tưởng Tăng Quốc Phiên từng nói: “Đời người, càng muốn đi xa, gốc rễ càng phải bám sâu. Tự cổ chí kim, những người tầm thường trên thế giới đều bị đánh bại bởi một chữ lười”.

Nhàn rỗi quá khiến con người ta dễ nảy sinh suy nghĩ lung tung và lười biếng chính là cách phá huỷ thể chất của một người.

 

Họ quá lười để tập thể dục, quá lười để nấu nướng, quá lười để giải quyết những công việc bộn bề của cuộc sống, quá lười biếng để quản lý bản thân một cách nghiêm túc. Cuối cùng, sự “thoải mái” mà họ lựa chọn sẽ khiến họ rước về những bệnh tật khác nhau, sức khoẻ ngày một đi xuống.

 

Nếu chỉ mãi ở trong lồng kính, một cái cây dù đẹp đến đâu cũng không thể có sức sống mãnh liệt như cây cỏ ngoài đồng, có thể sinh sôi nảy nở trong mưa gió. Người lười biếng thân thể uể oải, sức khoẻ tốt ngày càng là điều xa vời, quá tầm tay.

 

Bận rộn chính là cứu cánh cho mọi thứ. Đó là liều thuốc quý trên thế gian này. Dù trong thời đại nào, bận rộn luôn là khởi đầu cho một cuộc sống năng động. Những người bận rộn cảm thấy thoải mái vì họ có việc để làm, thoải mái vì đã chăm sóc thể chất, tinh thần và chuẩn bị cho tương lai của mình.

 

Con người ta dễ có được niềm vui khi rảnh rỗi nhưng đó chỉ là tạm thời. Khi quá rảnh rỗi, chúng ta dễ sinh tâm lý nhàm chán, thậm chí thui chột mọi ý chí phấn đấu, ngày càng đi lệch khỏi con đường hướng tới những mục tiêu tốt đẹp.

 

Khi bận rộn, con người ta dễ dàng tìm thấy giá trị của bản thân và tìm thấy sự thỏa mãn, hạnh phúc từ lao động. Người bận rộn sẽ tích cóp được cho mình nhiều trải nghiệm sống, hạnh phúc từ bên trong.

 

Nếu bạn có quá nhiều thời gian rảnh rỗi, hãy tìm cho mình một việc gì đó để làm. Người thích nấu ăn hãy nghĩ về những công thức nấu ăn mới, người thích viết lách hãy nghĩ về những câu chuyện, hoặc đơn giản là trồng cây, đi dạo, dọn dẹp nơi mình sống.

 

Nhớ rằng, đôi khi nghịch cảnh không khuất phục được chúng ta nhưng sự nhàn rỗi lại khiến chúng ta gục ngã. Đừng chỉ nhìn người khác thành công mà ghen tỵ, nghĩ rằng họ may mắn. Điều làm nên sự khác biệt giữa bạn và họ là sự chăm chỉ, nỗ lực không ngừng.

Chỉ khi biết giữ cho mình bận rộn, có mục tiêu và phương hướng, bạn sẽ có cuộc sống dễ chịu.

Bảo Anh

 

“Người ta là hoa đất”

 

“NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”

 

Ông cha ta từ xưa đến nay đã để lại cho văn học nước nhà vô vàn những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ hay, ẩn chứa nhiều nghĩa lớn lao. Trong đó, câu “người ta là hoa đất” đã để lại cho thế hệ sau những lời răn dạy vô cùng sâu sắc.

 

Từ xa xưa, cha ông ta đã rất coi trọng đất đai – “tấc đất tấc vàng” là câu tục ngữ thể hiện rất rõ điều đó. Bên cạnh đó, kho tàng văn học dân gian cũng có câu “người ta là hoa đất” như một lời khẳng định con người chính là tinh túy của đất trời. Còn vì sao cha ông ta lại khẳng định như vậy, hãy cùng tìm hiểu ý nghĩa câu tục ngữ này.

 

Câu tục ngữ “người ta là hoa đất” có 5 chữ rất đơn giản nhưng lại ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Trước tiên, cần hiểu “Hoa” chính là biểu tượng của sắc đẹp, nét đẹp của hoa vừa thuần túy, kiều diễm lại có một hương thơm nồng nàn. Dù xuất hiện dưới ánh nắng chói chang hay trong bóng tối, hoa vẫn chứa đựng một sức hút diệu kỳ.

 

Còn với “Đất” dù ở quá khứ hay hiện tại cũng đều được xem là tài sản quý báu trên cõi đời. Có đất mới có nơi để vạn vật sinh sôi nảy nở. Đất cũng là nơi để con người sinh sống và lao động.

 

Như vậy, cụm từ “hoa đất” có thể hiểu là hoa được sinh ra từ chính đất mẹ, là nguồn mạch sống của đất trời, là sự kết tinh của muôn loài, thiên địa hài hòa. Bằng cách sử dụng biện pháp so sánh “người ta” với “hoa đất” chính là một lời khẳng định giá trị to lớn của con người.

 

Không phải tự nhiên, cha ông cha lại ví von con người như “hoa đất”. Con người vốn là trung tâm của vũ trụ bao la, là món quà tuyệt duyệt mà tạo hóa ban tặng. Tất cả mọi công trình khoa học kỹ thuật, máy móc hiện đại, thậm chí là công nghệ AI (trí tuệ nhân tạo) … đều do sức lực và trí tuệ của con người tìm tòi, sáng tạo ra.

 

Kim Hương

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026

Những khoảng lặng khó gọi thành tên trong gia đình 3 thế hệ



 

NHỮNG KHOẢNG LẶNG KHÓ GỌI THÀNH TÊN TRONG GIA ĐÌNH 3 THẾ HỆ

 

Gia đình tôi hiện có ba thế hệ cùng chung sống với hơn 10 nhân khẩu. Do nhà chồng chỉ có hai anh em trai nên gia đình lúc nào cũng’ rồng rắn’ sống chung. Với 10 người, cụ thể, bố mẹ chồng, vợ chồng tôi, anh chị chồng các con của anh chị cùng các cháu con tôi. Cũng phải nói ngay rằng, ngôi nhà chúng tôi lúc nào cũng đông vui nhưng cũng có không ít những khoảng lặng và áp lực khó gọi thành tên.

 

Thực lòng, tôi luôn mong có một không gian riêng, không phải bây giờ mà ngay từ khi mới về làm dâu. Tôi muốn được tự chủ hơn trong cuộc sống, có điều kiện chăm lo cho các con theo cách của mình. Nhưng bố mẹ chồng và chồng tôi đều cho rằng sống chung mới tạo nên sự gắn kết và công bằng giữa các thành viên.

 

Chính vì vậy, cuộc sống của tôi ngày càng nhiều áp lực. Những bữa cơm đông đủ là niềm vui của ông bà, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hai nàng dâu phải lo toan chuyện chợ búa, cơm nước mỗi ngày. Nhiều khi nhìn mâm cơm sum họp, tôi hiểu giá trị của sự quây quần, nhưng cũng cảm nhận rõ gánh nặng mà mình đang mang.

 

Riêng tôi cũng mong được chủ động hơn trong việc nuôi dạy con cái và xây dựng tổ ấm theo quan điểm riêng. Thế nhưng, giữa mong muốn tự lập và mong muốn không làm mất lòng bố mẹ chồng, tôi thường xuyên rơi vào trạng thái giằng co, không biết nên lựa chọn thế nào?

 

Áp lực làm cha mẹ trong bối cảnh sống chung nhiều thế hệ cũng rất nặng nề. Khi quá đông người cùng sinh hoạt, mỗi thành viên khó tìm được khoảng không riêng cho mình. Tiếng trẻ con khóc, tiếng tivi, tiếng trò chuyện đôi khi khiến không khí trở nên ngột ngạt, dễ gây ức chế.

 

Có lúc ông bà chiều cháu quá mức, thích can thiệp vào cách giáo dục hiện đại, còn chúng tôi lại muốn nghiêm khắc để răn dạy cháu khiến mọi thứ rối tung lên kiểu "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược". Đôi khi sự nuông chiều từ ông bà khiến các cháu con tôi lẫn con anh trai muốn tìm nơi trú ẩn ở ông bà để né phạt từ bố mẹ.

 

Nhìn những người bạn đồng trang lứa có cuộc sống độc lập, vợ chồng thuận hòa, tôi không khỏi chạnh lòng và ao ước. Tôi luôn muốn dạy con biết tự lập, biết chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Nhưng nhiều khi chính bản thân tôi còn chưa có được sự tự do như mong muốn, nên việc dạy con trở nên tự lập cũng mang nhiều nghịch lý.

 

Sau nhiều năm sống trong gia đình nhiều thế hệ, tôi nhận ra rằng gia đình cũng đang thay đổi cùng nhịp sống xã hội. Nếu trước đây gia đình là nơi gắn kết bằng những quy tắc và sự ràng buộc, thì ngày nay gia đình cần trở thành nơi nuôi dưỡng sự thấu hiểu, sẻ chia và tôn trọng lẫn nhau.

 

Hạnh phúc không chỉ được đo bằng điều kiện vật chất hay việc ăn chung, ở chung. Hạnh phúc còn đến từ những giá trị tinh thần, từ sự hòa hợp, lắng nghe và cảm thông giữa các thành viên.

Gia đình là nơi để học cách yêu thương. Nhưng yêu thương không đồng nghĩa với áp đặt hay ép buộc. Yêu thương là biết tôn trọng sự khác biệt, giúp nhau được sống đúng với con người của mình.

 

Câu chuyện của tôi có thể chỉ là một trường hợp cá biệt. Nhưng khi được chia sẻ, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Tôi tin rằng, bằng sự chân thành và thấu hiểu, những khúc mắc trong mỗi gia đình rồi sẽ có cách được hóa giải nếu ai cũng biết sống "mình vì mọi người, mọi người vì mình".

 

Bích Kim