Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Hôn nhân xưa và nay: Khi “vì người khác” biến thành “vì bản thân”

 

HÔN NHÂN XƯA VÀ NAY: KHI “VÌ NGƯỜI KHÁC” BIẾN THÀNH “VÌ BẢN THÂN”

Ngày xưa, ông bà ta bước vào hôn nhân không chỉ bằng tình yêu, mà bằng cả tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh. Họ sống theo một đạo lý giản dị mà sâu sắc: “vì mọi người mà quên mình”. Những tinh hoa văn hóa truyền thống, đã dạy con người sống hòa hợp, nhẫn nhịn, vun vén cho gia đình trước khi nghĩ đến bản thân.

Trong hôn nhân của thế hệ trước, có thể không có nhiều lời ngọt ngào hay những cuộc hẹn lãng mạn, nhưng lại có sự tận tụy, nhẫn nại và một trái tim biết chở che. Vợ chăm lo bếp núc, sớm hôm tảo tần, chồng đội nắng mưa lo làm lụng để nhà đủ ăn đủ mặc. Họ xem việc hy sinh là lẽ tự nhiên, là cách thể hiện chữ “nghĩa” và “lễ” trong gia đạo.

 

Ngày nay, thế hệ trẻ bước vào hôn nhân với tâm thế khác. Họ đề cao tình yêu, nhưng nhiều khi lại xem đó như nền tảng duy nhất. Họ sẵn sàng rời bỏ cuộc hôn nhân khi “hết cảm giác”, khi người kia không còn đáp ứng đủ kỳ vọng hoặc khi bản thân cảm thấy “không vui như trước”. Tự do, độc lập, và hạnh phúc cá nhân trở thành tiêu chuẩn lớn nhất để cân đo một mối quan hệ.

 

Điều đó không sai. Nhưng trong khi mải mê lo cho cái tôi, nhiều người lại quên rằng hôn nhân không phải là sự cộng hưởng của hai con người hoàn hảo, mà là hành trình không ngừng “điều chỉnh mình để hiểu người”.

Khi chỉ quan tâm đến những gì mình muốn, người ta dần đánh mất đi giá trị lớn nhất của một cuộc sống lứa đôi: cho đi không tính toán.

Ngày xưa, ông bà ta bước vào hôn nhân không chỉ bằng tình yêu, mà bằng cả tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh.

Người xưa không chỉ coi hôn nhân là nơi hai người “cùng nhau sống”, mà là nơi họ “cùng nhau xây”. Xây mái ấm, xây nhân cách, xây phúc đức để đời sau còn hưởng.

Vì chỉ khi biết sống vì nhau, con người mới thoát khỏi vòng xoáy ích kỷ, và chạm đến ý nghĩa sâu xa nhất của tình yêu: tình thương vô điều kiện.

 

Có lẽ, điều chúng ta cần ngày hôm nay không chỉ là tình yêu, mà là học lại cái cách mà cha ông đã yêu: chân thành, vững bền, và biết đặt lợi ích của người khác lên trước bản thân. Bởi lẽ, sống vì mình thì nhỏ, sống vì người thì lớn và sự lớn ấy chính là thước đo của một đời hôn nhân hạnh phúc.

 

Tú Uyên 

 

EQ so với IQ cái nào quan trọng?

 

EQ SO VỚI IQ CÁI NÀO QUAN TRỌNG?

Trong mắt của một người giàu thực sự, EQ (kĩ năng mềm) so với IQ (trí thức), thì EQ quan trọng hơn nhiều, bởi lẽ nâng cao EQ có thể đem lại quan hệ và cơ hội.

Trong xã hội hiện đại, quan hệ xã hội là một nhân tố vô cùng quan trọng, rất nhiều người giàu thậm chí còn xem sự giàu có trong xã giao chính là tài sản, họ có ý thức kết giao với những người bạn có nền tảng và trình độ khác nhau.

Muốn có được một mạng lưới xã giao rộng lớn, EQ là điều kiện tiên quyết đầu tiên, nó giúp bạn để lại ấn tượng tốt về sự khéo léo và thoải mái trong mắt người khác.

Ngoài ra, xã hội hiện đại là xã hội hợp tác, người nghèo muốn trở nên giàu có, chỉ dựa vào bản thân, rất nhiều chuyện nhiều khi khó mà thành công được, còn nếu có thể hợp tác tốt đẹp với người khác, rất nhiều chuyện tưởng chừng như vô cùng khó khăn lại trở nên thuận buồm xuôi gió.

Cũng giống như một cái ốc vít, chất lượng dù tốt tới đâu cũng vô dụng nếu không được gắn vào máy móc để phát huy tác dụng. Muốn hợp tác tốt đẹp với người khác, EQ cao cũng là một điều kiện tiền đề vậy. 

Lan Hòa

 

 

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Chúc mừng ngày 8 -3

 CHÚC MỪNG NGÀY 8-3


 

Ai cũng có thể trở nên tốt hơn

 

AI CŨNG CÓ THỂ TRỞ NÊN TỐT HƠN

- Đó là niềm tin cốt lõi đối với nhà giáo, những người làm nghề dạy học.

Trong cuốn sách “Sư Phạm Khai Phóng”, TS. Giản Tư Trung có chia sẻ: “Trở thành người giỏi hay người tốt có thể là điều vô cùng khó, nhưng ai cũng có thể trở thành người giỏi hơn hay người tốt hơn, nếu mình đủ muốn.

Niềm tin này cũng chính là sức mạnh của giáo dục, không chỉ giúp cho mỗi nhà giáo tin vào sứ mệnh của nghề dạy học, mà còn giúp cho mỗi người học tin vào bản thân và làm nên những kỳ tích của riêng mình.

Kỳ tích không chỉ là những thành tựu lớn lao hay là cái gì đó quá xa xôi, mà mỗi lần chúng ta nỗ lực để trở nên tốt hơn, là một lần chúng ta đã làm nên kỳ tích cho riêng mình.

Bởi lẽ, trong cuộc đời, không có chiến thắng nào lớn hơn chiến thắng bản thân, cũng không có thành tựu nào vẻ vang hơn khi ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Với phương châm sư phạm ‘DẠY CHÍNH LÀ GIÚP NGƯỜI KHÁC HỌC’, mỗi thầy cô sẽ đóng vai trò là người tiếp sức cho người học trên hành trình tự khai phóng bản thân, giúp người học có khả năng tự lực khai mở tâm trí và giải phóng tiềm năng của mình suốt đời để không ngừng chiến thắng bản thân và lập nên những kỳ tích cho đời mình”. 

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 cũng là một dịp ý nghĩa dành cho các Thầy Cô để cùng suy ngẫm về sự học và sự dạy của chính mình.

Đặc biệt, đây cũng là dịp các thế hệ học trò bày tỏ lòng tri ân và biết ơn sâu sắc với các Thầy Cô vì đã giúp mình thực học, giúp mình khai tâm và mở trí. Kính chúc các Thầy Cô luôn vững mạnh trên con đường nghề nghiệp nhiều thách thức, nhưng vô cùng cao quý của mình!