Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2025

Liều thuốc "trường sinh bất lão" tại Quần đảo Okinawa


 

LIỀU THUỐC "TRƯỜNG SINH BẤT LÃO" TẠI QUẦN ĐẢO OKINAWA

Ở đây, những người già không chỉ có tuổi thọ cao hơn bất kỳ ai trên Trái Đất, mà họ còn sống rất nhiều năm với sức khỏe cực kỳ tốt.

Đáng chú ý là số người sống đến 100 tuổi ở đây. Cứ mỗi 100.000 dân, Okinawa lại có 68 người sống đến trăm tuổi - cao gấp ba lần số người đạt độ tuổi đó với cùng lượng dân cư ở Mỹ.

Thậm chí theo chuẩn của Nhật Bản thì người Okinawa cũng sống cực kỳ lâu, với khả năng sống đến 100 tuổi cao hơn 40% so với người Nhật ở những nơi khác.

Các nhà khoa học trong hàng thập niên đã tìm cách cố gắng giải mã bí mật sống thọ của người Okinawa, từ nguồn gene đến lối sống. Và một trong những yếu tố thú vị nhất gần đây đã khiến nhà khoa học chú ý là tỷ lệ carbohydrate cực kỳ cao so với protein trong chế độ ăn uống của người Okinawa.

Chế độ ăn Okinawa là chế độ ăn truyền thống của người dân sinh sống tại đảo Okinawa, Nhật Bản. Các món ăn chính chủ yếu từ những thực phẩm quen thuộc như khoai lang, đậu nành, rau củ và ít gạo, mì, thịt lợn hay cá.

"Điều này hoàn toàn trái ngược với chế độ ăn kiêng phổ biến hiện tại cổ vũ lượng protein cao và ít carbohydrate [còn gọi là chế độ ăn low carb]," Samantha Solon-Biet, người nghiên cứu về dinh dưỡng và tuổi tác tại Đại học Sydney cho biết.

Bất chấp sự phổ biến của chế độ ăn kiêng Atkins và Paleo, người ta vẫn tìm được rất ít bằng chứng cho thấy chế độ ăn giàu protein thực sự có lợi ích về lâu dài.

Vậy liệu "Tỷ lệ Okinawa" - với 10 phần carbohydrate và 1 phần protein - có phải là công thức bí mật cho cuộc sống lâu dài và khỏe mạnh không?

Mặc dù vẫn còn quá sớm để đề xuất bất cứ thay đổi nào trong lối sống dựa trên những quan sát này, nhưng bằng chứng gần đây nhất - từ những nghiên cứu kéo dài trên người và thử nghiệm trên động vật - cho thấy giả thiết này xứng đáng được nhìn nhận nghiêm túc.

Theo những kết quả thu được này, chế độ ăn giàu carbohydrate và ít protein kích thích nhiều phản ứng sinh lý học bảo vệ ta khỏi nhiều bệnh liên quan đến tuổi tác - gồm có ung thư, bệnh tim mạch và bệnh Alzheimer.

Và Tỷ lệ Okinawa có thể đạt được độ cân bằng tối ưu trong chế độ ăn uống để đạt được những hiệu quả này.

Hầu hết nghiên cứu này đến từ Nghiên cứu Trăm tuổi Okinawa (Okinawa Centenarian Study - OCS), vốn điều tra sức khỏe của những dân cư cao tuổi kể từ năm 1975.

Nghiên cứu OCS tập trung vào dân cư sống ở khu vực Okinawa, gồm hơn 150 hòn đảo. Tính đến năm 2016, nghiên cứu OCS đã khảo sát 1.000 người sống trăm tuổi trong vùng.

Thay vì phải sống khổ sở trong một thời gian dài trước khi chết, những người thọ đến trăm tuổi ở Okinawa có vẻ gặp những hiệu ứng lão hóa thông thường rất muộn; gần 2/3 số người được khảo sát sống độc lập đến tận tuổi 97.

"Tuổi đời khỏe mạnh" đáng kinh ngạc này rõ ràng là có mối liên hệ với các căn bệnh do tuổi tác.

Những người sống trăm tuổi ở Okinawa có vẻ như không bị các triệu chứng điển hình do bệnh tim mạch, không bị các mảng xơ vữa động mạch dẫn đến tình trạng trụy tim. Những cư dân Okinawa cao tuổi nhất có tỷ lệ bị ung thư, tiểu đường và bệnh mất trí thấp hơn rất nhiều so với những dân cư lớn tuổi ở nơi khác.

ST

 

 

Sự khác biệt đàn ông và phụ nữ

 

SỰ KHÁC BIỆT CỦA ĐÀN ÔNG VÀ PHỤ NỮ

Đây là chủ đề muôn thuở của các triết gia, nghệ sĩ, nhà khoa học, các bậc tu hành… bởi vì dường như họ dễ dàng hiểu được mọi thứ trên đời, nhưng họ không hiểu được phụ nữ, bởi họ là đàn ông. Họ có thể lao vào bao cuộc chinh phục vũ trụ, chiến thắng nhiều cuộc chiến, đạt tới mọi thành công… nhưng họ không hiểu được phụ nữ.

Phụ nữ dường như chỉ hứng thú với những điều gần gũi, chỉ quan tâm đến ngôi nhà, đến người tình, đến đứa con nhỏ… Và trong khi họ nỗ lực liên tục trên con đường buông bỏ của mình, thì phụ nữ dường như rất dễ dàng để buông bỏ.

Đàn ông có thể cai quản cả một đội quân nhưng không thể trông nom được một đứa trẻ, bởi trông trẻ cần rất nhiều kiên nhẫn – thứ mà đàn ông không có. Kiên nhẫn lại rất dễ dàng với phụ nữ.

Osho nói:

Trông trẻ chán làm sao! Đàn ông không có nhiều kiên nhẫn. Nuôi nấng một đứa trẻ là rất khó; phải mất hai mươi, hai mươi lăm năm đứa trẻ mới đứng được trên đôi chân của mình.

Kiên nhẫn là dễ dàng với đàn bà; nó là kỉ luật đối với đàn ông. Đó là lí do tại sao Farid nói thực hành kiên nhẫn. Nhưng tâm trí nữ tính sẽ nghĩ, “Có gì mà phải thực hành?”

Tôi sẽ làm sáng tỏ khác biệt này cho bạn. Tâm trí nữ tính sẽ nghĩ, “Sao thực hành kiên nhẫn? Chúng ta đã kiên nhẫn rồi!” Farid nói thực hành nhu mì. Đàn bà cảm thấy rằng nếu không có nhu mì trong mình thế thì tất cả đều bị mất.

Nhu mì là bản tính của đàn bà. Nếu đàn bà định thực hành điều gì đó, cô ấy sẽ phải thực hành trơ tráo. Nhu mì tự nhiên tới với cô ấy. Nhu mì thuộc về đàn bà như lá thuộc về cây cỏ vậy

Thật khó để mà tìm ra một đàn ông nhu mì. Cũng khó để mà tìm ra một đàn bà trơ tráo. Và nếu như đàn bà làm mất đi cái nhu mì của mình thì họ làm mất nó qua ảnh hưởng của đàn ông. Nếu đàn ông trở thành nhu mì thì điều đó xảy ra qua ảnh hưởng của đàn bà. Điều mà đàn ông đạt được qua khắc khổ thì đàn bà đã có sẵn từ khi sinh. Cũng có những phẩm chất mà đàn ông có từ khi sinh mà đàn bà thì lại không có.

Nếu đàn bà muốn trở thành người lính, cô ấy phải trải qua huấn luyện gian khổ, nhưng để trở thành ni cô thì cô ấy chẳng cần nỗ lực gì. Nếu đàn bà phải tham gia chiến tranh thế thì cô ấy phải chuẩn bị rất nhiều cho điều đó, cô ấy phải trải qua nhiều huấn luyện lắm, nhưng nếu cô ấy vào đền cầu nguyện, tôn thờ, cúng dường, cô ấy chẳng cần học từ ai khác.

Đưa một bé gái vào đền và bạn sẽ thấy: cứ dường như là cô ấy biết ngay từ khi sinh cách cúi lạy. Nhưng nếu bạn đưa một cậu bé vào bạn sẽ thấy rằng nó không biết cúi lạy cho dù bạn bắt buộc nó. Cúi lạy không hấp dẫn nó. Nó thích làm cho người khác cúi lạy nó nhưng nó không muốn cúi lạy bất kì ai.

Với đàn ông, vật lộn là tự nhiên, tranh đấu là tự nhiên. Đàn ông chỉ biết mỗi một cách chiến thắng: qua tranh đấu. Đàn bà biết cách khác để thắng: qua buông xuôi.

Đàn ông có thể bị bại ngay cả khi anh ta thắng, đàn bà thắng ngay cả qua thất bại của cô ta.

Đấy là khác biệt giữa họ – và đó là cái đẹp. Họ đi vào các chiều hướng đối lập, vậy mà vẫn có hài hoà lớn giữa cả hai. Bởi vì đàn ông thua bởi thắng và đàn bà thắng bởi thua, nên điều này tạo ra hài hoà giữa cả hai. Các mặt đối lập gặp nhau, chúng khớp với nhau.

Trích cuốn Mưa rào không mây (Showering without clouds) của Osho

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2025

Bài thơ Mùa xuân xanh

 

BÀI THƠ MÙA XUÂN XANH

Mùa xuân là cả một mùa xanh

Trời ở trên cao, lá ở cành

Lúa ở đồng tôi và lúa ở

đồng nàng và lúa ở đồng anh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh

Tôi đợi người yêu đến tự tình

Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là chiếc thắt lưng xanh.

Tác giả Nguyễn Bính

................

Trong khung cảnh bát ngát màu xanh đầy mời gọi, giục giã ấy Chàng đợi nàng đến bên lũy tre làng. Và khi từ xa nàng hiện ra tiến lại phía lũy tre thì cái đầu tiên chàng nhận thấy ở người yêu là cái thắt lưng xanh.

Đây là bài thơ xuân vui vẻ trong sáng là một tâm tình mở rộng đón mùa xuân đến với tràn trề bao ước vọng và tin tưởng vào cuộc đời. đây là khúc hoan ca của tuổi trẻ và tình yêu mở ra một bức tranh xuân đầy sức sống, ngập tràn sắc xanh – màu của sự sống:

“Mùa xuân là cả một mùa xanh

Trời ở trên cao, lá ở cành

Lúa ở đồng tôi và lúa ở

Đồng nàng và lúa ở đồng anh.”

Xuân của Nguyễn Bính là xuân của làng quê, của cánh đồng lúa bát ngát nối liền “đồng tôi”, “đồng nàng” và “đồng anh”. Đó không chỉ là sự giao hòa của thiên nhiên mà còn là sự hòa quyện của tình người. Mùa xuân xanh ở đây là mùa xuân của cuộc đời, mùa xuân của tình yêu đôi lứa, chân thành mà mộc mạc.

Thế nhưng, giữa bức tranh xuân xanh tươi ấy lại phảng phất một nỗi chờ mong và khắc khoải:

“Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh

Tôi đợi người yêu đến tự tình”

Cỏ xanh phủ mộ gợi về sự tiếp nối của sự sống và cái chết, của quá khứ và hiện tại. Trong khi cỏ “đợi thanh minh” để gặp người về viếng mộ, thì lòng thi nhân cũng “đợi” – một cuộc hẹn tự tình với người yêu. Mùa xuân tuy rạo rực, nhưng cũng là mùa của nỗi niềm, của sự nhớ thương.

Và rồi, thấp thoáng sau lũy tre làng, hiện lên một nét xuân duyên dáng, e ấp:

“Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là cái thắt lưng xanh”

Hình ảnh “thắt lưng xanh” – biểu tượng duyên dáng của người con gái thôn quê – gợi lên nét đẹp trong trẻo và thơ ngây của tuổi xuân. Ở đây, mùa xuân không chỉ là sắc xanh của đất trời, mà còn là sắc xanh của lòng người, của tình yêu vừa chớm, vừa dịu dàng, vừa xốn xang chờ đợi.

“Mùa xuân xanh” của Nguyễn Bính là khúc hát trong trẻo, là sắc xanh rạo rực của tình yêu và tuổi trẻ,

Và khi khép lại những vần thơ, trong lòng ta bỗng ngân lên một cảm xúc: Mùa xuân rồi sẽ qua, tuổi trẻ rồi sẽ hết, nhưng những rung động, những khát khao, những niềm yêu đời chân thành – đó mới chính là mùa xuân vĩnh cửu trong trái tim mỗi người.