Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ca. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ca. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

Đại thi hào Nguyễn Du và Tiếng thơ động cả đất trời

 

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU VÀ TIẾNG THƠ ĐỘNG CẢ ĐẤT TRỜI

 

Nhắc đến thi hào Nguyễn Du là nhắc đến Truyện Kiều, bởi đó là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông cũng như của nền văn học Việt Nam từ xưa đến nay, kết tinh của đỉnh cao văn hóa dân tộc. Cái hay, cái đẹp của Truyện Kiều được ẩn chứa trong thể lục bát, trở thành “quốc hồn, quốc túy”, có thể so sánh với bất kỳ kiệt tác văn học nào của thế giới mà không hề thua kém.

 

Thi hào Nguyễn Du đã nâng tầm thể thơ lục bát dân dã, kết hợp tài tình tinh hoa của ngôn ngữ bác học với ngôn ngữ bình dân.

Những ai đọc Truyện Kiều đều dễ dàng nhận thấy ngôn ngữ thơ đã đạt đến độ tinh tế vi diệu xứng đáng được ca tụng “lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu” mà như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: Khi Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn.

 

Nghệ thuật tự sự của Truyện Kiều cũng phát triển vượt bậc, từ nghệ thuật dẫn chuyện đến nghệ thuật miêu tả thiên nhiên, khắc họa tính cách nhân vật và miêu tả tâm lý. Chính vì vậy, nhiều nhà nghiên cứu đã khẳng định Nguyễn Du với Truyện Kiều đã đặt nền móng cho ngôn ngữ văn học Việt Nam hiện đại.

 

Hơn 200 năm qua, vượt qua những thăng trầm của lịch sử, Truyện Kiều đã được lưu truyền rộng rãi và có sức chinh phục mọi tầng lớp độc giả từ trí thức đến bình dân.

Vượt qua khuôn khổ của một tác phẩm văn học, Truyện Kiều đã có những ảnh hưởng hết sức lớn lao trong đời sống xã hội, tạo cảm hứng sáng tác cho rất nhiều tác phẩm thi ca - nhạc - họa, tạo nên xung quanh nó một môi trường văn hóa đặc biệt với những hình thức như: bói Kiều, lẩy Kiều, vịnh Kiều, chèo Kiều...

 

Trên bình diện quốc tế, Truyện Kiều đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng, đặc biệt phổ biến tại Pháp, Mỹ, Nga; góp phần khẳng định vị thế của văn học Việt Nam.

Năm 1964, Hội đồng Hòa bình thế giới (WPC) đã tôn vinh thi hào Nguyễn Du là Danh nhân văn hóa thế giới và nhân loại đã đi sâu tìm hiểu, chiêm ngưỡng tuyệt tác Truyện Kiều.

 

Chuyện cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton khi đến thăm Việt Nam đã trân trọng đọc câu Kiều: Sen tàn cúc lại nở hoa để thể hiện sự trân quý đối với Truyện Kiều và nền văn hóa Việt là một minh chứng.

 

 

 

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2025

Tiếng Ru – Tố Hữu

 

TIẾNG RU – TỐ HỮU

 

Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ Tiếng Ru 

Bài thơ Tiếng Ru được Tố Hữu sáng tác trong tập thơ Gió Lộng (vào khoảng những năm 1955 – 1961) gắn liền với giai đoạn lịch sử nước ta: xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc và đấu tranh chống Mỹ Ngụy, thống nhất đất nước ở miền Nam.

TIẾNG RU

Con ong làm mật, yêu hoa

Con cá bơi, yêu nước; con chim ca, yêu trời.

Con người muốn sống, con ơi

Phải yêu đồng chí, yêu người anh em.

 

Một ngôi sao chẳng sáng đêm

Một thân lúa chín, chẳng nên mùa vàng.

Một người – đâu phải nhân gian?

Sống chăng, một đốm lửa tàn mà thôi!

 

Núi cao bởi có đất bồi

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?

Muôn dòng sông đổ biển sâu

Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?

 

Tre già yêu lấy măng non

Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày.

Mai sau con lớn hơn thày

Các con ôm cả hai tay đất tròn.

Jessica Thảo Nguyễn bình thơ

Không phải ngẫu nhiên mà bài thơ Tiếng Ru của nhà thơ Tố Hữu đã trở thành một trong những bài hát ru kinh điển của các bà, các mẹ, các chị. Tôi đã từng nghe rất nhiều bài hát ru, song bài Tiếng Ru mang đến cho tôi một cảm giác đặc biệt nhất. Lời bài thơ nhẹ nhàng, chất phác; mà mỗi câu – mỗi chữ sâu lắng đến tận tâm can; thấm đẫm triết lý nhân sinh; càng ngẫm càng hay.

 

Trong Tiếng Ru, chúng ta tìm thấy cả bầu trời tuổi thơ rong ruổi với khung cảnh tự nhiên thuần khiết; có ong, có hoa; có cá, có nước; có chim, có trời; có tre già, có măng non; có cánh đồng lúa chín; có bầu trời đêm đầy sao; có sông, có núi và có cả đại dương rộng lớn.

 

Trong Tiếng Ru, chúng ta tìm thấy lời mẹ hiền: dịu êm và ngọt lành lắm lắm.

Trong Tiếng Ru, chúng ta hiểu về giá trị của cộng đồng, của tình người, của tình đồng chí, của tình anh em, của tình thầy trò, của tình cảm gia đình ấm áp.

 

Trong Tiếng Ru, chúng ta tìm thấy và thấm nhuần quy luật của tự nhiên, rằng:

 

Núi cao bởi có đất bồi

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?

Muôn dòng sông đổ biển sâu

Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?

 

Ngôn từ của nhà thơ thể hiện rõ ý, rõ nghĩa đến mức chúng ta không cần phải giải thích nhiều. Tư tưởng này của Tố Hữu rất hợp với triết lý thuận theo tự nhiên của Lão Tử, Theo đó, núi vì không chê từng nắm đất nhỏ mà mới bồi đắp lên thành nền, thành từng đống cao to hùng vĩ. Đất chính là nền của núi vậy. 

Biển vì khéo ở chỗ thấp, không chê một giọt nước nào mà quảng đại, bao la, làm chủ của trăm sông.

 

Trong Tiếng Ru, chúng ta tìm thấy sự thiêng liêng của tình mẫu tử, tình gia đình, tình quê hương. Những tình cảm ban sơ mà rất đỗi tự nhiên ấy giống như đôi cánh nâng đỡ của mỗi con người chúng ta trong quá trình phát triển. Đôi cánh ấy chắp cho con bay cao bay xa, tiếp cho con ý chí để chinh phục mọi ước mơ. Cho con thỏa sức vẫy vùng khắp năm châu bốn biển với tình yêu vô bờ bến giành cho nhân loại nói riêng, vũ trụ nói chung.

 

Chỉ với 16 dòng thơ lục bát mà tác giả Tố Hữu đã gói ghém được bao nhiêu ân tình quê hương và tinh hoa nhân loại vào đấy. Thật là đáng khen, đáng kính, đáng tự hào và đáng ngưỡng mộ! Lời thơ giản dị, mộc mạc mà sâu lắng, đi vào lòng người; Tố Hữu quả là một nhà thơ tài hoa của nhân dân đại chúng.

 

 

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2025

Cảm nhận bài thơ “Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi” của Puskin

 

CẢM NHẬN BÀI THƠ “TÔI ĐI TÌM MỘT NỬA CỦA RIÊNG TÔI” Của PUSKIN

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi

Nhưng tìm mãi đến bây giờ chẳng thấy

Nửa của tôi ơi, em là ai vậy

Sao để tôi tìm tìm mãi tên em?

Chiều dần buông thành phố vào đêm

Ngọn cỏ hàng cây từng đôi ríu rít

Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết

Nửa của mình hay nửa của ai kia?

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi

Và có thể suốt đời không tìm thấy

Không có em tôi đành sống vậy

Không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn

Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một

Nên đôi lúc tưởng như mình đã gặp

Nửa của mình nhưng nào của mình đâu

Không phải của mình chẳng phải nửa của nhau

Thì thượng đế ơi đừng bắt tôi lầm tưởng

Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng

Là đúng sai khi tìm nửa của mình

Tôi tìm em, tôi đã đi tìm

Và vẫn biết trên đời này đâu đó

Em cũng đi tìm... tìm tôi như vậy

Chỉ có điều mình chưa nhận ra nhau...

- Puskin

Hành trình đi tìm kiếm một nửa còn lại đôi khi thật là khó khăn phải không các bạn, tại sao lại vậy? Ai cũng tìm kiếm tình yêu cho riêng mình. Nhưng đâu phải ai cũng tìm được. Và trong thi ca, một nửa đã là chủ đề của biết bao hồn thơ day dứt.

 

Bài thơ đã đến với chúng ta thật nhẹ nhàng, gần gũi mà sâu sắc, thiết tha. Có lúc ngậm ngùi, thất vọng, có lúc tự an ủi và có lúc đầy niềm tin. Cách lý giải tích cực theo quan điểm của tình yêu làm cho bài thơ thêm trong sáng, quyến rũ. Sức hấp dẫn của nó là đem đến cho người ta những suy ngẫm về một chút tình đời và đậm nét tình yêu.

Nó khẳng định giá trị của tình yêu đích thực, cái cao thượng của tình yêu chân chính, chân tình. Nó sóng đôi cùng tình yêu và dẫn dắt tình yêu đi từ "không" đến "có", từ "tối" đến "sáng", từ "bi" đến "lạc" và từ "niềm tin" đến "niềm tin".

 

Chia sẻ, đồng vọng và cảm nhận nó cũng bằng một tình yêu ta sẽ được sống cùng tình yêu giống như Disreali đã nói: " Mọi người sinh ra để yêu. Đó là nguyên lý và là cứu cánh duy nhất của cuộc sinh tồn"

 

Đồng Dung