TUỔI
GIÀ CẦN CHUẨN BỊ GÌ VỀ GIÀ MỚI HẠNH PHÚC
Một khi nhắc đến chuyện dưỡng già, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người
là: phải tích tiền nhiều hơn. Lương hưu, tiền tiết kiệm, nhà cửa… ai cũng nghĩ
chỉ cần đủ tiền thì tuổi già sẽ an ổn.
Nhưng nếu bạn thử đi một vòng viện dưỡng lão, hoặc nhìn những người già
bảy tám chục tuổi xung quanh mình, bạn sẽ nhận ra một sự thật rất đau lòng: có
tiền chưa chắc đã hạnh phúc, không có tiền thì chắc chắn không hạnh phúc, nhưng
chỉ có tiền thôi thì vẫn còn thiếu rất nhiều.
Tôi quen một người lớn tuổi có lương hưu không thấp, mỗi tháng bảy tám
nghìn, ở nhà đẹp, con cái cũng hiếu thuận. Thế nhưng ông lại không vui — bạn
đời đã mất, bên cạnh không có ai để trò chuyện; chân yếu nên không đi xa được;
cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà xem tivi, đến một người để cãi nhau cũng không
có. Ông nói với tôi:
“Tiền của tôi đó, tiêu cũng chẳng tiêu hết, mà sống chẳng thấy có ý nghĩa
gì.”
Nghe mà xót xa, nhưng đó lại là hình ảnh chân thật của rất nhiều người già
“có tiền mà không hạnh phúc”.
Vì vậy hôm nay, tôi muốn nói với những ai đang chuẩn bị cho tuổi già, hoặc
đã bước vào tuổi già một điều: ngoài tiền ra, còn có 3 thứ này cũng cần chuẩn
bị từ sớm. Hạnh phúc hay không, chúng còn quan trọng hơn cả tiền.
1. Một “chốn về” — có nhà riêng, lòng mới yên
Nghe thì có vẻ quen thuộc, nhưng đến khi về già, bạn mới hiểu nó quan
trọng đến mức nào.
Tôi đã thấy không ít người lớn tuổi vì muốn giúp con cháu trông cháu mà
bán nhà cũ hoặc cho thuê, rồi dọn về sống chung với con.
Lúc đầu thì ổn, nhưng lâu dần mâu thuẫn nảy sinh — khác biệt thói quen
sinh hoạt, cách nuôi dạy con cháu không giống nhau, sống không thoải mái, nói
năng cũng phải nhìn sắc mặt người khác.
Điều khó chịu nhất là gì? Là không còn đường lui. Muốn về nhà mình thì nhà
đã không còn; muốn thuê nhà thì tuổi đã bảy tám chục, ai chịu cho thuê? Chỉ còn
cách nhẫn nhịn, chịu đựng, sống trong uất ức.
Nhà của mình không cần phải lớn, không cần sang trọng, nhưng nhất định
phải có. Đó là gốc rễ, là chỗ dựa cuối cùng của bạn.
Dù con cái có hiếu đến đâu, sống trong nhà của chính mình, bạn muốn dậy
lúc nào thì dậy, muốn ăn gì thì nấu, không muốn nấu thì ăn tạm, chẳng ai quản
bạn. Cái cảm giác “tự do” ấy, tiền bạc cũng không mua được.
Lời nhắc: Nếu có điều kiện, hãy giữ lấy “tổ ấm” của mình. Dù nhà cũ một
chút, nhỏ một chút, đó vẫn là nơi thuộc về bạn, bạn làm chủ.
2. Một “người bạn đời” — còn bạn đời là còn mái nhà
Người xưa nói: “Vợ chồng trẻ là duyên, về già là bạn.” Lúc trẻ có thể cãi
vã, giận hờn, nhưng đến khi già rồi mới nhận ra, người đáng tin nhất vẫn là
người bên cạnh mình.
Con cái dù hiếu thuận đến đâu, chúng cũng có công việc, gia đình, con cái
riêng, không thể ở bên bạn 24/24.
Bạn bè dù thân đến đâu, họ cũng có cuộc sống của họ. Đến khi bạn đau ốm,
nửa đêm không khỏe, người đầu tiên phát hiện và chăm sóc bạn, chỉ có thể là bạn
đời.
Cô Trương hàng xóm của tôi, sau khi chồng mất thì sống một mình. Có lần
nửa đêm bị sốt cao, đầu óc mơ màng, điện thoại cầm cũng không vững. Cô cố gọi
cho con, nhưng con ở xa, lo đến phát khóc mà không thể về kịp. Cuối cùng là ông
cụ hàng xóm nghe thấy động tĩnh, sang gõ cửa rồi đưa cô đi bệnh viện.
Sau đó cô nói với tôi:
“Hồi trẻ lúc nào cũng thấy ông ấy phiền, giờ mới biết, có một người bên
cạnh quý đến mức nào.”
Lời nhắc: Hãy trân trọng người bên cạnh mình. Bớt cãi lại một chút, quan
tâm nhau nhiều hơn. Đến khi về già bạn sẽ hiểu, người đó chính là “khoản đầu
tư” đáng giá nhất đời bạn.
Dĩ nhiên, nếu không có bạn đời, hoặc bạn đời đã mất, cũng nên học cách tìm
cho mình một người bầu bạn — không nhất thiết phải tái hôn, chỉ cần vài người
bạn thân, hàng xóm tri kỷ, có thể nương tựa lẫn nhau, cũng tốt hơn là một mình
gồng gánh.
3. Một “cơ thể khỏe mạnh” — tích tiền không bằng
tích sức
Có thể bạn không thích nghe, nhưng đây là sự thật: mọi hạnh phúc tuổi già
đều dựa trên việc bạn còn có thể tự mình vận động.
Bạn có một triệu tiền tiết kiệm, nhưng nằm liệt giường không cử động được,
tiền đó có mua được phẩm giá không? Thuê người chăm sóc? Một tháng tám nghìn,
mà chưa chắc họ đối xử tốt.
Vào viện dưỡng lão? Những nơi tốt thì người mất khả năng tự chăm sóc phải
trả gấp đôi, lại còn phải xếp hàng.
Tôi từng nghe một bác sĩ đã nghỉ hưu nói một câu mà tôi nhớ mãi:
“Khi già đi, thứ đáng giá nhất không phải là lương hưu, mà là một hàm răng
tốt, một đôi chân khỏe, và một cái đầu minh mẫn.”
Răng tốt thì muốn ăn gì cũng được; chân khỏe thì muốn đi đâu cũng đi; đầu
óc tỉnh táo thì không bị lừa, không lú lẫn. Ba thứ này, không có thứ nào có thể
mua bằng tiền, mà phải tích lũy từ khi còn trẻ.
Lời nhắc: Từ hôm nay, hãy xem việc rèn luyện sức khỏe như gửi tiết kiệm.
Mỗi ngày đi bộ, giãn cơ, ăn uống ít dầu mỡ, ít muối, kiểm tra sức khỏe định kỳ.
Đừng đợi đến khi nằm một chỗ mới hối hận vì trước đó không chăm sóc bản thân.
Lời kết: Công thức của một tuổi già
hạnh phúc
Nói nhiều như vậy, thực ra công thức rất đơn giản:
Tuổi già hạnh phúc = đủ tiền + có nhà riêng + có bạn đời + có sức khỏe
Tiền là nền tảng, nhưng không phải tất cả. Nhà là chỗ dựa, bạn đời là chỗ
nương tựa, sức khỏe là vốn liếng. Có đủ bốn điều này, tuổi già mới thật sự yên
ổn.
Nếu bạn còn trẻ, hoặc vừa nghỉ hưu, hãy chuẩn bị sớm ba điều này — giữ lấy
nhà, trân trọng bạn đời, và chăm sóc sức khỏe. Đừng đợi đến khi bảy tám chục
tuổi mới nhận ra:
“Có tiền mà không còn sức để tiêu, có nhà mà không còn ai ở cùng, có người
mà không còn chuyện để nói.”
Đó mới là điều đáng tiếc nhất.
Khai Tâm