Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025

Làm sao khiến một người yêu bạn

 

LÀM SAO KHIẾN MỘT NGƯỜI YÊU BẠN

Câu hỏi "làm sao để ai đó yêu mình" không nhất thiết phải mang sắc thái thực dụng hay cưỡng ép. Chúng ta hoàn toàn có thể bàn tới điều ấy một cách chân thành mà không làm tổn thương nhân cách hay lòng tự trọng. Bởi lẽ, khi con người bị thu hút bởi nhau, có một số yếu tố, thật đáng ngạc nhiên, gần như luôn hiện diện.

Nếu ta quan sát kỹ những buổi hẹn đầu thành công: bữa tối ấm cúng, những bước dạo chơi trong công viên, buổi xem phim chung, hay những cuộc gọi dài lê thê, ta gần như chắc chắn rằng có một vài kiểu tương tác cụ thể luôn âm thầm diễn ra.

Ba yếu tố, đặc biệt, dường như đóng vai trò cốt lõi trong sự khởi đầu của tình yêu:

1. Sự tò mò

Dấu hiệu rõ ràng nhất và cũng là điềm báo sớm nhất của tình yêu, chính là sự tò mò. Khi bị cuốn hút bởi một ai đó, điều đầu tiên ta cảm thấy chính là khát khao muốn biết thêm về người ấy. Là một cơn đói liên tục được làm mới bởi những câu hỏi. Và không phải là bất kỳ câu hỏi nào: đó là những câu chất chứa ý định khám phá vì sao một người lại trở thành như họ đang là; điều họ đang hướng tới, ai đã ảnh hưởng đến họ, và tương lai của họ sẽ đi về đâu.

 

Chúng ta cảm nhận được mình đang ở cạnh một người thật lòng quan tâm khi nghe thấy những câu như: "Vì sao bạn nghĩ rằng mình không ở lại với họ sau chuyện đó?" hay "Vì sao cuối cùng công việc ấy lại không phù hợp?" Hoặc: "Bạn nghĩ điều gì khiến bạn không thể nói điều đó khi…?" và "Bạn mong mình sẽ đi tới đâu tiếp theo?"

Tất nhiên, những câu hỏi ấy phải được thốt ra một cách nhẹ nhàng. Không ai muốn bị tra hỏi dồn dập.

Sự tò mò khiến ta xiêu lòng là sự tò mò kín đáo, vừa đủ, không gây áp lực. Phần lớn thời gian, ta thậm chí không nhận ra mình đang được hỏi gì, ta chỉ đơn giản cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn nói.

 

Người đối thoại lý tưởng sẽ lơ lửng trên những lời ta vừa chia sẻ, và đưa ra những nhận xét khẽ khàng khuyến khích ta đào sâu thêm suy nghĩ của chính mình. "Chắc hẳn thật khó để tìm đủ dũng khí rời đi khi..." hoặc "Tôi đoán hẳn điều đó mang theo chút nỗi buồn, khi biết rằng giờ họ đã ở bên một người…"

Không có gì bị hỏi trực diện cả, nhưng một không gian được mở ra, nơi ta có thể để suy nghĩ mình trôi xa.

Ta có thể thấy mình hợp với một ai đó vì cùng sở thích, cùng đam mê, nhưng ta chỉ thật sự cảm thấy gắn bó thân mật với người có thể hiểu và chấp nhận được nỗi khổ đau của mình.

 

Việc sự tò mò đóng vai trò trung tâm trong tình yêu cho ta thấy một điều rất chạm đến trái tim về phần còn lại của cuộc sống: đó là cảm giác ta liên tục bị phớt lờ trong nỗi buồn sâu kín của chính mình, là sự quên lãng những mảnh ghép quan trọng tạo nên con người ta, là minh chứng rằng ta gần như chẳng tồn tại trong trí tưởng tượng của hầu hết những người ta từng gặp, và vì thế, ta có thể chết đi, bị bỏ lại như một mặt trời nhỏ bé lặng lẽ tắt trong một thiên hà xa xăm.

 

Văn hóa của ta thường gắn sự khởi đầu của tình yêu với những cử chỉ thể xác: một nụ hôn hay một cái ôm. Nhưng tình yêu đích thực lại bắt đầu từ một nơi khác – ít kịch tính hơn, nhưng sâu sắc và nuôi dưỡng hơn rất nhiều: từ cảm giác được thấu hiểu.

2. Rộng lòng

Điều đáng sợ nhất khi được người khác hiểu mình, chính là nỗi sợ bị phán xét. Vì thế, những người khiến ta rung động thật sự là những người, một cách kín đáo, cho ta thấy rằng họ có đủ không gian trong lòng để chứa đựng cái sự “lạ lùng” của ta (mà, dĩ nhiên, họ cũng chẳng thiếu phần).

Họ không cần diễn thuyết. Không cần nói ra kiểu như: “Tôi chấp nhận những điều khác biệt, và không lên án những điều chưa hoàn hảo…” bởi nếu đến mức phải nói rõ, thì mọi thứ đã hỏng mất rồi.

 

Thay vào đó, họ truyền đi thông điệp qua những chia sẻ hết sức tự nhiên: kể cho ta nghe những đoạn đời không mấy rạng rỡ của chính họ (“Tôi từng ăn liền năm gói bánh quy và khóc suốt cả cuối tuần…”) hay bình luận về cuộc sống người khác theo cách cho thấy họ chẳng mấy bận tâm tới những chuẩn mực thông thường về điều gì là đúng, là tốt (“Miễn là không ai bị tổn thương, thì ai quan tâm chuyện anh ấy đã làm gì…”)

Kết quả là, khi ở bên người ấy, ta có thể thoải mái bộc lộ chính mình mà không sợ bị chê bai hay đánh giá. Ta có thể sụp đổ, có thể thú nhận mình đang sợ hãi, có thể nói rằng mình thấy mọi thứ thật vô nghĩa, rằng ta ghét cái này cái kia, và mọi chuyện vẫn ổn.

 

Và thế là, ở bên người ấy, ta được thả lỏng, giống như khi ta còn nhỏ, được ngồi bên một người lớn vẫn còn nhớ cảm giác làm một đứa trẻ là như thế nào: người cho ta ăn những món lạ, và kiên nhẫn lắng nghe ta nói hết mọi điều ta nghĩ về thầy cô, về ba mẹ.

3. Lòng tốt

Yếu tố thứ ba nghe thì có vẻ đơn giản tầm thường, nhưng lại là điều thiết yếu nhất. Ta cần cảm thấy mình đang ở cạnh một người có lòng tốt, bởi ta thừa hiểu, sâu trong tâm khảm, rằng mình cần lắm một cái nhìn bao dung.

Vì sao ta thất bại? Vì sao ta chậm chạp? Vì sao ta yếu đuối? Vì sao ta không biết chăm lo cho mình nhiều hơn? Có vô số câu trả lời sẵn sàng xuất hiện, lúc nào cũng nằm ở rìa ý thức: vì ta tệ hại, vì ta không đủ tốt, vì ta xấu xí, hư hỏng, nhạt nhẽo và lẽ ra không nên hiện diện trên đời này.

Ta quá giỏi trong việc tự hành hạ bản thân. Việc ta không làm được, là nghĩ ra những câu trả lời tử tế hơn, dễ thở hơn, những câu trả lời chỉ có thể nảy sinh từ tình yêu: rằng ta đã có một khởi đầu quá khó khăn, rằng ta thiếu những cơ hội may mắn, rằng lẽ ra ta đã cần được cổ vũ nhiều hơn.

 

Ta dành rất nhiều thời gian để mơ ước người yêu tương lai của mình sẽ thật xinh đẹp, cao ráo hay giàu có. Những điều đó chẳng sai, nhưng nếu ta đang kiếm tìm một mái nhà, nơi có thể che chắn ta khỏi những cơn giông bão bên ngoài lẫn bên trong, thì nó chỉ có thể được xây dựng từ sự tò mò, lòng rộng lượng và một trái tim ấm áp. Thế nên, đâu có gì lạ khi ta rung động trước những dấu hiệu đầu tiên của ba điều ấy.

 

Nguồn: How to make someone fall in love with you | the school of life

 

 

 

 

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2025

4 nhân tố quyết định tuổi thọ dài ngắn của con người

 

4 NHÂN TỐ QUYẾT ĐỊNH TUỔI THỌ DÀI NGẮN CỦA CON NGƯỜI

Sức khỏe và tuổi thọ luôn là điều được mọi người theo đuổi nghiên cứu. Có nghiên cứu chỉ ra rằng vấn đề ‘cân bằng tâm lý’ chiếm tới 50% yếu tố ảnh hưởng tới tuổi thọ. Vì sao lại như vậy?

 

1. Nhân tố “cân bằng tâm lý”

Elizabeth Blackburn, người từng đoạt giải Nobel về Tâm lý học, nội dung nghiên cứu của bà có đề cập đến điểm đáng để mọi người chú ý. Đó chính là: Cân bằng tâm lý. Báo cáo nghiên cứu đã chỉ ra: Người muốn sống trăm tuổi, ăn uống hợp lý chiếm 25%, những cái khác chiếm 25%, cân bằng tâm lý chiếm 50%.

Vậy vì sao nhân tố “cân bằng tâm lý” lại chiếm một nửa yếu tố ảnh hưởng đến tuổi thọ? Chúng ta nên làm thế nào để đạt được điều này?

 

Bởi vì “hormone căng thẳng” có khả năng gây tổn hại cho cơ thể, vì vậy trước khi trị bệnh cần chữa lành “trái tim”. Nghiên cứu tâm lý đã phát hiện ra rằng khi một người tức giận thì cơ thể sản sinh ra lượng hormone gây căng thẳng đủ để giết chết chuột. Vì vậy “hormone căng thẳng” còn được gọi là “hormone độc ​​hại”.

 

- Bệnh tật có liên quan đến việc cảm xúc bị đè nén 

Khi con người hạnh phúc, não của họ sẽ tiết ra những “hormone có lợi”. Các hormone có lợi sẽ làm cho con người thư giãn và cảm thấy vui vẻ, đó là trạng thái thoải mái về cả thể chất lẫn tinh thần, từ đó điều phối và cân bằng các chức năng khác nhau trong cơ thể con người và tăng cường sức khỏe.

 

Vậy chúng ta áp dụng nó vào thực tế như thế nào để tăng cường sức khỏe thể chất lẫn tinh thần và giúp con người sống lâu hơn? Y học hiện đại đã phát hiện ra rằng 65% đến 90% các bệnh ở con người như xơ cứng động mạch, tăng huyết áp, loét dạ dày, kinh nguyệt không đều, v.v. đều liên quan đến tâm lý cảm xúc bị đè nén.

Do đó, những bệnh như vậy được gọi là bệnh tâm thân. Nếu một người cả ngày sống trong nôn nóng bất an, tức giận, căng thẳng… mức độ hormone căng thẳng duy trì ở mức cao trong thời gian dài, hệ thống miễn dịch của cơ thể sẽ bị ức chế và phá hủy, hệ thống tim mạch cũng sẽ trở nên đặc biệt yếu đuối do phải làm việc quá sức trong thời gian dài.

2. “Nhân tế quan hệ” (mối quan hệ giữa người với người)

Có người nói rằng, một phụ nữ nông dân ở Georgia đã sống được 132 năm 91 ngày. Khi ở tuổi 130, phóng viên từng hỏi bà bí quyết sống lâu, bà đã trả lời rằng: “Đầu tiên là gia đình hòa thuận…” Hai giáo sư tâm lý học ở Mỹ đã tiến hành nghiên cứu suốt 20 năm và phát hiện ra rằng, trong số những nhân tố quyết định ảnh hưởng đến tuổi thọ, yếu tố số một là “Mối quan hệ giữa người với người”. Họ nói rằng các mối quan hệ có thể còn quan trọng hơn việc bổ sung trái cây và rau củ cũng như tập thể dục và kiểm tra sức khỏe thường xuyên. Bốn chữ này – nhân tế quan hệ, mới là chìa khóa quyết định tuổi thọ của một người.

 

Con người là một quần thể sinh mệnh, tồn tại chính là sống trong mối quan hệ giữa người và người. Nhà tâm lý học Maslow đã tóm tắt 5 loại nhu cầu cuộc sống từ thấp đến cao như thế này: “nhu cầu sinh lý, nhu cầu an toàn, nhu cầu xã hội, nhu cầu được tôn trọng và nhu cầu thể hiện bản thân”. Ngoài nhu cầu sinh lý ra, những nhu cầu còn lại đều liên quan đến mối quan hệ giữa các cá nhân với nhau. Khi “nhu cầu” được thỏa mãn, con người mới có được cảm giác vui sướng hạnh phúc!

3. “Mục tiêu” có thể kích thích lực sống của sinh mệnh

Nghiên cứu mới cho thấy “ý thức mạnh mẽ về mục tiêu” rất tốt cho sức khỏe, bởi vì trong cuộc sống này, việc có hay không có sự truy cầu sẽ quyết định trạng thái tâm lý của một người, cuối cùng là quyết định đến tình trạng sinh lý của người đó. 

Mạch máu não của những người siêng năng suy nghĩ thường ở trạng thái căng ra, từ đó duy trì khả năng hoạt động của tế bào não và ngăn chặn tình trạng não bị lão hóa sớm. Các nhà khoa học cũng phát hiện ra rằng khi não luôn hoạt động sẽ làm cho lượng đường glucose gửi đến những nơi cần thiết nhất trong não được nhiều hơn.

Khi nghỉ ngơi, tỷ lệ sử dụng glucose trong não của người già thấp hơn so với người trẻ, nhưng khi não được sử dụng, lượng đường glucose thu được ở những phần hoạt động mạnh nhất của não không thấp hơn so với người trẻ.

Vì vậy, hoạt động não bộ cũng có thể thúc đẩy quá trình trao đổi chất và trì hoãn lão hóa của não.

4. “Giúp đỡ mọi người” là liều thuốc chữa trầm cảm

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng giúp đỡ về mặt “vật chất” cho người khác có thể làm giảm tỷ suất tử vong xuống 42%; hỗ trợ tinh thần cho người khác có thể giảm tỷ suất tử vong xuống 30%.

Tại sao giúp đỡ người khác lại có tác dụng chữa bệnh? Bởi vì đối xử tốt với người khác và thường xuyên làm những việc tốt giúp đỡ người sẽ sinh ra một cảm giác vui mừng, tự hào khó tả trong lòng, từ đó giảm khả năng sản sinh hormone căng thẳng và thúc đẩy tiết ra những “hormone có lợi”.

 

Chuyên gia bệnh truyền nhiễm và bệnh tâm thần cho rằng, việc dưỡng thành thói quen lấy việc giúp đỡ người khác làm vui là liều thuốc tốt nhất điều trị và ngăn ngừa bệnh trầm cảm. 

Sự “cho đi thiện tâm” sẽ giúp mối quan hệ giữa người với người trở nên hài hòa hơn, như: khen ngợi, hài hước, mỉm cười, tôn trọng, lịch sự, hiền hòa, bao dung, tha thứ, quan tâm, cảm thông, trung thành, lắng nghe, v.v. Hãy luôn nhớ rằng: “Tâm trạng vui vẻ” mới là bí quyết để nâng cao tuổi thọ.

 

San San

 

Vì sao nói: Khổ nạn trong đời chính là món quà Trời ban?

 

VÌ SAO NÓI: KHỔ NẠN TRONG ĐỜI CHÍNH LÀ MÓN QUÀ TRỜI BAN?

Người xưa nói: “Thất bại là mẹ thành công”. Thất bại tự nó không đáng sợ, điều đáng sợ nhất chính là người ta run rẩy, mất hết nhuệ khí trước những đau khổ, thất bại trong đời mình. 

 

Có một chàng trai trẻ không may mất đi cả đôi chân của mình trong một tai nạn giao thông. Nỗi đau quá lớn, tính tình của anh kể từ đó cũng đổi khác, cáu bẳn nhiều hơn, từ chối trị liệu phục hồi, lại nhốt mình trong nhà, thường quát nạt mẹ cha và vùi đầu trong khổ não triền miên. 

Một hôm, anh nổi cơn tam bành, hai tay hất đổ cả mâm cơm trưa mà mẹ anh vất vả chuẩn bị xuống sàn nhà. Nhưng mẹ anh vẫn nhẫn nại, không một lời oán trách, bà chỉ thở dài lặng lẽ thu dọn thức ăn. 

 

Hôm sau, mẹ anh đến bên giường, chỉ về phía cánh cửa sổ ở khu nhà trọ đối diện và nói: “Con có nhìn thấy cánh cửa sổ kia không? Có một cô gái sống ở đó. Cô ấy cũng bị tai nạn mất đi hai chân giống như con vậy. Nhưng cô ấy vẫn rất lạc quan, lại có tài, mỗi ngày đều ở nhà chuyên tâm vẽ tranh đến tận đêm khuya. Không phải con cũng rất thích vẽ tranh đó sao? Có lẽ con nên thử làm theo cô ấy“.

 

Chàng trai trẻ nghe xong, trên mặt lộ vẻ tức giận và phản bác. Nhưng cũng từ hôm ấy, anh bắt đầu chú ý đến cửa sổ khu xóm trọ đó. Quả nhiên giống như những gì mẹ anh đã nói. Căn phòng đó tối nào cũng rực rỡ ánh đèn mãi đến tận đêm khuya mới tắt. Hẳn là cô gái đó đang miệt mài vẽ tranh. 

Chàng trai cụt chân cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Cô ta trông ra sao, tính cách như thế nào, ngoài vẽ tranh ra còn sở thích nào khác nữa không? Biết bao câu hỏi cứ triền miên hiện lên trong đầu anh.

 

Rồi một hôm, anh cũng mang ra bộ đồ vẽ vốn đã xếp xó từ lâu và bắt đầu đưa những nét cọ đầu tiên. Trái tim vốn phong bế, cằn cỗi của anh cũng dần cởi mở hơn. Anh chấp nhận đến bệnh viện tập phục hồi vận động định kỳ, cũng không còn quát mắng người nhà nữa. Những nụ cười đã xuất hiện nhiều hơn trên gương mặt rạng rỡ của anh. 

Trong khoảng thời gian dưỡng bệnh, anh đã vẽ ra rất nhiều tác phẩm. Một hôm, sau khi đắn đo suy nghĩ thật lâu, anh dốc hết dũng khí, mang theo bức tranh của mình sang nhà đối diện tìm cô gái. Nhưng anh đã bấm chuông một hồi lâu mà không có người ra mở cửa. Cuối cùng, một ông lão ở khu nhà trọ bên cạnh bước ra, hỏi: “Xin hỏi, cậu có chuyện gì chăng?”.

 

Chàng trai trẻ đáp: “Dạ, cháu muốn tìm cô gái sống ở khu nhà này ạ”

Nhà trọ này trước nay đều để không, vốn không có người ở”, ông lão nói. “Nhưng cách đây ít lâu một phụ nữ trung niên đã trả cho lão một khoản tiền, yêu cầu lão đây cứ chập tối mỗi ngày thắp đèn lên, đợi đến tận đêm khuya mới tắt đi. Người phụ nữ đó nói rằng bà ấy sống ở nhà đối diện bên kia”.

 

Chàng trai trẻ đứng lặng ở đó hồi lâu. Thì ra, chuyện về cô gái cụt chân vẽ tranh ấy vốn là mẹ anh cố tình bịa ra để mở ra cho anh một tia hy vọng. Anh không nói cho mẹ biết là mình đã biết hết sự thật mà từ đó càng hiếu thuận với mẹ hơn. Anh cũng cố gắng vẽ nhiều tranh hơn, về sau đã trở thành một họa sĩ xuất sắc.

 

Trong cuộc sống này, bạn có thể nghe được rất nhiều câu chuyện tương tự như thế. Có một nghệ nhân chế tác pha lê kỹ thuật cao siêu, tác phẩm của ông nhiều lần được trưng bày ở nước ngoài, nhận nhiều giải thưởng lớn.

 

Người nghệ nhân này cũng mất đi đôi chân. Ông kể lúc trẻ mình là một kẻ lưu manh, rượu chè, cờ bạc, ma túy, đầy thói hư tật xấu. Mẹ ông đã khóc không còn nước mắt. 

Trong một lần đua xe, ông gặp tai nạn, mất đi đôi chân. Cuộc đời cứ ngỡ không còn gì đau khổ hơn. Ngay cả đi vệ sinh, ông cũng phải nhờ người nâng đỡ. Nhưng trong họa có phúc, vì hỏng chân, ông cũng đoạn tuyệt luôn được với lũ bạn lưu manh, hư hỏng nọ.

 

Về sau, ông bắt đầu học kỹ nghệ chế tác thủy tinh, vừa để kiếm kế sinh nhai, vừa là giải khuây. Chẳng ngờ rằng cuộc đời ông đã thay đổi từ đây. Ông thường nói: “Nếu như không mất đi đôi chân, tôi nghĩ cuộc đời mình từ sớm đã bị hủy mất rồi. Trước đây tôi luôn nguyền rủa Ông Trời đã để mình mất đi đôi chân. Còn bây giờ tôi lại rất cảm ơn ông vì điều này”.

 

*****

Có lẽ ít người có được một cuộc sống yên bình, vô sự, không sóng gió trong suốt trăm năm sinh mệnh của mình. Cuộc đời thường có những bước ngoặt bất ngờ không báo trước. Có những đêm giông bão vẫn ập đến vô chừng. Bạn sẽ ứng xử ra sao trước những khổ đau, trắc trở ấy?

 

Nhưng bạn biết chăng, Ông Trời vốn rất công bằng. Trời lấy đi của bạn thứ này và sẽ bù cho bạn một điều khác. Chàng trai trẻ và người nghệ nhân trong câu chuyện ở trên có thể mất đi đôi chân nhưng lại được trời phú cho đôi bàn tay tài hoa, vẽ ra được bức tranh đẹp, làm nên thứ đồ pha lê tuyệt mĩ. Dù thiếu đi đôi chân nhưng cuộc sống của họ không vì thế mà hóa thành tuyệt vọng. Họ có nghề nghiệp, có đam mê, và quan trọng nhất là có niềm vui sống.

 

Cuộc đời đúng là có nhiều bước ngoặt không ngờ nhưng đến tận giây phút sau cùng bạn sẽ phát hiện ra rằng tất cả những khổ đau, trắc trở, buồn phiền mà Ông Trời mang đến cho mình lại chính là món quà quý giá nhất.

 

Thiện Sinh