Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2025

Suy tư về tuổi trẻ của đức đạt lai lạt ma

 

SUY TƯ VỀ TUỔI TRẺ CỦA ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA

 

Tôi luôn cảm thấy sung sướng mỗi khi được tiếp xúc với giới trẻ. Thật vậy tuổi trẻ rất trực tiếp và ngay thật, tâm thức cởi mở và mềm dẻo hơn so với những người trưởng thành.

– Điều quan trọng hơn hết đối với chúng ta là phải mang lại cho tuổi trẻ một nền giáo dục với ý nghĩa thật rộng của nó, có nghĩa là vừa mở mang kiến thức vừa phát huy các phẩm tính căn bản của con người. Nền tảng của kiếp người được thiết lập từ lúc ấu thơ.

Cung cách suy nghĩ học được từ những năm tháng đầu đời thật chủ yếu này sẽ tạo ra các tác động sâu đậm, ảnh hưởng đến toàn bộ sự hiện hữu của mình sau này, tương tự như thực phẩm và việc giữ gìn vệ sinh sẽ ảnh huởng đến sức khỏe của mình trong tương lai.

 

– Lúc còn trẻ không cố gắng học hành thì khi lớn lên sẽ khó bù đắp được sự mất mát đó. Trường hợp này đã từng xảy ra với tôi. Khi còn trẻ có những lúc tôi chểnh mãng, không quan tâm đến những gì tôi học hỏi, không cố gắng đúng mức. Sau này tôi luôn cảm thấy hối hận. Tôi thường nghĩ đến trong những năm tháng ấy tôi đã đánh mất một cái gì đó.

Dựa vào các kinh nghiệm này, tôi khuyên các bạn trẻ nên xem trọng khoảng thời gian mà mình còn được học hành, bởi vì khoảng thời gian đó thật hết sức quan trọng đối với sự hiện hữu của mình trong tương lai.

 

– Tuổi ấu thơ là lúc mà trí thông minh đang phát triển, tâm thức tràn ngập bởi đủ mọi thứ thắc mắc. Sự khát khao mãnh liệt muốn được hiểu biết đó chính là nền tảng của sự nẩy nở. Nếu càng quan tâm đến thế giới và càng muốn tìm hiểu tại sao và bằng cách nào mọi sự vật lại là như thế, thì tri thức theo đó sẽ càng trở nên sáng suốt hơn, và khả năng sáng tạo cũng sẽ càng phát triển hơn.

 

– Trong các xã hội tân tiến ngày nay, người ta có xu hướng không mấy quan tâm đến những gì mà tôi gọi là các phẩm tính tự nhiên của con người: sự tốt bụng, lòng từ bi, tinh thần hợp tác, khả năng tha thứ.

Tuổi trẻ đến gần với nhau thật dễ dàng, mỗi khi gặp nhau thì cười nói và kết bạn với nhau, không hề thắc mắc về nghề nghiệp hay chủng tộc của nhau. Điều hệ trọng là kẻ khác cũng là con người như mình, và như thế cũng đủ để kết thân với nhau.

 

– Càng lớn tuổi thì người ta càng xem nhẹ tầm quan trọng của lòng thương mến, tình bạn hữu và sự tương trợ. Người ta quan tâm nhiều hơn đến các yếu tố chủng tộc, tôn giáo, xứ sở gốc gác của kẻ khác trước khi đến đây. Người ta thường ngoảnh mặt trước những gì thiết yếu và chỉ nhìn vào những gì lố bịch (derisory/tầm thường, nhỏ mọn).

 

– Chính vì thế mà tôi kêu gọi những ai ở lứa tuổi mười lăm, mười sáu, không nên để mất đi tinh thần trong sáng đó của tuổi trẻ mà hãy trân quý nó. Hãy thường xuyên suy tư về các phẩm tính nội tâm của con người. Và từ sự suy tư đó hãy tạo ra cho mình một sự vững tin không lay chuyển về bản chất của chính mình, hầu tìm thấy một sự tự tin nơi chính mình. Khi các khó khăn xảy đến thì cần nhất phải tạo được cho mình một sức mạnh nội tâm.

 

– Ngày nay người ta tôn thờ quá đáng chủ nghĩa cá nhân và quyền hạn của mỗi người được tự do suy nghĩ theo ý mình mà không cần biết là sự suy nghĩ đó có phù hợp với các giá trị quy định bởi xã hội và truyền thống hay không. Thật ra thì điều đó cũng tốt.

Tuy nhiên, mặt khác nhiều người cũng chỉ biết duy nhất nuôi dưỡng mình bằng các thứ thông tin từ bên ngoài, tức là qua trung gian của các phương tiện truyền thông mang tính cách đại chúng, nhất là truyền hình. Các nguồn thông tin đó trở thành các chuẩn mực cho sự hiểu biết của chúng ta, là nguồn cảm ứng duy nhất của chúng ta. Sự lệ thuộc quá đáng đó sẽ khiến chúng ta không còn tự mình đứng vững trên đôi chân của chính mình, không còn biết dựa vào các phẩm tính của riêng mình, và tình trạng đó sẽ khiến mình không còn tự tin nơi bản chất đích thật của chính mình nữa.

 

– Tự tin và tự đứng vững một mình, theo tôi là những gì thật chủ yếu hầu giúp mình thành công trong cuộc sống. Tôi không muốn nói là một sự tự tin mù quáng, mà đúng hơn là một sự ý thức về tiềm năng bên trong con người của mình, một sự nhận định minh bạch về khả năng tự sửa đổi và biến cải mình để giúp mình trở nên sâu sắc hơn và không có bất cứ gì mất mát một cách vĩnh viễn cả.

 

– Sau khi học hành xong thì các bạn chọn một nghề để sinh sống, khi chọn thì cũng nên chọn nghề nào thích hợp với bản chất, trình độ hiểu biết, khả năng và cả sự mong muốn của mình, hoặc cũng có thể là tùy theo ý muốn của gia đình mình. Thiết nghĩ nên chọn các ngành nghề của những người đang sinh sống chung quanh mình. Họ sẽ chỉ dẫn thêm cho mình, nhờ đó mình sẽ thừa hưởng được các kinh nghiệm của họ.

 

– Nếu nghĩ rằng công ăn việc làm cũng tương tự như các món ăn dọn sẵn trên bàn để mình nếm hết món này sang món khác thì các bạn khó mà thành công được. Hãy tự nhủ một ngày nào đó mình cũng phải quyết định, và trong thế giới này thì không có bất cứ một thứ gì tuyệt đối không mang một khía cạnh bất lợi nào.

 

– Đôi khi tôi nghĩ rằng chúng ta hành xử không khác gì những đứa trẻ được nuông chiều quá đáng. Thuở ấu thơ chúng ta hoàn toàn lệ thuộc vào cha mẹ. Lúc cắp sách đến trường thì được giáo dục. Chúng ta có cơm ăn áo mặc, gánh nặng ấy luôn đè nặng lên vai người khác. Đến khi hội đủ khả năng đảm trách cuộc sống của riêng mình, tức là lúc phải tự vác lên lưng cái gánh nặng ấy, thì mình vẫn cứ nghĩ rằng mọi sự sẽ tiếp tục suông sẻ như trước đây!

 

Cách suy nghĩ đó đi ngược lại với thực tế. Trong thế giới này tất cả chúng sinh, không ngoại trừ một chúng sinh nào, đều gặp phải khó khăn.

 

Trích “Những Lời Khuyên Tâm Huyết Của Đức Đạt Lai Lạt Ma”

Cuộc đời bất tử của Henrietta Lacks

 


CUỘC ĐỜI BẤT TỬ CỦA HENRIETTA LACKS

 

Tôi bị cuốn hút bởi cuốn sách của Rebecca Skloot vì nó rất khác biệt so với những cuốn sách khoa học phổ thông khác mà tôi đã đọc trước khi đến Oxford. Bao gồm khoa học, đạo đức và tiểu sử, Cuộc đời bất tử của Henrietta Lacks vừa là một câu chuyện hấp dẫn vừa là một cuốn sách về y học.

 

Henrietta Lacks là một phụ nữ Mỹ gốc Phi qua đời năm 1951 vì ung thư cổ tử cung. Trong quá trình điều trị ung thư, một mẫu mô khối u của bà đã được lưu giữ và sử dụng cho mục đích nghiên cứu khoa học mà không có sự đồng ý của bà, và gia đình bà không hề biết điều này cho đến năm 1975.

Những tế bào này là nguồn gốc của dòng tế bào HeLa, dòng tế bào vẫn được sử dụng cho nghiên cứu y học ngày nay và đã đóng góp vào việc nghiên cứu ung thư, thử nghiệm thẩm mỹ và phát triển vắc-xin bại liệt. Trong nhiều thập kỷ, tế bào HeLa được ca ngợi là mấu chốt của những đột phá nối tiếp đột phá. Thế nhưng, bản thân Henrietta lại bị lãng quên.

 

Cuốn sách theo chân hành trình khám phá của tác giả khi bà tìm hiểu thêm về dòng tế bào, tác động của việc thương mại hóa tế bào của Henrietta đối với gia đình còn sống của bà, và quan trọng nhất là về chính Henrietta Lacks. Điều này thực sự khiến tôi suy ngẫm về những con người trong suốt lịch sử mà nếu không có họ, những tiến bộ khoa học sẽ không thể đạt được, và liệu họ có đồng tình với điều đó hay thậm chí có nhận thức được điều đó hay không.

 

Các vấn đề liên quan đến sự đồng thuận, quyền riêng tư và quyền sở hữu đã được nêu ra liên quan đến cách thức luật pháp thay đổi, suy nghĩ và cảm xúc của gia đình Lacks, và thảo luận về các trường hợp tương tự về thương mại hóa mô người. Liệu một thứ từng là một phần của chúng ta - một tế bào, mô hoặc cơ quan - có nên thuộc về chúng ta sau khi nó bị lấy ra khỏi cơ thể?

 

Tôi nghĩ một trong những khía cạnh quan trọng nhất của cuốn sách này là nó vượt ra ngoài phạm vi một danh sách các sự kiện y khoa đơn thuần, thay vào đó giới thiệu chúng ta với những người chịu ảnh hưởng của khoa học.

Mặc dù cuốn sách thảo luận về tác động của tế bào HeLa đối với y học, bệnh ung thư của Henrietta và cách tế bào HeLa đạt được sự bất tử, điều tôi thực sự học được từ cuốn sách này là rất nhiều quyết định mà bác sĩ đưa ra đều có ý nghĩa đạo đức.

 

Bài viết của Lizzie (Y học)

 

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2025

10 quy tắc dưỡng sinh trong Đạo gia

 

10 QUY TẮC DƯỠNG SINH TRONG ĐẠO GIA

Dưỡng sinh trong Đạo gia yêu cầu coi trọng đó là: thân – tâm. Lo âu làm tổn thương lá lách, tức giận làm tổn thương gan, và suy nghĩ lao lực làm tổn thương đến tinh thần.

Sự thật về con đường trường sinh nằm ở các tình tiết nhỏ trong cuộc sống, từ việc tiết chế ăn uống cho tới việc quản lý các cung bậc cảm xúc, và một khi bạn vi phạm các quy tắc dưỡng sinh, thì nó sẽ làm gia tăng nguy cơ mắc bệnh.

10 quy tắc dưỡng sinh “không quá” trong Đạo gia, đặt ra nhằm tạo ra một khái niệm và thái độ đúng đắn để bạn có một thân thể và một trái tim khỏe mạnh. Hãy cùng nhau trải nghiệm 10 điều “không quá” nhé:

1. Mặc không quá ấm

Khi mặc quần áo, đội mũ không nên mặc quá ấm áp, cũng không nên mặc quá mỏng; bởi vì bạn mặc quá ấm rất dễ bị cảm, hơn nữa, mặc quá lạnh lại dễ bị nhiễm lạnh. Khi mặc quần áo điều quan trọng không phải là bạn mặc bao nhiêu, mà là việc giữ nhiệt cho những bộ phận trọng yếu của cơ thể. Khi mùa đông đến, hãy mặc thêm một chiếc áo ba lỗ cotton, đội 1 chiếc mũ, điều đó sẽ rất có ích cho việc phòng tránh bị nhiễm lạnh.

2. Ăn không quá no

Ăn quá nhiều thực phẩm sẽ gây ảnh hưởng đến dạ dày, và phải dựa vào việc tiêu hóa để thanh lý hết những thức ăn đó. Hơn nữa quá nhiều thức ăn sẽ khiến cho năng lượng bị dư thừa, dẫn tới béo phì, bên cạnh đó còn gây nên bệnh cao huyết áp, bệnh động mạch…Ăn cơm chỉ nên ăn no 7,8 phần, và hãy chú ý đến việc kết hợp ăn các chất xơ. Mỗi tuần bạn nên ăn các chất xơ ít nhất 3 lần, ngoài ra còn cần ăn kèm huân (hành tỏi).

3. Ở không quá xa hoa

Nơi ở nguy nga tráng lệ, dễ khiến ý chí của con người bị tha hóa biến chất, từ phương diện sức khỏe mà xét thì nhà ở nên có không gian trong lành, nằm ở những khu tương đối yên tĩnh, phải có đầy đủ ánh sáng, bố trí ngăn nắp, không lộn xộn, màu sắc càng tự nhiên càng tốt.

4. Ngồi không quá nhiều

Khi bạn đi ra ngoài, hãy cố gắng đi bộ thay cho ngồi xe. Nếu như bạn bắt buộc phải ngồi xe thì lâu dần đôi chân sẽ mất đi sự linh hoạt. Nghiên cứu cho thấy, toát mồ hôi sau khi vận động sẽ khiến cho tố chất gây bệnh như chì, Strontium..theo mồ hôi thoát ra ngoài, hơn nữa điều này cũng có tác dụng phòng bệnh ung thư.

5. Lao động không quá mệt

Cường độ lao động nên có giới hạn, nếu vượt quá cường độ đó sẽ gây hại cho cơ thể. Người già không nên vận động quá sức. Khi mồ hôi toát ra quá nhiều không nên thở gấp. Người bệnh tim hoặc cao huyết áp nên chú ý vận động nhẹ nhàng, vừa sức.

6. Cuộc sống không nên quá an nhàn

Hằng ngày không có việc gì làm sẽ khiến con người ta mất đi hứng thú đối với cuộc sống, từ đó không còn chí tiến thủ. Có thể dựa vào sở thích, thú vui của bản thân mà sắp xếp một số khóa học hoặc tham dự các hoạt động tập thể, như câu lạc bộ cờ tướng, các lớp nghệ thuật, v.v… điều này không những có thể khiến cuộc sống trở lên phong phú, mà còn là cơ hội giao lưu kết bạn.

7. Không vui quá đà

Niềm vui không thể vượt quá, quá yêu thích ắt sẽ đau lòng, bạn phải học cách khống chế tình cảm của mình, nói cười phải có mức độ. Những người mắc bệnh mãn tính như cao huyết áp, tim mạch, thấp khớp nếu cười lớn, hay quá thích thú rất dễ khiến cho bệnh tình phát tác.

8. Không quá tức giận

Theo cuốn từ điển y học truyền thống “Hoàng đế nội kinh” của Trung Quốc có nói, “Bách bệnh sinh ô khí”, “Nộ thương can”. Tức giận sẽ khiến cho khí bị ngược và trì trệ, từ đó gây ra các loại bệnh tật. Đặc biệt là bệnh tim mạch, người già cần phải biết cách khống chế cảm xúc của mình, đề cao hàm dưỡng, giữ cho cuộc sống luôn lạc quan.

9. Danh không quá cầu

Danh lợi và địa vị phải là thước đo của thành công, cho nên truy cầu danh tiếng và địa vị đã trở thành một hiện tượng phổ biến. Trên thực tế, tất cả những thất tình lục dục đều sẽ làm mất đi sự thanh tịnh của tâm, do vậy nguyện vọng ít đi một chút thì hạnh phúc ắt sẽ nhiều lên.

10. Lợi không quá tham

Con người luôn có nguyện vọng về vật chất. Hệ quả của việc truy cầu vật chất quá mực là rất đáng sợ, một khi nguyện vọng này không thể khống chế, sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái đau khổ mãi không nguôi.