HƯỚNG DẪN CON CÁI Ở TUỔI THANH THIẾU
NIÊN
Đa số chúng ta trong cuộc sống thường nhật phải đảm nhận rất nhiều vai trò
khác nhau, từ một người chủ hay đồng nghiệp trong sở làm; hoặc một người lãnh
đạo hay thành viên trong hội đoàn; thiện nguyên viên trong xã hội và cộng đồng,
đến một người chồng, người vợ, người cha, người mẹ trong gia đình.
Trong tất cả các vai trò ấy, không có vai trò nào khó hơn và quan trọng
hơn vai trò làm cha, làm mẹ của con cái ở lứa tuổi thanh thiếu niên từ 13 đến
19 tuổi – cái lứa tuổi “teenagers” mà khi nghe nhắc đến mọi người điều gật gù,
đồng thương cảm!
Những đứa con ngoan ngoãn, thuần tính, thích được lòng cha mẹ tự nhiên
biến mất. Thay vào đó là những cô cậu tính tình vui buồn bất chợt, khi vui
vẻ cười nói huyên thuyên, khi cau có lầm lì, ra vào không nói năng, lúc hỏi tới
chỉ trả lời ầm ừ từng chữ! Tất cả những phương thức dạy dỗ con cái lâu nay bỗng
nhiên không còn đem lại kết quả khả quan như trước.
Làm sao bây giờ” Có người thì tự tách rời, bỏ mặc con, tránh không để ý
đến cho yên chuyện. Các giới thượng lưu ở các quốc gia như Anh, Thụy Sĩ có
thói quen gửi con vào các trường nội trú gọi là “academy” hoặc “prep schools” –
nam riêng, nữ riêng – cho người khác dạy.
Đến khi con qua lứa tuổi này rồi thì chúng cũng trở thành người xa lạ
trong gia đình. Có bậc cha mẹ thì nhất quyết muốn uốn nắn con theo ý cha
mẹ và truyền thống lâu nay của gia đình. Điều này thường gây ra sự xung
đột và căng thẳng trong gia đình. Như vậy thì sao “Phải làm thế nào?”
1. Thuận
Theo Chiều Gió (Go with the Flow)
Hướng dẫn con cái ở tuổi thanh thiếu niên cũng như điều khiển một chiếc
thuyền buồm. Cuộc đời con cái chúng ta khi nào cũng đi tới, cũng có sự đổi
thay. Dòng nước cuốn và cơn gió thổi là những gì đang xảy ra trong cuộc sống
của chúng.
Chiếc thuyền buồm cuộc đời của con đang di động. Chúng ta không thể bắt
thuyền quay về hướng chúng ta đã định cho con em chúng ta một cách gắt gao. Khi
thấy con đi sai hướng, hãy nhìn hướng gió, dòng nước và điều chỉnh từ
từ. Có thể con thuyền sẽ đi lâu hơn mới về tới đích nhưng nếu tiếp tục
điều chỉnh và hướng theo chiều gió, có ngày sẽ đến.
Điều quan trọng là không để mặc con thuyền trôi dạt không định hướng hay
quặt tay lái bắt đổi hướng bất thình lình. Cả hai phương cách có thể làm
con thuyền đi mất hoặc lật đổ rồi chìm luôn.
Làm cha, làm mẹ, chúng ta là người lái thuyền buồm – cần sự uyển chuyển và
kiên nhẫn cũng như cần quan sát, để ý, và nhận thức ngoại cảnh cũng như các yếu
tố ảnh hưởng chung quanh đời sống con. Thuận buồm, xuôi gió, thuyền sẽ đến
đích!
Một câu truyện phản ảnh nguyên tắc
trên
Một người bạn chúng tôi lâm vào tình cảnh “gà trống nuôi con” đã nhiều
năm. Một buổi tối sau một ngày dài làm việc mệt mỏi người bố bước vào
phòng cậu con trai út là một học sinh trung học 17 tuổi. Đây là thời gian cậu
phải chuẩn bị học thi cho những kì thi lên đại học trong năm tới.
Tuy nhiên, người bố thấy cậu đang nằm dài trên giường, vừa coi TV vừa
“chat” với bạn trên internet. Trên bàn và trên kệ, chồng sách vỡ nằm ngay hàng
thẳng lối, không có dấu hiệu gì của một người đang học thi.
Khi thấy bố vào, cậu ngồi lên chào bố. Người bố hỏi, “Hình như ngày
mai con có cuộc thi quan trọng phải không” Sao, con đã chuẩn bị kỹ càng chưa””
Cậu con trả lời, “Bố, con chán học lắm rồi. Con thấy học cho lắm cũng vậy
thôi. Chả có gì quan trọng cả!”
Người bố cảm thấy một cơn giận đang âm ỉ nổi dậy trong lòng. Bao năm
tháng, ông cố gắng một mình lo toan mọi việc cho các con thong thả ăn
học. Kỳ vọng duy nhất ông đặt vào các con là phải lo chăm học và giữ đạo
nghĩa.
Bây giờ cậu con út ngang xương tuyên bố không muốn học! Ông lặng
người suy nghĩ. Sau đó người bố bình tĩnh trả lời, “Được rồi. Con
không muốn học thì bố cũng không ép.
Mấy sách vở này bây giờ con không cần nữa thì để bố dẹp cất đi cho rộng
phòng.” Người bố ra garage, lấy vào mấy thùng giấy carton, thong thả xếp
từng cuốn sách vào thùng rồi lấy băng keo dán lại.
Ông khiêng từng thùng ra ngoài garage cất xong bước vào phòng đối diện với
cậu con trai. Ông móc túi lấy tiền từ trong ví ra và nói, “Ngày mai, con
không phải đi học thì con có thể đi chơi. Đây, bố cho con ít tiền mặt. Con
cầm lấy mà tiêu.”
Sau đó, người bố ngồi xuống bàn giấy của con, lấy giấy viết ra và nói, “Để
bố viết một lá thư cho bà hiệu trưởng, xin phép cho con nghỉ học.”
Viết lá thư xong, ông gấp lại, bỏ vào phong bì và đặt trên bàn rồi đứng
dậy. “Thôi, bố mệt rồi, bố về phòng nghỉ. Con không phải đi học ngày
mai thì con cứ tự nhiên thức khuya, coi TV. Không sao cả.”
Nói rồi, người bố vào phòng riêng đóng cửa lại. Chừng một tiếng đồng
hồ sau, có tiếng gõ cửa. Giọng người con trai rụt rè nói, “Bố, con muốn nói
chuyện với bố.”
Người bố mở cửa ra và cậu con bước vào phòng. Cậu nhìn bố nói, “Bố,
con suy nghĩ lại rồi. Con muốn tiếp tục đi học!” Người bố vui vẻ trả
lời, “Ồ” Vậy thì mình xuống nhà đem sách ra lại con nhé.”
Nói xong, hai bố con khiêng hai thùng sách từ garage trở lại phòng, mở ra,
và sắp sách lại trên kệ y như cũ. Từ đó về sau, cậu con trai không bao giờ
than phiền về chuyện học và người bố không bao giờ nhắc lại chuyện cũ!
Xã hội Việt Nam đặt nặng vấn đề sĩ diện và quan niệm dạy con chú trọng vào
việc uốn nắn con theo khuôn khổ và truyền thống gia đình. Vì sĩ diện, khi
con cái không làm theo ý cha mẹ, cha mẹ cảm thấy bị sỉ nhục và có những lời lẽ
quyết liệt (ultimatum) ví dụ như: “Mày mà bước ra khỏi căn nhà này thì
đừng bao giờ trở về nữa!” Khi con làm cha mẹ phật lòng, giận dữ cha mẹ lớn
tiếng la mắng ngay cho thỏa sự tức giận và bực dọc. Có thương con, cha mẹ mới
tức giận, buồn lòng.
Cha mẹ nào mà không yêu thương con. Yêu thương là điều kiện ắt có để
hướng dẫn, dạy dỗ con nên người. Có yêu đủ hay không là yếu tố quan trọng
để định đoạt sự thành công hay thất bại trong vai trò làm cha, làm mẹ.
Tuy nhiên khi là cha là mẹ thì họ yêu con họ hơn chính bản thân
họ. Họ yêu con đủ để đặt hạnh phúc và tương lai con lên trên cá nhân
họ. Khi yêu con nhiều và đủ, người cha, người mẹ có thể vượt qua tất cả để
“cứu” con.
St