Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2025

Cách suy nghĩ về đồng tiền sẽ quyết định tương lai và sự giàu có

 

CÁCH SUY NGHĨ VỀ ĐỒNG TIỀN SẼ QUYẾT ĐỊNH TƯƠNG LAI VÀ SỰ GIÀU CÓ

Vì sao người nghèo luôn chật vật để kiếm tiền còn người giàu dường như ngày càng giàu lên nhanh chóng. Theo tác giả của cuốn sách Cha giàu, cha nghèo: Cách suy nghĩ về đồng tiền sẽ quyết định khả năng kiếm tiền của bạn. Bạn chỉ thực sự giàu có khi hiểu rõ về đồng tiền và có thể bắt đồng tiền phục vụ cho mình.

Cha đẻ của Robert Kiyosaki là người học hành giỏi giang, ông hoàn thành chương trình đại học chỉ trong 2 năm, học thạc sĩ, tiến sĩ tại các trường đại học uy tín số một ở Hawaii.

Còn người cha nuôi (cha của bạn thân và là cố vấn tài chính cho Robert) chưa hoàn thành lớp 8, nhưng đã trở thành người giàu có nhất tiểu bang với khối tài sản hàng chục triệu đô.

 

Cả hai người cha của Robert Kiyosaki đều thành công trong sự nghiệp nhưng họ lại khuyên Robert những điều khác nhau về tiền bạc:

Người cha ruột thường nói: “Ham mê tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu”.

Người cha nuôi lại bảo: “Thiếu thốn tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu".

 

Những sự khác nhau trong quan điểm của họ, nhất là khi đề cập đến tiền bạc, khiến Robert trở nên tò mò và bắt đầu suy nghĩ và tổng kết trong cuốn sách Rich Dad, Poor Dad (Cha giàu, cha nghèo) - một trong những cuốn sách về tài chính cá nhân bán chạy nhất trên toàn thế giới với hơn 26 triệu bản.

 

Trong cuốn sách này, ông Robert Kiyosaki minh họa các quan điểm và niềm tin làm giàu bằng cách so sánh giữa lời khuyên của cha đẻ và cha nuôi.

Cuốn sách sẽ không dạy bạn những thủ thuật để làm giàu, nó giúp bạn hiểu được về quyền lực của đồng tiền và tác động của suy nghĩ lên tương lai và túi tiền của con người như thế nào:

 

Bài học số 1: Những người giàu không làm việc vì tiền

Robert khẳng định ngay từ đầu cuốn sách: Những người nghèo và trung lưu làm việc để kiếm tiền, những người giàu bắt đồng tiền làm việc cho họ.

Những người nghèo học tập chăm chỉ ở trường, đạt điểm cao và kiếm một công việc an toàn với đãi ngộ tốt ở những công ty lớn. Nhưng những bài học để trở nên giàu có thì rất khác, hầu hết mọi người không có thời gian để tìm hiểu nó. Họ mắc kẹt trong chu kì bất tận của sự sợ hãi và tham lam.

 

Lo lắng không có tiền buộc họ phải làm việc, sau đó lại chi nhiều tiền hơn cho những khao khát khác. Họ làm việc ngày càng chăm chỉ hơn và cũng tiêu ngày càng nhiều tiền hơn. Mọi người đều mong muốn có sự đảm bảo về tài chính, vì vậy thay vì đam mê, họ để nỗi sợ điều khiển.

Làm việc để kiếm tiền chắc chắn dễ dàng hơn nhưng chỉ khi bạn đầu tư thời gian để tạo ra tiền tài chính của bạn mới được đảm bảo.

 

Nếu bạn nói rằng: "Tôi không quan tâm đến tiền bạc. Tiền bạc không phải là tất cả", thì đó là lý do bạn phải làm việc 8 giờ mỗi ngày.

 

Bài học số 2: Nhất định phải hiểu biết về tài chính

Quy tắc tài chính chỉ có một: hiểu rõ tài sản và tiêu sản. Mặc dù đơn giản, nhưng hầu hết các trường lớp không đào tạo kĩ năng này. Tài sản là những thứ đem lại tiền cho bạn còn tiêu sản thì ngược lại, nó khiến bạn phải chi nhiều tiền hơn.

Với nhiều người, một ngôi nhà đẹp là sự đầu tư lớn nhất của họ, dù nó không phải là một tài sản mà là một tiêu sản, vì nó làm cho tiền ra khỏi túi nhiều hơn. Nhiều người phải làm vất vả cả đời để trả tiền cho một ngôi nhà mà họ không bao giờ thực sự sở hữu.

Kết quả là cột tài sản của họ ngày càng giảm, mà tiêu sản thì ngày càng tăng. Chính điều này dẫn đến bi kịch của tầng lớp trung lưu. Nguồn thu nhập duy nhất của họ là tiền lương nên mức độ đảm bảo tài chính rất mong manh.

 

Bài học số 3: Hãy tự kinh doanh

Người nghèo và tầng lớp trung lưu dành hầu hết thời gian và công sức để làm việc cho người khác. Thực tế rằng, nếu tính tất cả số tiền thuế mỗi công dân phải nộp cho chính phủ, một người Mỹ phải làm việc 6 tháng để đóng thuế.

Bạn đừng nhầm lẫn giữa nghề nghiệp với một doanh nghiệp riêng. Đa số mọi người học tập ở trường và làm việc theo những gì họ được học. Con đường đó không thể giúp bạn giàu có. Thay vào đó hãy tập trung vào con đường riêng của bạn, cho phép bản thân thử sức để vươn tới ước mơ riêng.

 

Bài học số 4: Sức mạnh của tri thức

Cơ hội làm giàu chia đều cho mỗi người, nhưng đa số chúng ta không nhận ra nó đúng lúc. Tri thức là điều quan trọng nhất để bạn luôn sẵn sàng nắm lấy mọi cơ hội. Tại sao chúng ta phải hiểu biết về tài chính, luật pháp? Tại sao phải mạo hiểm? Câu trả lời đơn giản là để bạn có nhiều sự lựa chọn hơn.

Tri thức sẽ là thứ giúp bạn kiếm ra nhiều tiền, những điều bạn không biết sẽ khiến bạn mất tiền. Theo tác giả, đầu tư kinh doanh không phải việc mua bán tài sản, mà đó là sự hiểu biết. Công việc nào cũng có những rủi ro, tri thức là công cụ giúp bạn xoay sở, xử lí những rủi ro này thay vì né tránh chúng.

 

Bài học số 5: Làm việc để học hỏi, đừng làm việc vì tiền

Tác giả kêu gọi những người trẻ tuổi hãy "làm công việc giúp bạn học hỏi được nhiều điều hơn số tiền bạn kiếm được".

Trong sách Cha giàu, cha nghèo, tác giả ghi lại một đoạn hội thoại với sinh viên: "Bao nhiêu người trong các bạn có thể làm một cái hamburger ngon hơn McDonald's?, và hầu như tất cả các sinh viên đều giơ tay.

Sau đó ông hỏi tiếp: "Vậy tại sao McDonald's lại kiếm được nhiều tiền, còn các bạn thì không? Đó chính là lí do nhiều người tài năng lại chịu cảnh nghèo, là vì họ tập trung vào việc làm ra một cái bánh ngon nhưng lại biết quá ít hoặc không biết gì về kinh doanh.

Nếu bạn muốn làm giàu, hãy làm việc để học hỏi. Nếu bạn chỉ quan tâm đến tiền lương, có lẽ bạn sẽ không bao giờ giàu có".

 

Thu Hoài

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2025

Ai là người trong mệnh chủ định sẽ yêu và cưới bạn?

 

AI LÀ NGƯỜI TRONG MỆNH CHỦ ĐỊNH SẼ YÊU VÀ CƯỚI BẠN?

Chúng ta mua đồ mua nhầm, cũng có thể quay lại đổi, nhưng cưới nhầm tân nương tân lang thì phải làm sao? Hôm nay, chúng ta hãy bắt đầu với một câu chuyện từ xưa.

 

Cuộc hôn nhân ly kỳ điên đảo

Vào mùa đông năm 1709, ở địa phương Sùng Nhân có hai gia đình kết hôn trong cùng một ngày. Một bên là phú gia họ Giả, bên kia là gia đình thư hương họ Tạ. Cô dâu của nhà họ Giả tên là Vương Thúy Phương, nhà nàng cũng rất giàu có, kết hôn với nhà họ Giả có thể nói là môn đăng hộ đối. Còn cô dâu của nhà họ Tạ là một phụ nữ họ Ngô gia cảnh bần hàn.

 

Hôn nhân thời xưa rất chú trọng ngày lành tháng tốt, nên hai cô dâu xuất môn gần như vào cùng một thời điểm, cũng vì nhân duyên tế hội, đoàn xe của họ đã gặp nhau trên đường, kết quả sau đó tạo ra một loạt biến cố.

Buổi chiều ngày hôm đó, mây mù dày đặc, tuyết như lông ngỗng không ngừng rơi, chẳng mấy chốc mặt đất trắng xóa, tựa hồ khó phân biệt được con đường phía trước. Kiệu của hai cô dâu tuy có trang sức riêng, nhưng vì để tránh mưa tuyết, kiệu đã được phủ bạt, mà bạt cũng đã phủ một lớp tuyết dày khoảng 2 tấc, khiến hai chiếc kiệu trông rất giống nhau.

 

Hai đội đi bộ hai ba dặm, đi tới một ngôi đình hoang. Lúc này, phu xe và người hầu thân thể như muốn đông cứng, hai gia đình gom củi khô đốt lửa trong đình để sưởi ấm. Vốn dĩ họ muốn đợi tuyết tạnh rồi mới rời đi, nhưng ai ngờ, nhìn thấy tuyết rơi càng ngày càng dày, họ lo lắng sẽ lỡ mất thời gian làm lễ kết hôn, nên mỗi người lại lên kiệu của mình, đường ai nấy đi. Hoàn cảnh của hai cô dâu từ đó sinh biến.

 

Trước tiên hãy nói về Vương Thúy Phương. Đêm đó sau khi vái lạy trời đất rồi bước vào tân phòng, Vương Thúy Phương nhìn quanh phòng, phát hiện gia cụ bài trí rất đơn giản, không phải là của hồi môn của nàng.

Nàng trong tâm sinh nghi, lẽ nào là do nhà chồng bán hết đồ hồi môn của mình, rồi mua một bộ rẻ tiền khác để thế vào? Nghĩ đến đây, nàng trong tâm tràn đầy oán hận, không nhẫn được nên nói với chồng: “Bàn trang điểm bằng gỗ đàn hương đỏ của thiếp đâu? Hãy bảo nữ tỳ vào tẩy trang cho thiếp”.

 

Lúc này, người chồng mỉm cười đáp: “Nhà phu nhân không có của hồi môn, tìm đâu ra bây giờ?” Thúy Phương đáp: “Tại sao Giả lang lại lừa dối thiếp?” Bởi vì Thúy Phương là được gả vào nhà họ Giả, nên mới gọi chồng mình là Giả lang. Nhưng sau khi chồng nàng nghe thấy điều này, chàng chỉ mỉm cười và nói: “Tôi là chồng thật chứ không phải chồng giả”. 

Thúy Phương cho rằng chồng hiểu lầm, liền nói: “Thiếp nói chồng thiếp họ Giả, không phải ý tứ là chồng thật hay giả”. Lúc này, người chồng cũng sửng sốt nói: “Tôi là họ Tạ mà”. Thúy Phương kinh hoàng, kêu lên: “Người ta lừa tôi rồi!” Người chồng cũng ngơ ngác, gọi cả nhà đến tân phòng, vấn hỏi nguyên do, nhưng Thúy Phương cứ khóc mãi không dừng.

 

Lúc này, mẹ Tạ giận dữ mắng nàng: “Chúng ta là gia đình thư hương thanh bạch, làm gì có kẻ trộm nào. Là cha mẹ con hiềm khích nhà chúng ta nghèo khó, mới dạy con hồ đồ như vậy, ai có thể hại con như vậy?” Thúy Phương ngẩng đầu lên, nói: “Con nghe nói chồng con là nhà họ Giả, nhưng nhà ta lại là họ Tạ, đây chẳng phải là lừa người sao?” Mẹ Tạ nói: “Nha hoàn này, ai vì cưới vợ mà phải đổi họ đây? Nếu là như vậy, lẽ nào nhà con không phải họ Ngô sao?”

Thúy Phương giật mình, đột nhiên nhớ đến việc mình đã gặp một cô dâu khác trên đường, nên nói: “Con hiểu rồi, cô dâu của nhà ta họ Ngô. Con là họ Vương. Khi con đến, trên đường có gặp một cô dâu, đã cùng dừng nghỉ dưới một ngôi đình để tránh tuyết.

Lúc đó, con mơ hồ nghe thấy có người nói cô dâu họ Ngô, nhưng không nhớ chồng của cô ấy họ gì, có lẽ cô ấy mới là con dâu của nhà ta, nhưng con là con dâu nhà họ Giả. Lúc đó trời rất lạnh, hai nhà vội vã rời đi, nhất định là con đã lên nhầm kiệu. Mau đến nhà họ Giả xem, hẳn là có thể tìm ra con dâu của nhà ta”.

 

Nghe Thúy Phương nói, nhà họ Tạ cũng cảm thấy có khả năng, nên vội vàng cử người đến nhà họ Giả đưa tin. Tuy nhiên, khoảng cách giữa nhà họ Giả và nhà họ Tạ là 30 dặm, lại thêm tuyết rơi dày khiến việc đi lại khó khăn, người đưa tin mãi đến ngày hôm sau mới đến, nên đã quá muộn.

 

Vậy chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ họ Ngô ở nhà bên kia trong đêm tân hôn?

Kỳ thực, cô nương nhà họ Ngô đến nhà họ Giả, xem kỹ của hồi môn, sau đó nhớ tới cô dâu khác mà mình gặp trên đường, trong tâm đã biết rằng nhất định mình đã lên nhầm kiệu và cưới nhầm chồng. Vậy làm sao đây? Nhìn thấy sự giàu có của nhà họ Giả, cô nàng không muốn gả lại nhà họ Tạ nghèo khó, nên quyết định giả vờ không biết, giả làm cô dâu nhà họ Vương, thành hôn thật với công tử nhà họ Giả. 

Khi người nhà họ Tạ đến tìm cô nàng vào ngày hôm sau, cô nàng biểu hiện rất kinh ngạc và phẫn nộ, vô cùng thống khổ. Mà thiếu gia nhà họ Giả cũng có tình có nghĩa với cô gái họ Ngô, bày tỏ nguyện ý chấp nhận sai lầm.

 

Sau khi tin tức truyền đến nhà họ Tạ, Vương Thúy Phương đau buồn đến mức muốn tự tử. Lúc này có người an ủi nàng, nói: “Cuộc hôn nhân giữa Vương và Tạ hẳn là do Trời định, có lẽ bởi vì nhân duyên kia có thiếu sót, nên mới xuất hiện sự nhầm lẫn như vậy. Hiện tại họ Giả đã kết hôn với họ Ngô, vậy thì con nên quy về nhà họ Tạ”. 

 

Nhưng hôn nhân đại sự sao có thể giống như trò trẻ con, muốn đổi là đổi? Vương Thúy Phương không đồng ý, nên nhà họ Tạ đã cử người đến thăm hỏi cha của Thúy Phương, và kể cho ông nghe sự tình đã xảy ra. Cha của Thúy Phương rất ngạc nhiên và nói: “Đây không phải là ngẫu nhiên đâu”. Vì vậy, ông đã cử người mai mối đến nói với nhà họ Tạ rằng ông nguyện ý cho hai gia đình kết thân. Thúy Phương được lệnh của cha mẹ, mới yên tâm vào nhà họ Tạ.

 

Vậy câu chuyện có kết thúc ở đây không? Không, sự đảo ngược sau đó thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn.

Sau đó, Giả gia phú quý bỗng bại lạc, con dâu họ Ngô cướp được “hôn nhân tốt đẹp” không vui, cuối cùng chết vì phẫn hận. Bên kia, công tử nhà họ Tạ lại làm nên danh tiếng, từ đó về sau hai vợ chồng ân ái, con cháu mãn đường.

Những người biết chuyện này đều cảm thấy thập phần cảm khái. Con gái nhà họ Vương thuận ứng theo ý Trời, cuối cùng đã có một cuộc hôn nhân mỹ mãn, trong khi con gái nhà họ Ngô mưu đồ phú quý, không bao giờ nghĩ được rằng nhà chồng mình sẽ sa sút, cuối cùng tự mình chết thảm. Sự an bài của Thiên thượng thật là kỳ xảo.

 

Vì vậy, từ xa xưa, có người đã nói “hôn nhân là do Trời định”, tức là người mà trong mệnh của bạn chủ định, sau khi xoay xoay chuyển chuyển một hồi rồi sẽ đến với bạn, không phải là chân mệnh thiên tử hay chân mệnh thiên nữ, thì cưỡng cầu thế nào cũng vô dụng.

Nói đến đây, có lẽ mọi người đều muốn hỏi, cổ đại là “phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn”, ý tứ là hôn nhân phụ thuộc vào lệnh của cha mẹ, lời của bà mối, điều này xác thực là có chút cảm giác “cam chịu số phận Trời định”. Nhưng hiện tại giảng tự do luyến ái, lẽ nào hôn nhân đại sự cũng không phải do bản thân tự quyết định sao?

 

Hương Thảo

Chữ “Nhẫn” trong văn hóa truyền thống

 

CHỮ “NHẪN” TRONG VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG

Nhẫn nhịn khiêm nhường là một mỹ đức truyền thống. Nội Thánh của Nho gia, Thủ Nhu của Đạo gia và Từ Bi của Phật gia đều bao hàm chữ Nhẫn. “Nhẫn một lúc sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao”, thế nên có nhẫn nại thì mới có thành tựu.

 

Trong cuốn sách kinh điển của Nho giáo là “Thượng Thư”, Chu Thành Vương dặn dò Quân Trần rằng: “Nhất định phải Nhẫn thì việc mới thành. Tấm lòng bao dung thì mới có đức hạnh cao thượng”.

Khổng Tử nói: “Việc nhỏ không nhẫn, ắt làm hỏng việc lớn”, và: “Bậc quân tử không có điều gì phải tranh giành”.

 

Còn Lão Tử thì nói: “Đạo Trời không tranh mà luôn thắng, không nói mà vạn vật luôn hưởng ứng”.

Trong Phật giáo cũng giảng: “Trong sáu phép siêu độ (lục độ) và hàng vạn phương pháp tu hành (vạn hạnh), ‘Nhẫn’ là đệ nhất”.

 

Trong dân gian có rất nhiều câu ca dao, tục ngữ và ngạn ngữ rất hay về chữ Nhẫn:

 

“Một điều nhịn chín điều lành”.

“Chữ nhẫn là chữ tương vàng,

Ai mà nhẫn được thì càng sống lâu”.

 

Cha con nhẫn được càng hay

Tự toàn gia đạo sau này ấm êm

Vợ chồng càng phải nhẫn thêm

Thì bày con trẻ khỏi điềm bơ vơ

…..

 

Có thể thấy, chữ Nhẫn có nội hàm vô cùng phong phú, không chỉ là phép đối nhân xử thế, mà còn là cảnh giới tinh thần của một nội tâm kiên định, mạnh mẽ, chế ngự được hoàn cảnh, trong nghịch cảnh vẫn có thể lấy khổ làm vui, có thể nhẫn được những điều mà người khác không thể nhẫn được.

 

Chữ Nhẫn có nhiều tầng thứ, từ cái nhẫn của người bình thường trong mối quan hệ gia đình, anh em, bạn bè, đồng nghiệp, quan hệ xã hội… cho đến cái nhẫn của người phẩm đức cao thượng, của vua sáng tôi hiền, và cuối cùng là cái nhẫn của người tu luyện khi đã đạt đến cảnh giới siêu thường, thoát tục.

 

Nam Phương