Thứ Tư, 16 tháng 7, 2025

Cách ngủ dưỡng sinh Tư thế đúng, phương hướng chuẩn

 

CÁCH NGỦ DƯỠNG SINH TƯ THẾ ĐÚNG, PHƯƠNG HƯỚNG CHUẨN

Một giấc ngủ ngon luôn được các nhà dưỡng sinh coi trọng. Giấc ngủ không chỉ giúp cơ thể lấy lại năng lượng sau một ngày dài làm việc mà còn thực sự là thời gian để cơ thể có thể thải độc hiệu quả.

Ngủ có tác dụng rất lớn trong dưỡng sinh, dưỡng chính là dùng rất nhiều tế bào khỏe mạnh thay thế tế bào yếu kém, hư hại, nếu 1 đêm không ngủ tức là không đổi tế bào mới.

Nếu nói ban ngày có 1 triệu tế bào chết đi, ban đêm chỉ bù lại được 500 nghìn tế bào, như vậy cơ thể của bạn sẽ bị thiếu hụt, lâu dần bạn liền rỗng như củ cải bị xốp.

 

Kỳ thực, người hiện đại đang ngày càng gặp phải vấn đề nghiêm trọng về giấc ngủ, càng nên chú trọng ngủ để dưỡng sinh, nên học hỏi kinh nghiệm của người xưa, để giúp bản thân sống khỏe sống thọ.

1. Ngủ không nằm thẳng, không trùm đầu, không quay hướng bắc

Khổng Tử dạy rằng nằm ngửa là tư thế của tử thi. Tư thế lý tưởng của con người là nằm cong như cánh cung để các khớp xương được thư giãn. Nằm nghiêng một bên khi ngủ cũng quan trọng như việc duy trì tư thế ngay thẳng trong ngày.

Nhìn nhận từ góc độ y học hiện đại, nói như vậy có đạo lý. Các nghiên cứu đều phát hiện, trong các tư thế ngủ, ngủ ngửa mặt làm mức độ thả lỏng của cơ thể là kém nhất, từ đó tay dễ đặt lên ngực, bụng gây hại cho sức khỏe và gây ra các cơn ác mộng.

 

Một điều quan trọng hơn, nằm ngửa khi ngủ dễ gây ra chứng tạm ngừng thở, thậm chí nước bọt có thể chảy vào bên trong, dẫn tới thức ăn có thể bị trào ngược và gây nghẹt thở. Do đó, cổ nhân coi đây là tư thế ‘hoành thi’ cũng không quá đáng.

 

Ngủ không trùm đầu xuất phát từ ‘Thiên kim yếu phương’. Nguyên nhân vì đầu là nơi hội tụ của rất nhiều kinh lạc của toàn thân, giúp khí huyết vận hành lưu thông. Che kín đầu khi ngủ vừa ảnh hưởng tới sự vận hành của khí huyết, vừa có thể dẫn tới toát mồ hôi đầu, từ đó làm các bệnh về ngoại tà thừa cơ mà vào.

 

Ngủ không quay đầu về hướng bắc, tại sao lại như vậy? Rất đơn giản vì Đông y quan niệm phía bắc thuộc âm. Phần đầu là nơi tụ hội nhiều khí dương, khi ngủ quay đầu về hướng này, dễ bị âm khí quấy nhiễu. Nhất là mùa thu và đông, tà khí phong hàn dễ từ phương bắc mà tới. Nếu khi ngủ gió lạnh xâm nhập vào đầu, dễ gây ra đau và ảnh hưởng tới lưu thông khí huyết toàn thân.

2. Xuân hạ ngủ quay hướng đông, thu đông quay hướng tây

Đầu là nơi hội tụ của rất nhiều kinh mạch, và khí được tiếp nhận sẽ từ đầu lan xuống toàn bộ cơ thể như vòi hoa sen. Quay hướng đầu khi ngủ thực sự là một vấn đề đáng chú ý.

Dược vương Tôn Tư Mạc cho rằng: Người bình thường, mùa xuân và hè khi ngủ nên quay đầu về hướng đông, thu và đông nên quay về hướng tây. Tức là quay về hướng đông khi ngủ vào xuân và hạ để đón nhận dương khí, quay về phía tây vào mùa thu và đông để ổn định âm khí.

 

Nếu bạn đang gặp rắc rối hoặc cần bổ sung dương khí, chỉ cần duy trì tư thế quay đầu về phía đông khi ngủ. Đây là phương pháp ngủ dưỡng sinh hiệu quả.

3. Phương pháp ngủ

Phương pháp ngủ đã được nghiên cứu và thảo luận từ thời cổ đại. được lưu truyền tới ngày nay. ý niệm cần dẫn động đầu tiên, sau đó dùng mũi hít thở nhẹ nhàng đếm số lần, và từ từ thu khí về trong đan điền. Lặp lại nhiều lần như vậy cho tới khi tâm thái nhẹ nhàng và dần dần đi vào giấc mộng.

Hoặc là mặc kệ tâm trạng tư tưởng suy nghĩ tới nơi xa xăm, vô định thậm chí tới quên bản thân mình đang ở đâu, cũng có thể dần dần đi vào giấc ngủ.

 

Cả hai phương pháp đều không được quá gấp gáp, vội vàng. Điều quan trọng nhất cần tĩnh tâm, thả lỏng và buông bỏ hết những phiền muộn xung quanh.

4. Tư thế ngủ

Người cổ đại xưa rất chú ý tới tư thế ngủ. Phật giáo quy định ngủ nên nằm nghiêng bên phải, tên của nó là “giấc ngủ may mắn”, cũng có tính khoa học đạo lý, bởi vì trái tim con người nằm ở phía bên trái, nếu nằm nghiêng bên trái, có thể gây áp lực lên trái tim.

10 ĐIỀU CẤM KỴ KHI NGỦ

1. Không nên thường xuyên nằm ngửa khi ngủ

Khi ngủ thân cong gập gối để sinh lực không bị tản mất; khi thức nên thư giãn hoạt động, để khí huyết lưu thông. Nếu nằm ngửa thân thể sẽ căng thẳng, cơ bắp không thể thả lỏng, tay dễ đặt lên ngực, dễ sinh ác mộng và ảnh hưởng tới nhịp thở cũng như nhịp tim. Do đó, ngoài những người mắc bệnh đặc biệt cần nằm ngửa, không nên ngủ ở tư thế này lâu dài, thời gian ngắn thì vô hại.

2. Đi ngủ không lo âu

Hãy đảm bảo bản thân cần tập trung yên tĩnh khi đi ngủ, không lo nghĩ về bất cứ việc gì. Người xưa nói: trước tiên cần để tâm nghỉ ngơi sau đó mới tới thân thể ngủ. Đây là một bí mật quan trọng của giấc ngủ.

Nếu bạn luôn suy nghĩ về các công việc trong ngày hoặc những việc xảy ra trong quá khứ, hay lo lắng cho tương lai, thậm chí lo nghĩ phiền muộn, sẽ không chỉ mất ngủ mà còn tổn hại cho thân thể nhiều hơn lo nghĩ vào ban ngày.

3. Không tức giận trước khi ngủ

Trong Tố Vấn, thiên Cử thống luận cho rằng bách bệnh của con người đều sinh ra bởi khí, phẫn nộ thì khí thăng (lên), vui thì khí hòa hoãn, đau buồn thì khí tiêu tan, sợ thì khí hạ (hãm), kinh hãi thì khí loạn.

Bất kỳ sự biến đổi nào về cảm xúc đều có thể dẫn tới khí bị đảo loạn, từ đó gây mất ngủ và bệnh tật. Do đó, không chỉ không thể tức giận trước khi đi ngủ, còn nên tự kiềm chế bản thân xuất ra những cảm xúc thái quá.

4. Không nên ăn trước khi đi ngủ

Ăn trước khi ngủ sẽ làm tăng gánh nặng đường tiêu hóa, ảnh hưởng đến cả giấc ngủ và làm tổn thương cơ thể. Nếu cảm thấy đói trước khi đi ngủ, hãy nghỉ ngơi sau khi ăn một lúc rồi mới lên giường. Người xưa nói: “Sáng nên ăn sớm, bữa trưa nên ăn no, bữa tối nên ăn ít”. Đây thực sự là một kinh nghiệm dưỡng sinh cần lưu ý.

5. Ngủ không nên nói chuyện

Đông y quan niệm, Phế được coi là nơi màu mỡ nhất của ngũ tạng, đóng vai trò chính trong việc phát âm thanh, khi nằm xuống, Phế thu liễm lại, lúc này phát ra ngôn ngữ dễ hao tổn Phế khí, cũng giống như chuông và khánh, không treo lên không thể phát ra tiếng.

Ngoài ra, trước khi ngủ nói chuyện sẽ làm tinh thần phấn khích, sôi nổi từ đó ảnh hưởng tới giấc ngủ và dễ dẫn tới mất ngủ.

6. Nằm ngủ không nên đối đầu với đèn

Ngủ đối đầu với đèn sẽ làm tâm trí không thể ổn định, không dễ ngủ.

7. Không nên mở miệng khi ngủ

Theo Dược vương Tôn Tư Mạc, ngủ ngậm mồm là phương pháp tốt nhất để bảo tồn nguyên khí. Mở miệng hô hấp có rất nhiều điều không tốt, không những không vệ sinh mà còn làm Phế tạng dễ bị không khí lạnh và bụi bẩn gây kích ứng, khí lạnh cũng dễ đi vào dạ dày gây bệnh.

8. Không nên che mặt khi ngủ

Che mặt khi ngủ sẽ làm việc hô hấp trở nên khó khăn, hơn nữa còn làm bản thân tự hít nhiều khí carbon dioxide mình tự thở ra, nên không tốt cho sức khỏe. Bởi vậy trong Tam tẩu ca có viết: “Đêm ngủ không nên trùm kín đầu”, điều này cho thấy người xưa rất chú trọng phương pháp dưỡng sinh này.

9. Chỗ ngủ không nên thông gió

Cổ nhân tin rằng, gió là nguyên nhân sinh bách bệnh, dễ di chuyển và biến hóa khôn lường, sau khi cơ thể ở trạng thái ngủ, khả năng thích ứng với những thay đổi của thời tiết giảm xuống, nên dễ bị phong tà xâm nhập.

Theo Tỏa toái lục, chỗ ngủ không nên thông gió, e rằng dễ bị trúng gió đau đầu, lưng bị gió lạnh thì ho vai bị gió lạnh thì đau cánh tay. Nên điều dưỡng hài hòa, dù mùa hè nắng gắt cũng nên như vậy.

10. Đầu không nên quay vào bếp lửa khi ngủ

Tỏa toái lục có viết: “Khi ngủ đầu không nên quay vào gần lửa, vì có thể làm tổn thương não”.

 

Kiên Định



Chuyện xử án anh minh của vị quan mệnh danh ‘Bao Công đất Việt’

 

CHUYỆN XỬ ÁN ANH MINH CỦA VỊ QUAN MỆNH DANH ‘BAO CÔNG ĐẤT VIỆT’

Sử sách ghi chép, Quận công Nguyễn Mại là người văn võ song toàn, vị quan thanh liêm, chính trực. Ông được mệnh danh là Bao Công của đất Việt.

Nguyễn Mại là người làng Ninh Xá, huyện Chí Linh (nay là thôn Ninh Quang, xã Nhân Huệ, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương). Ông sinh năm 1655, năm 37 tuổi đỗ Đệ nhị giáp tiến sỹ xuất thân (tức Hoàng giáp) khoa Tân Mùi, niên hiệu Chính Hòa thứ 12 (1691) đời Lê Huy Tông.

 

Nguyễn Mại từng thẳng thắn chỉ trích lối sống xa hoa của chúa Trịnh, chúa Trịnh dù có phần phật ý nhưng vẫn kính nể và trọng dụng ông. Chúa Trịnh cũng là người giao cho ông trọng trách giữ thủy quân, sau làm đốc trấn Cao Bằng rồi chuyển về trấn thủ Sơn Tây.

Cũng tại trấn Sơn Tây, hay mảnh đất xứ Đoài này, mà chúng ta được biết đến tài năng xử án của Nguyễn Mại. Dân gian xứ Đoài truyền tụng ông là Bao Công của đất Việt bởi sự sâu sát, gần gũi với dân và tài xét đoán các việc anh minh. Hầu hết các câu chuyện xử án của ông được lưu truyền trong dân gian, dưới đây là một vài trong số đó.

Vả mặt người mất trộm truy ra kẻ cắp

Sách Đăng khoa lục sưu giảng còn lưu lại câu chuyện Nguyễn Mại phân xử vụ tranh chấp giữa 2 người đàn bà. Những năm làm quan ở Sơn Tây, trong một lần vi hành, Nguyễn Mại đi bộ ngang chợ Bảo Khám (huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh) thì thấy một người đàn bà luôn miệng nói tục, “bới” cả tổ tông kẻ trộm ra chửi. Quan hỏi người dân mới biết bà này bị mất trộm một chiếc màn.

 

Ông gọi người đàn bà lại hỏi chuyện, rồi đột nhiên sai người trói bà, kết tội bà chửi chua ngoa. Sau đó, đàn ông, đàn bà trong xóm được gọi đến đông đủ. Nguyễn Mại sai từng người vả vào mặt người đàn bà mất trộm với lý do “đã chửi ngoa”. Dân làng ai nấy đều thương người mất trộm nên chỉ tát nhẹ, chỉ riêng một phụ nữ xuống tay rất mạnh.

Chị ta vừa tát xong, quan Nguyễn Mại liền cho giữ lại tra xét, nói rằng: “Ngươi chính là kẻ ăn trộm nên mới đánh người ta đau như thế”. Người phụ nữ này vội quỳ xuống nhận tội. Cũng chính từ vụ án này mà người dân Sơn Tây coi ông như “Bao Thanh Thiên”. Sau khi ông mất họ còn làm cả thơ văn ca ngợi công đức của vị quan thanh liêm.

Vụ án thóc nảy mầm

Một lần, Nguyễn Mại đi ngang qua ngôi chùa ở huyện Sơn Vi (nay là huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ), một nhóm ni cô báo có người bị mất chiếc áo lụa quý. Thấy vậy, quan sai lập đàn cúng. Các ni cô được giao mỗi người một tay nắm một ít thóc, một tay nắm lấy tay của người bên cạnh rồi cùng chạy quanh đàn. Trước khi các ni cô chuẩn bị chạy, ông nói: “Hễ là kẻ gian thì thóc trong tay lập tức nảy mầm”.

Chỉ một hồi quan sát, Nguyễn Mại thấy một ni cô thường lén mở tay ra nhìn, gương mặt bồn chồn lo lắng. Lúc đó, ông yêu cầu tất cả dừng chân, nữ tu đó buộc phải nhận tội.

Bắt trai làng vét bùn tìm ra người trộm chuối

Một vụ án khác được Nguyễn Mại phân xử là ở làng Đông Ngạc, huyện Từ Liêm (nay là quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội). Khi thấy một người đàn bà chửi bới ầm ĩ vì mất trộm buồng chuối sắp đến ngày thu hoạch, ông bèn tập trung tất cả trai làng, ra lệnh xuống ao làng vét bùn. Lúc cả nhóm nghỉ giải lao, ông lại sai phát cho mỗi người một miếng trầu để ăn. Đích thân ông phát trầu cho từng người và nhận thấy bàn tay của một thanh niên có vết nhựa thâm.

 

Ông lệnh bắt ngay anh ta, nói rằng đây là vết tích của nhựa chuối, sau khi ngâm bùn mới hiện rõ trên tay, khó rửa sạch ngay. Người thanh niên nghe vậy đã không thể chối tội.

Chia đôi mảnh lụa tìm được kẻ gian

Một vụ trộm khác được Nguyễn Mại phân xử cũng nhanh chóng tìm ra thủ phạm. Hôm đó, ông vi hành ra chợ Sơn Tây liền gặp hai người phụ nữ giằng co, cãi vã om sòm. Đến gần, ông thấy cả hai đang giằng nhau một tấm lụa, ai cũng nhận mình là chủ nhân và nói người kia là phường ăn cắp… Nguyễn Mại ngăn hai người này lại rồi sai cắt tấm vải làm đôi, chia cho mỗi người một mảnh.

Lụa chia xong, ông quan sát thấy một trong hai phụ nữ vui vẻ ôm lụa bỏ đi, người còn lại đứng ôm mảnh lụa nước mắt lưng tròng. Ngay lập tức, ông sai bắt người đàn bà, trả mảnh lụa đã chia cho người còn lại và nói: “Phàm chỉ có người làm ra tấm lụa mới biết trân trọng, tiếc công sức của mình. Còn chỉ biết hưởng công sức người khác thì mới hí hửng nhường ấy”. Người đàn bà bị bắt sau nửa ngày giam đã thú nhận mình là kẻ trộm.

 

Thu phục và cảm hóa trộm cướp

Nguyễn Mại có cái uy của một vị quan xử kiện, nhưng mặt khác, ông cũng rất am hiểu tâm lý con người. Chính điều ấy đã khiến các tội nhân phải “khẩu phục, tâm phục”.

Khi ông còn làm Đốc trấn Cao Bằng, nơi đây thường có giặc cướp từ Quảng Tây (Trung Quốc) tràn sang. Nhận thấy họ chỉ là nông dân nghèo vì quá đói khổ, túng quẫn mới phải tràn qua biên giới đến Cao Bằng để cướp. Ông cho quân bắt lại rồi thả ra chứ không xét xử, cũng không làm công văn báo với quan lại vùng Quảng Tây, có nhiều lúc còn cung cấp lương thực cho họ để họ trở về. Ông cứ cho quân vây bắt rồi thả về nhiều lần như vậy. Cuối cùng đám giặc cướp cảm động trước ân đức của Nguyễn Mại mà không còn sang quấy nhiễu nữa.

 

Còn khi đang làm Đốc trấn ở Sơn Tây, thì một hôm công sở của ông chẳng may bị cháy, trại giam trộm cướp xứ Đoài cũng ở ngay gần đấy. Không ngần ngại, ông hạ lệnh thả họ ra, rồi nhờ họ giúp dập đám cháy. Khi đám cháy được dập tắt, các phạm nhân lại bảo nhau trở về trại giam để chờ quan Đốc trấn xét hỏi, chứ không một ai nhân cơ hội này mà chạy trốn.

***

Những câu chuyện trên đây chỉ là một phần nhỏ trong những vụ án nổi tiếng của Quận công Nguyễn Mại. Cho đến nay đã gần 500 năm kể từ khi ông qua đời, nhưng người dân xứ Đoài vẫn không quên truyền tai nhau những giai thoại đẹp về một tấm lòng trong sạch, một tài năng đức độ, một vị quan thanh liêm sáng suốt, và một vị Bao Công của nước Việt lưu danh muôn đời.

 

Chân Tâm

 

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025

 VÌ SAO CẢ THẾ GIỚI PHẢI NGƯỠNG MỘ VỀ CÁCH NGƯỜI ĐỨC DẠY CON

Ở Đức, việc các bậc phụ huynh ép trẻ em học hành khi chúng chưa đến tuổi đi học bị cấm? Tất nhiên, không phải là người Đức không lo lắng gì đến tương lai của con em mà là họ có những lý giải riêng về việc học đối với những đứa trẻ, thậm chí cặp sách của chúng không hề nhỏ hơn ở cặp của những đứa trẻ ở châu Á là bao.

Ví dụ khi ở lớp mẫu giáo, cô giáo sẽ dạy chúng làm thế nào để tự lên xe bus công cộng về nhà, nên chấp hành luật giao thông như thế nào, không được nói to ở nơi công cộng, phân loại rác ra sao, v.v…

 

Còn nếu như đứa trẻ có hứng thú với một môn học nào đó như: âm nhạc, nghệ thuật hoặc thể thao, chúng có quyền học những thứ đó ở một câu lạc bộ nào đó, thậm chí có những nơi còn dạy hoàn toàn miễn phí.

 

Người Đức coi trọng việc rèn luyện nhân cách cho trẻ hơn là tri thức

- Để trẻ học về tình yêu thương: rất nhiều gia đình sẽ nuôi những con vật nuôi nhỏ trong nhà như chó, mèo, để trẻ học được cách quan tâm đến những loài động vật đó trong quá trình chăm sóc chúng.

- Để trẻ học được sự kiên cường: sau khi trẻ ngã, chỉ cần không quá nghiêm trọng, cha mẹ sẽ không tới giúp đỡ, mà để chúng tự đứng lên.

- Để trẻ học được cách tôn trọng: các bậc cha mẹ sẽ không bao giờ lật xem đồ của con nếu chưa được sự đồng ý của chúng.

- Để trẻ học được sự lễ phép: cha mẹ khi muốn nhờ con cái giúp đỡ điều gì sẽ nói bitte (làm ơn), sau đó nói danke (cảm ơn).

- Để trẻ học được cách quản lý tiền bạc: các bậc cha mẹ Đức sẽ để trẻ làm một số việc vặt đơn giản trong nhà để có được tiền tiêu vặt, tránh việc trẻ không lao động mà được hưởng.

- Để trẻ học được cách giữ chữ tín: các bậc cha mẹ Đức sẽ lấy bản thân mình làm gương và dạy trẻ rằng, các con phải biết giữ lời hứa, không được nuốt lời, và phải hoàn thành theo đúng thời gian đã nói trước đó.

- Để trẻ học được sự tự tin: ở Đức, các bậc cha mẹ rất coi trọng việc bồi dưỡng sự tự tin cho con. Cho dù chỉ là một chút tiến bộ nhỏ, họ cũng sẽ cổ vũ và tán thưởng con. Họ sẽ tuyệt đối không vì thành tích tốt xấu của con mà phủ nhận sự ưu tú về một phương diện nào đó của trẻ.

- Để trẻ học được cách hợp tác với mọi người: tại Đức dù là ở nhà hay là ở trường, người lớn đều sẽ có những buổi hoạt động tập thể tổ chức cho bọn trẻ, bởi nước họ có thịnh hành một câu nói: “Wer alleine arbeitet, addiert. Wer zusammen arbeitet, multipliziert” (Sự cố gắng của một người là phép cộng, sự cố gắng của cả đội là phép nhân).

 

Dưới đây là những thói quen tốt mà những đứa trẻ đã học được sau khi trưởng thành

* Đọc sách: mặc dù xã hội hiện nay là xã hội điện tử, nhưng sách bằng chất liệu giấy dường như vẫn rất thịnh hành ở Đức. Theo thống kê, 91% người dân Đức đọc ít nhất là 1 cuốn sách/năm; 23% dân số đọc khoảng từ 9 -18 cuốn sách/năm; thậm chí có 25% dân số đọc tới hơn 18 cuốn/năm.

Người Đức cũng có thói quen mang sách theo người, nếu có dịp tới Đức, bạn sẽ thấy, ở các nơi công cộng như tàu điện ngầm, người chơi điện thoại thì ít còn người đọc sách lại rất nhiều.

 

* Đúng giờ: đại đa số người Đức đều tuân thủ rõ quy định về giờ giấc, nói về đúng giờ ở đây không chỉ đơn thuần là người dân Đức, mà còn cả các phương tiện giao thông công cộng tại Đức, nếu không có tình hình bất thường, tàu điện ngầm hay xe bus đều sẽ tới bến đúng giờ quy định.

 

* Chú trọng gia đình: khi làm việc, người Đức sẽ rất chăm chỉ và tập trung, còn khi xong việc, họ sẽ về với gia đình ngay lập tức, rất ít trường hợp vì công việc xã giao mà không về nhà, thậm chí vào mỗi dịp nghỉ họ đều giành toàn bộ thời gian cho gia đình.

 

* Chấp hành luật giao thông: người Đức rất tôn trọng luật giao thông nhất là khi lái xe (đương nhiên không phải tất cả người Đức đều được như vậy) bởi vì họ cho rằng điều này không chỉ liên quan tới sự an toàn của bản thân mà còn của người khác. Thậm chí ban ngày lái xe họ cũng bật đèn DRL, khi chuyển làn họ không chỉ nhìn gương chiếu hậu, mà còn ngoái đầu lại xem có chiếc xe nào đằng sau không.

 

*Chú trọng bảo vệ môi trường: bạn sẽ rất khó để nhìn thấy một người Đức đang vất rác bừa bãi bởi họ hiểu được tầm quan trọng của môi trường, cho dù là ở nước ngoài, người Đức cũng sẽ làm như vậy. Tôi từng cùng một người bạn Đức đi leo núi ở Trung Quốc, bởi không tìm được thùng rác, anh bạn này đã mang vỏ cây kem của mình trong suốt quãng đường leo núi, cho tới khi tìm thấy thùng rác mới chịu vứt.

 

*Khế ước tinh thần: chúng ta thấy có rất nhiều người Đức rất cứng nhắc trong công việc nhưng bạn phải biết rằng, điều đó có bắt nguồn từ một loại văn hóa tên là “khế ước tinh thần” mà họ được dạy dỗ từ khi còn rất nhỏ. Họ không dễ gì đưa ra lời cam kết, nhưng một khi đã hứa và cam kết về việc gì nhất định sẽ làm cho được và tới cùng. Có lẽ đó là lý do tại sao hàng mang thương hiệu Đức luôn “miễn chê”.

“Made in Germany” là tượng trưng cho sản phẩm chất lượng cao? Chính là vì ở đó kết tinh sự chuyên tâm, sự kiên trì và sự chất lượng mà họ đã cam kết với khách hàng.

 

*Tôn trọng trật tự xã hội: mỗi một người dân Đức đều tôn trọng trình tự trật tự xã hội, ví dụ như nói về chuyện xếp hàng, cho dù là người đứng xếp hàng, hay là xe ô tô xếp hàng, rất ít khi có hiện tượng chen lên trước.

 

*Ý thức công cộng: nếu bạn để ý, sẽ phát hiện ra rằng, tại những nơi công cộng ở Đức hầu như đều rất yên tĩnh, hầu như mọi người đều nói chuyện ở trạng thái nhỏ nhẹ thì thầm, rất ít khi có tiếng la lớn ồn ào. (Ngoại trừ những người mê bóng đá)

 

*Yêu nước: người Đức ít dùng lời để chứng minh rằng mình là người yêu nước, thậm chí còn thường lên tiếng chế nhạo những điểm bất hợp lý của nước mình. Nhưng từ cách họ kiên trì sử dụng đồ dùng sản xuất trong nước, không khó để nhận thấy tinh thần yêu nước ẩn tàng nhưng mạnh mẽ của họ, họ luôn hết lòng ủng hộ sản phẩm trong nước.

Còn nếu muốn bạn nhìn thấy tình yêu nước này rõ hơn, hãy cùng họ đến cổ vũ đội tuyển quốc gia Đức trong một trận bóng đá mang tầm cỡ quốc tế.

 

ST