Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025

Sự kiện tâm linh học ở Washington

 

SỰ KIỆN TÂM LINH HỌC Ở WASHINGTON

Tâm linh học là một ngành khoa học nghiên cứu các chủ đề liên quan đến linh hồn, hiện tượng tâm linh hoặc các phương diện “linh tính”.

Ngay từ thế kỷ 18, tâm linh học đã xuất hiện ở các nước phương Tây. Đương thời, có rất nhiều nhà khoa học hàng đầu nghiên cứu tâm linh học, nhiều người đoạt giải Nobel.

 

Tâm linh học cho rằng cơ thể chỉ là lớp áo bên ngoài, bản thân nó không thể cử động. Chỉ khi có linh hồn tiến ngụ bên trong nó mới có thể sống. Linh hồn vốn dĩ có thể giao tiếp không chướng ngại với các linh hồn khác, nhưng một khi khoác lên mình lớp áo bên ngoài là cơ thể người, năng lực này sẽ bị phong ấn.

Tuy nhiên, rất ít người bảo lưu được năng lực này, họ thường được gọi là “nhà ngoại cảm”.

 

Để mở rộng tầm nhìn cho độc giả, bác sĩ Naoki Yahagi giới thiệu trong cuốn sách một số sự kiện “ngoại cảm” nổi tiếng trong lịch sử tâm linh học. Chúng ta hãy cùng xem.

 

Vào mùa đông năm 1847, gia đình Fox ở Hydesville, Rochester, New York, vừa chuyển nhà thì phát hiện ngôi nhà mới của họ bị ma ám, họ luôn nghe thấy những âm thanh kỳ quái vào ban đêm.

Vào một đêm bão tuyết, hai cô con gái nhìn thấy một bóng người ẩn hiện trôi nổi trong phòng vào giữa đêm. Trong hai chị em, Katie Fox là người dũng cảm nhất. Cô bé giao tiếp với đối phương bằng cách búng ngón tay, bắt đầu một “cuộc trò chuyện” im lặng.

Thì ra ông ấy là một người bán hàng rong đã bị sát hại tại ngôi nhà này cách đây nửa thế kỷ. Năm sau, công nhân phát hiện hài cốt một người đàn ông khi đang khai quật tầng hầm.

 

Câu chuyện này đã gây chấn động nước Mỹ. Sau đó, các buổi “gọi hồn” lưu truyền khắp Hoa Kỳ, thậm chí còn được tiến hành tại Nhà Trắng.

Năm 1862, Mary, phu nhân của tổng thống Lincoln, vô cùng đau buồn trước cái chết bất ngờ của con trai thứ William, đã mời một nhà ngoại cảm đến Nhà Trắng để giao tiếp với linh hồn của William.

Phu nhân Lincoln được an ủi rất nhiều, từ đó bà có niềm tin sâu sắc vào tâm linh học.

 

Cuộc đối thoại với linh hồn

Sau đó, không ít buổi cầu hồn được tổ chức tại Nhà Trắng, đích thân tổng thống Lincoln cũng tham dự. Nổi tiếng nhất trong số đó là buổi cầu hồn về Tuyên ngôn giải phóng nô lệ.

Tuyên ngôn giải phóng nô lệ, được ban hành vào ngày 1 tháng 1 năm 1863, là một trong những di sản chính trị quan trọng nhất trong cuộc đời của Lincoln, có ảnh hưởng sâu sắc đến sử Mỹ.

Nhưng khi đó Lincoln gặp phải sự phản đối đáng kể. Một số nhân vật quyền lực khuyên ông nên hoãn chấp hành, hy vọng có phương án thay thế. Nhưng ông muốn kiên trì tín niệm của mình, hoàn thành sứ mệnh mà Thần giao phó.

 

Ngày hôm đó, phu nhân Lincoln đã mời nhà ngoại cảm nổi tiếng Nettie Colburn Maynard đến Nhà Trắng để tổ chức một buổi cầu hồn. Thông qua Nettie, Lincoln đã có cuộc đối thoại linh hồn với cố chính trị gia Daniel Webster, người mà ông luôn kính trọng. Với sự động viên của Webster, Lincoln sau đó đã công bố tuyên ngôn theo đúng dự kiến.

Nettie đã đưa câu chuyện này vào cuốn sách có tên “Cầu hồn ở Washington, Abraham Lincoln và tâm linh trong thời Nội chiến”.

 

Cùng lúc đó, các buổi cầu hồn vượt đại dương, lan đến châu Âu. Các buổi cầu hồn ở châu Âu thậm chí còn huyền bí hơn, không chỉ là những cuộc đối thoại đơn giản với linh hồn, mà còn tiến hành nhiều thực nghiệm: viết tự động, chơi nhạc cụ tự động, vật thể lơ lửng, thậm chí nhà ngoại cảm cũng lơ lửng trên không trung. Kinh dị nhất là “thần linh hiện thân”, những sinh mệnh từ không gian khác biến thành người sống xuất hiện trước mặt mọi người, được gọi là “hiện tượng vật hóa”.

 

Cách Tư duy quyết định thành bại của một người

 

CÁCH TƯ DUY QUYẾT ĐỊNH THÀNH BẠI CỦA MỘT NGƯỜI

Tư duy ảnh hưởng đến cảm xúc, đời sống của con người. Việc hình thành tư duy không phải là chuyện ngày một ngày hai. Đó là cả quá trình dài và cũng cần một cuộc cách mạng về tư duy.

Tư duy giữa đời sống và cảm xúc

Gần đây, người ta nhắc đến cụm từ phong cách tối giản, thường xuyên và rộng rãi hơn. Phong cách tối giản thường được biết đến qua âm nhạc, hội họa, thiết kế, trang trí, hay phong cách sống,…

Tuy nhiên, dường như mọi người quên mất rằng, mọi hành động của mình đều bắt đầu từ tư duy. Vì vậy, phong cách tối giản không chỉ bó hẹp trong những khuôn khổ trên. Phong cách tối giản thực chất nằm ở trong tư tưởng mà nhiều người gọi đó là nghệ thuật sắp đặt tư duy “kiểu mới”.

 

Việc hình thành tư duy đơn giản không phải là chuyện ngày một ngày hai. Đó là cả quá trình dài ví như một đứa bé từ khi sinh ra hoàn toàn không có sự phức tạp nào cả.

Tư duy của đứa bé đó hoàn toàn không có quan niệm, không có kinh nghiệm, rất thuần tịnh. Sau khi nó lớn lên bước vào trường đời được tích lũy mọi thứ và hình thành trong tư duy các thứ gọi là kinh nghiệm.

 

Người ta thường hay nhầm lẫn giữa “kỹ năng” và “tư duy”. Nhiều người cho rằng tư duy là một loại kỹ năng. Tuy nhiên, “kỹ năng” là một khái niệm đi song song với tư duy. Việc xếp tư duy là một loại kỹ năng không thực sự phản ánh hết giá trị của khái niệm tư duy.

Vậy kỹ năng khác tư duy ra sao? Bởi vì, tư duy là cách nghĩ còn kỹ năng là cách làm.

 

Chính bởi kỹ năng là thứ bộc lộ bên ngoài, nhìn vào dễ thấy và đánh giá được còn tư duy lại “ẩn” bên trong, muốn nhìn nhận, đánh giá nó thì phải mất nhiều thời gian quan sát tỉ mỉ, nghiêm túc nên đa số chúng ta sẽ ít để ý đến tư duy, thậm chí còn chẳng ý thức về sự tồn tại của nó.

 

Tư duy và kỹ năng là hai khái niệm tồn tại song song, tương tác qua lại và có mối liên kết chặt chẽ với nhau trong cuộc sống của chúng ta. Về cơ bản, hai yếu tố này được hình thành trong quá trình giáo dục và tác động từ môi trường sống.

Tuy nhiên, trong khi kỹ năng có thể thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào sự phát triển, tiếp thu và nhận thức của mỗi người thì tư duy thường được định hình tương đối vững chắc khi chúng ta ở tuổi trung niên. 

Tương tự cảm xúc và hành vì là hai yếu tố có tác động qua lại trong quá trình hình thành tư duy về kỹ năng của mỗi người.

 

“Giáo dục là dạy cách làm người. Còn đào tạo là dạy cách làm việc”, và học là cả một quá trình dài của đời người không có hồi kết. Chúng ta ai cũng vậy, phải học làm người trước khi học làm việc bởi nếu học làm việc mà chúng ta không học làm người một cách hoàn chỉnh thì chúng ta chỉ giống như một chiếc máy biết nói hơn là một người biết làm việc.

Cách mạng về tư duy

Quay lại với tư duy con người, như đã nói ở trên nó được dưỡng thành thông qua những gì chúng ta tiếp xúc. Tư duy suy nghĩ lập trình phát triển thành hành động nên nếu tư duy sai sẽ dẫn hành động sai và ngược lại. Người thành công hay thất bại, người sống hạnh phúc hay đau khổ cũng do tư duy người đó quyết định.

 

Vậy nên những ai có tư duy tiêu cực sẽ có cuộc sống không được vui vẻ, an lạc, họ sẽ thấy cuộc đời không hề tốt đẹp, làm người cũng không mấy ý nghĩa. Để họ thay đổi thì cần phải làm cuộc cách mạng về tư duy.

 

Mỹ Mỹ

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025

Hoàn cảnh khách quan khiến đàn ông Việt trở nên tồi tệ

 

HOÀN CẢNH KHÁCH QUAN KHIẾN ĐÀN ÔNG VIỆT TRỞ NÊN TỒI TỆ

Đàn ông Việt không được dạy, không bị những nề nếp cũng như văn hoá cộng đồng ngăn trở thì họ cứ thế mà làm thôi. Xét cho cùng thế là đáng thương, là thiệt thòi chứ sung sướng gì đâu.

Tôi không dám chê bai đàn ông Việt, khẳng định vẫn có những người đàn ông tốt, hiểu biết và văn hoá, tất nhiên là số ít. Hiện tại tôi gần 30 tuổi, đã có chồng con. Chồng tôi là một người đàn ông tài giỏi, uyên bác, có chức quyền và kiếm được nhiều tiền. Còn tôi chỉ là một phụ nữ bình thường về mọi mặt, không xinh đẹp sắc sảo, không giàu có, tôi chỉ hiền dịu và nữ tính thôi. Vậy mà chồng tôi rất yêu thương vợ, tôn trọng vợ chứ không hề ta đây, gia trưởng như nhiều người đàn ông khác.

Có một điều, chồng tôi không hoàn hảo và tôi không tự cao tự đại về chồng, nhưng nhìn sang bên cạnh tôi thấy có rất ít những người đối xử với vợ như chồng tôi. Tôi nhận thấy phần đông đàn ông mà tôi gặp có tính ích kỉ, gia trưởng, bảo thủ và ít nhiều coi thường vợ.

Việc nhà họ cho rằng đó là việc của phụ nữ, rồi làm một lúc là xong chứ có gì nặng nề đâu. Họ không biết vợ mình khổ thế nào thậm chí còn nghĩ vợ may mắn lắm mới lấy được mình. Đó là chồng, còn mẹ chồng, nhà chồng thì sao? Con dâu may mắn lắm mới được về nhà mình làm dâu, bỗng nhiên nó có ngay nhà cửa thế này thì thật chuột sa chĩnh gạo, nó phải biết ơn mình, phải làm lụng chăm sóc gia đình này... rồi nhiều vấn đề khác nữa mà người đàn ông không hiểu, không biết hoặc cố tính không biết.

Con hư con ốm họ đổ tại mẹ không biết chăm, chồng lăng nhăng lang chạ bị bảo không biết giữ, kém cỏi nên chồng mới chán. Họ coi vợ chỉ như cái máy đẻ cho mình và nhà mình, không có con trai phải đẻ ra được thì thôi mà không hiểu sinh con nào là do người đàn ông. Rồi nhiều nhiều nữa, chung lại trăm dâu đổ đầu tằm, cái gì đau khổ thiệt thòi đều phụ nữ chịu. Tôi thấy trong khi đáng lẽ họ là phái yếu họ phải được sống đúng với chức phận phái yếu thì người phụ nữ Việt Nam lại phải gồng trên đôi vai nhỏ bé của mình đủ nhọc nhằn mệt mỏi từ thể xác tới tinh thần.

Người đàn ông khi sống như thế dù được rất nhiều ưu ái nhưng họ cũng không thực sự hạnh phúc bởi họ không yêu thương và chia sẻ thực sự với vợ. Lúc này người vợ chỉ thấy thương, thương cái thân mình khổ, thương chồng vì tình nghĩa nhiều năm và thương con nhỏ mà thôi. Và họ sống vì con, vì không còn cách nào khác là chịu đựng cuộc sống như thế.

Tôi viết hơi dài dòng và lủng củng nhưng thực tế cuộc sống tôi đã thấy như thế. Và rồi tôi nhận ra rằng đàn ông cũng khổ, khổ lắm bởi có lẽ nếu họ được sinh ra trong một xã hội văn minh bình đẳng hơn thì họ không đến nỗi tồi tệ như thế. Khổ nỗi cái phong kiến nó ăn sâu vào máu người Việt Nam mất rồi.

Sinh ra chưa biết nói đã thấy người ta phân biệt con trai con gái, lớn lên thì chính người làm cha làm mẹ cũng phân biệt đối xử cũng như dạy dỗ con trai con gái khác nhau. Cha mẹ dạy thế thì con trái lời sao được, lâu dần nó ngấm, ngấm đến mức làm cái gì cũng sợ bị người ta nói, người ta nhìn vào chứ không sợ cái hạnh phúc của mình bị lung lay.

Đàn ông Việt ích kỉ gia trưởng ấy là bởi cha mẹ sinh ra không dạy họ phải yêu thương và tôn trọng phái nữ. Đàn ông Việt lười biếng ấy là bởi ở nhà cha mẹ có dạy họ phải nấu cơm quét nhà đâu, mẹ già còn hầu con trai lớn thì sao có chuyện con trai lớn lại đi hầu vợ được.

Đàn ông ích kỉ cục cằn thô lỗ vì xã hội này không tôn trọng phụ nữ thì sao mà các anh phải thế, đánh vợ mắng vợ, đi "đổi gió" vì chán vợ có bị lên án đâu, thậm chí người ta còn bảo đàn ông mà thế thì việc gì phải thay đổi. Không được dạy, không bị những nề nếp cũng như văn hoá cộng đồng ngăn trở thì họ cứ thế mà làm thôi. Xét cho cùng thế là đáng thương, là thiệt thòi chứ sung sướng gì đâu, mấy anh đàn ông hiểu được điều này?

Trở lại cuộc sống của tôi một chút. Có lẽ được đi du học hơn chục năm ở nước ngoài về nên cách sống của chồng tôi khác. Không chỉ yêu thương chia sẻ với vợ mà cách sống của anh cũng rất hoà đồng với mọi người. Từ người ngồi vỉa hè anh cũng tiếp chuyện đầy tôn trọng và vui vẻ chứ không phải có đẳng cấp cao là anh ngại ngùng phân biệt ai với ai.

Sinh con ra con nào với anh cũng quý, tôi có bầu đi siêu âm anh chỉ hỏi con có khoẻ không chứ không phải trai hay gái. Rõ ràng đó là do ảnh hưởng bởi lối sống phương Tây văn minh và nhân bản. Xã hội của họ công bình, bảo vệ giá trị con người hơn mình, đó là điều không bàn cãi. Còn tất nhiên họ cũng không hoàn hảo.

Tôi viết ra những tâm sự này không hề có ý khiển trách hay chê bai đàn ông Việt. Họ vẫn thân thuộc với tôi hơn cả dù tôi có biết nhiều đàn ông Tây tốt đẹp hơn. Tôi chỉ thấy thiệt thòi cho đàn ông mình mà thôi, có lẽ nếu hiểu sâu hơn họ cũng biết họ có gì và không có gì, nhưng ngọn nguồn là từ văn hoá, từ quan niệm xã hội mà ra cả.

Phụ nữ đi làm vợ rồi mới thấy đau khổ, đau khổ hơn khi đang sống trong thời đại này khi mà họ ý thức hơn giá trị của mình. Song thông cảm một chút thì hơn vì không thế cũng không làm gì được. Cách nghĩ cách sống đã ăn sâu vào máu không thể ngày một ngày hai mà thay đổi được. Chỉ có đến thời mình sinh con ra thì dạy dỗ để những tư tưởng tiến bộ đúng đắn được con tiếp nhận ngay từ khi còn nhỏ mới hy vọng sự thay đổi mà thôi.

Tôi không giỏi viết văn nên viết không được gãy gọn, mong rằng các bạn trai Việt Nam đọc bài này sẽ hiểu đây là sự chia sẻ những gì thật nhất chứ không chì chiết chê bai gì. Khó, song mình vẫn mong đàn ông Việt thay đổi dần, không có mục đích nào khác là để chính các anh hạnh phúc và tạo hạnh phúc cho gia đình mình.

ST