Thứ Hai, 12 tháng 5, 2025

Hiệu lực cầu nguyện

 

HIỆU LỰC CẦU NGUYỆN

Khi đối diện với việc cầu nguyện, chúng ta thường có nhiều nghi vấn.

Nghi vấn đầu tiên là cầu nguyện có kết quả không?

Câu hỏi đó đã được rất nhiều người đặt ra, trong Cơ-Đốc giáo cũng như trong các truyền thống tôn giáo khác. Tại sao vậy? Tại vì nếu có linh ứng thì mình mới cầu, còn nếu không thì tại sao mình lại cầu? Vì vậy mà mình phải trả lời câu hỏi này trước, rồi sau đó mới đi tìm câu trả lời cho các nghi vấn khác.

Sự thật là mình thấy sự cầu nguyện nhiều khi có hiệu lực, nhiều khi lại chẳng có hiệu lực gì cả! Cho nên nói có là sai mà nói không cũng không đúng.

Có một em bé người Mỹ hồi còn sáu tuổi, một hôm ra sân chơi với con chuột trắng của mình, con chuột mà em thích nhất. Không biết em chơi với con chuột ra sao mà con chuột chui vào một cái lỗ, rồi đi thẳng xuống đất mà không trở lên nữa!

Buồn quá trời đất, em bé quỳ xuống, khẩn cầu Chúa để Chúa đem con chuột lên cho em. Em đã quỳ xuống, hai tay chắp lại với tất cả trái tim để cầu nguyện Chúa xin Chúa đem con chuột trở lên cho mình. Bắt chước mẹ, em lẩm nhẩm khấn cầu: Con tin tưởng hoàn toàn nơi Chúa, nếu Chúa muốn thì Chúa có thể đem con chuột trở lên cho con!

Em bé quỳ suốt một tiếng, rồi hai tiếng đồng hồ, với tất cả sự chí thành của mình mà con chuột vẫn không chịu trở lên! Rốt cuộc thì em phải vào nhà ăn cơm. Không có con chuột, em buồn khổ vô cùng!

Một vài câu chuyện như vậy đã xảy ra trong đời cậu bé, cho nên cậu không còn tin vào sự cầu nguyện nữa.

Lớn lên vào trung học, cậu chọn ngành âm nhạc. Hôm đầu tiên vào lớp, chàng thấy giáo sư nhạc của chàng là một ông già lớn tuổi, bệnh hoạn, giọng nói hơi run run. Đặc biệt là sáng nào vào lớp ông cũng cầu nguyện, cầu nguyện tới 15 phút, làm học trò trong lớp rầu lắm.

Tại vì cái cách thức cầu nguyện của ông không hay ho và hấp dẫn gì cả! Trước khi bắt đầu, ông thường hỏi: Anh có điều gì cầu nguyện không? Chị có điều gì cầu nguyện không? Ông ghi lại hết tất cả những điều mà các học trò của ông muốn cầu rồi bắt cả lớp cúi đầu xuống, và ông bắt đầu cầu nguyện cho tất cả mọi người.

Những điều cầu xin có lúc rất buồn cười, ví dụ: Ngày mai là ngày chúng con đi picnic, xin trời nắng ráo, đừng mưa! Vì vậy mà đối với anh chàng học sinh đi học nhạc kia thì 15 phút cầu nguyện trước giờ học là 15 phút chán ngấy, anh chẳng tin gì hết! Vậy mà ông thầy vẫn tiếp tục làm một cách rất chí thành, rất tinh chuyên!

Một hôm có một nữ sinh vào lớp, khóc nức nở. Cô nói rằng bác sĩ vừa khám phá ra một cái bướu trong óc của mẹ cô, và bác sĩ còn nói là sợ bà ta không sống nổi qua tuần này! Cô khóc sướt mướt rất là tội nghiệp, làm tất cả mọi người trong lớp xúc động! Lúc ấy ông giáo bèn đứng dậy, giương mắt nhìn cả lớp bằng một cái nhìn rất là mãnh liệt, rồi tuyên bố:

Trong lớp này có ai không tin vào khả năng cứu chữa của Thượng đế thì đi ra hành lang đứng, tại vì chúng tôi sẽ cầu nguyện cho mẹ của cô nữ sinh này. Sau khi cầu nguyện xong thì tôi sẽ cho người ra đón các vị vào lại!

Anh chàng của chúng ta định đứng dậy đi ra, tại vì anh không tin gì vào sự cầu nguyện cả. Nhưng không biết tại sao anh lại không đủ can đảm để đi ra, nên anh ngồi nán lại.

Ông giáo yêu cầu mọi người cúi đầu xuống, và ông bắt đầu cầu nguyện. Lời cầu nguyện tuy ngắn gọn nhưng giọng ông lại rất hùng tráng. Trong tư thế cúi đầu, chắp tay, và khép mắt, ông nói rằng: Chúng con xin cám ơn Thượng đế chữa lành cho mẹ cô Nancy ngay trong giờ phút này. Nhân danh Chúa Ki-tô, Amen! (Lord! We thank you for healing Nancy's mother right now. In the name of Jesus Christ, Amen!)

Hai tuần sau người ta báo tin rằng bà mẹ của Nancy đã lành bệnh. Bác sĩ rọi kiếng, làm scanner và thấy không còn một dấu tích tối thiểu nào của cái bướu ngày xưa nữa. Đúng là một phép lạ! Bà lành lập tức chứ không trải qua một thời gian trị liệu nào hết!

Lúc đó anh chàng sinh viên của chúng ta mới bắt đầu tin vào khả năng cứu chữa của Thượng đế. Anh tin vào sự linh ứng của việc cầu nguyện, và anh bắt đầu cầu nguyện cho ông thầy dạy nhạc của mình. Anh đã cầu nguyện với tất cả tâm thành, tại vì chuyện chữa lành cho bà mẹ của Nancy là một phép lạ mà anh đã chứng kiến. Anh cầu nguyện với tất cả trái tim anh cho sức khỏe của ông thầy dạy nhạc. Nhưng một năm sau thì ông giáo qua đời!

Như vậy có nghĩa là, để trả lời cho nghi vấn thứ nhất, ta có thể nói rằng cầu nguyện có khi thành công, có khi không thành công.

Câu hỏi thứ hai được đặt ra là tại sao cầu nguyện có khi thành công, có khi không thành công?

Câu hỏi thứ ba: Nếu Thượng đế đã an bài như vậy rồi, thì cầu nguyện làm gì nữa? Các nhà thần học nói rằng nếu Thượng đế đã muốn như vậy thì cái ý nguyện của Thượng đế sẽ thành tựu (Que ta volonté soit faite) vậy thì ta cầu làm gì nữa? Nếu tất cả đều đã được Thượng đế sắp đặt rồi, ví dụ như người đó đến tuổi đó thì sẽ phải bị bệnh ung thư, thì tại sao ta lại còn cầu nguyện cho mất công? Ngài đã quyết định rồi mà!

Nghi vấn thứ tư: Nếu cầu nguyện không có kết quả, có phải là tại đức tin của mình đang yếu kém hay không? Thánh kinh có nói rằng "Nếu đức tin của anh vững chãi thì anh có thể dời một ngọn núi từ chỗ này sang chỗ kia"!

Vậy thì đức tin của mình lúc nào mới thực sự gọi là đầy đủ, là vững chãi? Đối với câu chuyện chuột chui vào hố sâu của cậu bé trên đây, thì một cậu bé sáu tuổi, quỳ xuống cầu nguyện như vậy, là cậu có một đức tin rất lớn. vậy mà tại sao lần này cậu lại không thành công trong việc cầu nguyện?

Vậy nếu cầu nguyện mà không có kết quả, thì có phải là do mình không có tình thương hay không?

Nếu nhìn sâu vào thì ta sẽ thấy tình thương này đôi khi không hẳn là tình thương mình hướng về cho người đó, mà chỉ là một cái ước muốn, ước muốn người đó được sống để cho mình khỏi bơ vơ? Cho nên đó không phải thật sự là tình thương mình dành cho người đó, mà chỉ là tình thương hướng về cho chính mình.

Còn một câu hỏi cuối, câu hỏi thứ năm: Người mình cầu nguyện là ai? Thượng đế là ai? Bụt là ai? Bồ tát Quan Thế Âm là ai? Đức mẹ Maria là ai?

Nói rõ ra, câu hỏi cuối cùng trong vấn đề cầu nguyện: Khi cầu, ta cầu ai?

Trích Hiệu lực cầu nguyện của Thích Nhất Hạnh

Bạn là phụ nữ hiện đại?

 

BẠN LÀ PHỤ NỮ HIỆN ĐẠI?

Người phụ nữ hiện đại là người năng động, làm chủ cuộc đời mình và thích nghi với cuộc sống. Và còn rất nhiều khía cạnh khác để nói về người phụ nữ hiện đại như:

* Phụ nữ hiện đại vừa biết kiếm tiền nhiều theo cách chân chính vừa biết làm bản thân trở nên giỏi giang và xinh đẹp.

* Phụ nữ hiện đại là không điên dại vì yêu. Không ghen với quá khứ vì nó không có tương lai. Phụ nữ hiện đại sống theo phong cách tự lập, không dựa dẫm vào đàn ông.

* Phụ nữ hiện đại giử thể chủ động quyết định chính cuộc đời mình.

* Phụ nữ ai cũng thích mình xinh đẹp, ai cũng thích mình được mọi người xung quanh yêu mến và trân trọng. Có được điều này không khó, chỉ cần bạn làm được một thứ:

“THAY ĐỔI SUY NGHĨ CỦA CHÍNH BẢN THÂN MÌNH”.

* Sắc đẹp có thể tàn phai nhưng trí tuệ là thứ còn lại mãi mãi. Vậy hãy cố gắng đầu tư cho cái não của bạn một chút.

* Phụ nữ hiện đại có thể có tình yêu, nhưng cũng có thể không. Không ai nói rằng mọi cô gái đều phải yêu và dựa dẫm vào đàn ông cả. Việc gì đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được, đôi khi còn làm tốt hơn.

Phụ nữ khôn ngoan là phải học cách làm việc của đàn ông. Cứng rắn, quyết đoán, dứt khoát và mạnh mẽ. Một người phụ nữ độc lập, không bao giờ phải nhờ vả ai làm hộ mình bất cứ điều gì mới là người phụ nữ hạnh phúc.

Phụ nữ hiện đại đã có một vị thế ngang bằng với đàn ông trong xã hội.

Tuy nhiên, để được đàn ông tôn trọng thì các bạn phải thông minh, hiểu biết nhiều, sống tự lập và tôn trọng đàn ông.

Đừng nghĩ rằng nam nữ bình đẳng rồi đùn đẩy việc nhà, con cái, bếp núc cho đàn ông. Có như vậy bạn mới thành công trong cuộc sống và hạnh phúc bên gia đình.

 

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2025

Quyền lực mềm: tầm quan trọng của Văn Hóa từ cá nhân đến quốc gia

 

QUYỀN LỰC MỀM: TẦM QUAN TRỌNG CỦA VĂN HÓA TỪ CÁ NHÂN ĐẾN QUỐC GIA

Văn hóa, với vai trò quyền lực mềm, có sức mạnh kết nối, truyền cảm hứng và định hình hành vi mà không cần cưỡng chế. Từ trật tự trong gia đình, sự đoàn kết của quốc gia, đến ảnh hưởng trên trường quốc tế, văn hóa là động lực thúc đẩy sự phát triển bền vững.

Quan trọng hơn, văn hóa bắt nguồn từ từng cá nhân, mỗi người bồi đắp văn hóa cá nhân sẽ góp phần xây dựng một xã hội văn minh và thịnh vượng.

 

Văn Hóa là quyền lực mềm

Theo Joseph Nye, quyền lực mềm là khả năng khiến người khác tự nguyện thay đổi hành vi thông qua sự hấp dẫn của văn hóa, giá trị, và tư tưởng. Văn hóa, với tư cách quyền lực mềm, không chỉ tồn tại ở cấp độ quốc gia qua các ngành công nghiệp sáng tạo hay ngoại giao, mà còn bắt nguồn từ từng cá nhân, từ cách họ sống, ứng xử, đến những giá trị họ lan tỏa.

Sự kết hợp giữa văn hóa cá nhân và văn hóa tập thể tạo nên sức mạnh vô hình, khiến người khác yêu thích, ngưỡng mộ, và tự nguyện noi theo.

 

Ví dụ, một người mẹ dạy con về lòng trung thực không chỉ xây dựng gia đình hòa thuận mà còn góp phần tạo nên xã hội văn minh. Ở cấp độ quốc gia, Nhật Bản với chiến lược “Cool Japan” hay Hàn Quốc với “Hallyu” đã chứng minh văn hóa có thể thúc đẩy kinh tế và nâng cao vị thế toàn cầu.

Tất cả bắt đầu từ những cá nhân, từ nghệ sĩ sáng tạo đến người dân bình thường sống với trách nhiệm và đạo đức.

 

Văn hóa Cá Nhân: hạt giống của quyền lực mềm

Văn hóa cá nhân là tập hợp các giá trị, hành vi, và thói quen mà mỗi người xây dựng, bao gồm sự trung thực, lòng tôn trọng, tinh thần học hỏi, và khả năng đồng cảm.

Một người có văn hóa cá nhân tốt trở thành hình mẫu, truyền cảm hứng mà không cần áp lực. Ví dụ, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, dù khuyết tật, đã vượt khó để trở thành nhà giáo truyền cảm hứng, khuyến khích hàng ngàn người nỗ lực vươn lên.

 

Trong gia đình, văn hóa cá nhân của mỗi thành viên là nền tảng cho sự gắn kết và hạnh phúc. Cha mẹ sống với sự tôn trọng và trách nhiệm sẽ tạo môi trường gia đình hài hòa.

Ở Việt Nam, Tết Nguyên Đán là dịp để cha mẹ dạy con về lòng biết ơn tổ tiên, củng cố mối quan hệ gia đình. Tương tự, ở Nhật Bản, khái niệm “gaman” (kiên nhẫn) được truyền từ cha mẹ sang con qua những hành động như tự dọn dẹp bàn học, tạo nên thế hệ trẻ kỷ luật và trách nhiệm.

 

Khi mỗi cá nhân bồi đắp văn hóa cá nhân, xã hội trở nên văn minh hơn. Những hành động như nhường ghế trên xe buýt, tham gia dọn rác khu phố, hay giữ lời hứa đều là biểu hiện của văn hóa cá nhân tích cực.

Ở Việt Nam, phong trào “Nhặt rác vì môi trường” do các bạn trẻ khởi xướng đã thu hút hàng ngàn người, nâng cao ý thức bảo vệ môi trường.

 

Giải pháp bồi đắp Văn Hóa Cá Nhân

Để văn hóa cá nhân trở thành động lực phát triển, mỗi người cần:

·       Rèn luyện đạo đức: Sống trung thực, giữ lời hứa, và tôn trọng người khác.

·       Trau dồi tri thức: Học hỏi về văn hóa truyền thống và kiến thức hiện đại qua sách, khóa học, hoặc giao lưu.

·       Thực hành đồng cảm: Lắng nghe và hỗ trợ người khác, như tham gia các hoạt động cộng đồng hoặc chia sẻ kinh nghiệm.

·       Lan tỏa giá trị: Dùng hành động để truyền cảm hứng, như một giáo viên khơi dậy tình yêu học tập ở học sinh.

·       Sử dụng công nghệ Ý Thức: Tránh lan truyền thông tin sai lệch trên mạng xã hội, thay vào đó chia sẻ thông điệp tích cực.

 

 Văn Hóa Quốc Gia: quyền lực mềm trên trường Quốc Tế

Việt Nam sở hữu kho tàng văn hóa với 40.000 di tích và 60 danh hiệu UNESCO. Trong gia đình, Tết Nguyên Đán và lễ Vu Lan giáo dục con cái về lòng biết ơn và đoàn kết.

 

Ở cấp quốc gia, các di sản như Tràng An hay Hội An thu hút hàng triệu du khách, thúc đẩy du lịch. Ninh Bình đã chuyển dịch kinh tế sang du lịch nhờ Tràng An, với 45% lao động làm việc trong ngành này (2023). Quốc tế, Việt Nam quảng bá văn hóa qua các sự kiện như Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ-Triều (2019) tại Hà Nội. Tuy nhiên, ngành công nghiệp văn hóa chỉ đóng góp 3-4% GDP, cho thấy cần chiến lược dài hạn hơn.

Việt Nam giàu di sản nhưng thiếu đầu tư và thương hiệu văn hóa toàn cầu.

 

Văn hóa là quyền lực mềm mạnh mẽ, bắt nguồn từ từng cá nhân và lan tỏa đến gia đình, xã hội, quốc gia, và thế giới. Mỗi người bồi đắp văn hóa cá nhân – qua đạo đức, tri thức, và đồng cảm – sẽ tạo nên gia đình hạnh phúc, xã hội văn minh, và quốc gia đáng ngưỡng mộ.

 

Mỹ Mỹ biên tập