Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2025

Chùa thiêng Kyaikhtiyo Phép màu giữa hoang tàn

 

CHÙA THIÊNG KYAIKHTIYO PHÉP MÀU GIỮA HOANG TÀN

Chùa thiêng Kyaikhtiyo trên tảng đá dát vàng vẫn đứng vững sau động đất ở Myanmar.

Bất chấp thảm họa động đất 7,7 độ xảy ra ở Myanmar khiến nhiều ngôi chùa nổi tiếng bị phá hủy, chùa Kyaikhtiyo nằm trên tảng đá dát vàng vẫn đứng vững khiến nhiều người kinh ngạc.

 

Trận động đất mạnh 7,7 độ làm rung chuyển Myanmar và Thái Lan vào chiều 28/3, khiến nhiều cơ sở hạ tầng giao thông, chùa tháp cổ sụp đổ.

Theo các chuyên gia, dư chấn mạnh cùng cơ sở hạ tầng ở những khu vực bị ảnh hưởng không đủ vững chắc được cho là những nguyên nhân khiến mức độ tàn phá của động đất lần này nghiêm trọng hơn.

 

Theo số liệu công bố từ chính quyền quân sự Myanmar, hơn 3.000 tòa nhà bị hư hại nặng, trong đó bao gồm 150 nhà thờ Hồi giáo và đền chùa. Rất nhiều công trình tôn giáo mang tính biểu tượng của quốc gia này đã bị hư hỏng nặng nề.

Tuy nhiên đáng chú ý, ngôi chùa thiêng Kyaikhtiyo trên tảng đá dát vàng lại vẫn đứng vững sau động đất mạnh.

Từ lâu, chùa Kyaikhtiyo vốn là một trong những ngôi chùa linh thiêng nhất ở Myanmar và được xem là kỳ quan của khu vực Đông Nam Á. Chùa nằm trên đỉnh núi Kyaikhtiyo với độ cao 1.000m so với mực nước biển.

Sự kỳ lạ của ngôi chùa ở chỗ, điểm đến linh thiêng này tọa lạc trên một tảng đá dát vàng nằm chênh vênh bên vách núi. Nhìn từ xa, du khách có cảm giác như hòn đá sắp rơi xuống vực.

 

Điểm tiếp xúc của hòn đá khổng lồ và vách núi chỉ khoảng 78cm2. Tuy nhiên, hòn đá thiêng này vẫn trụ vững suốt hàng nghìn năm qua, phá vỡ mọi nguyên tắc trọng lực.

Người dân Myanmar ở đây tin rằng, hòn đá linh thiêng này nằm cheo leo trên vách đá mà không bị rơi xuống chính là nhờ nó được giữ bởi một sợi tóc của Đức Phật. Tương truyền, ngôi chùa cổ này được xây dựng cách đây hơn 2.500 năm.

 

Dù nằm cheo leo bên vách núi, với điểm tiếp xúc rất hiểm hóc nhưng hòn đá kỳ lạ vẫn đứng vững. Đến nay, vẫn chưa có lời lý giải thuyết phục cho hiện tượng trên, còn riêng bản thân người Myanmar thì tin rằng, hòn đá không bị rơi xuống vực là do sự linh thiêng của Đức Phật.

Toàn bộ chùa Kyaiktiyo và tảng đá độc đáo đều được người dân Myanmar dát vàng 24k tạo nên kiến trúc tráng lệ, ấn tượng cho công trình.

 

Kiến trúc độc đáo, sự kỳ lạ của tảng đá chênh vênh nơi vách núi đặc biệt là không gian Phật giáo linh thiêng đã khiến cho ngôi chùa ngày càng trở nên nổi tiếng, thu hút đông du khách từ khắp mọi nơi.

Khi tới đây hành hương, du khách có thể mua những lá vàng dát mỏng và tự tay dát lên hòn đá thiêng để cầu nguyện. Người dân cũng truyền tai nhau câu chuyện về việc nếu trong 1 năm mà tới chùa Kyaiktiyo 3 lần thì sẽ gặp may mắn và hạnh phúc.

 

Từ trên cao, du khách có thể phóng tầm mắt, thu trọn cảnh quan của núi rừng. Trên đỉnh núi không gian đậm chất Phật giáo và linh thiêng, với làn hương khói thơm nhẹ, người lữ hành chỉ nghe thấy tiếng tụng kinh, niệm Phật.

 

Theo Báo Dân Trí.

Sức mạnh ngôn từ và nghệ thuật khiêm nhường trong văn hóa giao tiếp

 

SỨC MẠNH NGÔN TỪ VÀ NGHỆ THUẬT KHIÊM NHƯỜNG TRONG VĂN HÓA GIAO TIẾP

Ngôn từ không chỉ là phương tiện truyền đạt thông tin mà còn là một loại “chất liệu mềm” dùng để xây dựng, nuôi dưỡng và duy trì các mối quan hệ xã hội.

 

Cách một người sử dụng ngôn ngữ – từ lựa chọn từ ngữ, giọng điệu cho đến cấu trúc câu – phản ánh không chỉ học thức mà còn biểu hiện tinh tế tâm thế sống, đặc biệt là văn hóa khiêm nhường. Một trong những biểu hiện nổi bật của nét văn hóa này là việc người nói thường hạ mình, đặt người khác ở vị trí cao hơn, tốt hơn – không phải để tự ti, mà để tạo nên sự hài hòa trong quan hệ.

 

“Bồ” – từ ngữ nhỏ, tình cảm lớn

Hãy bắt đầu với một ví dụ đời thường: “Cho mình mượn cây bút chút nha bồ”. Khi nói “bồ”, người nói đã chủ động hạ thấp khoảng cách, đồng thời trao cho người nghe vị trí của một người được tin cậy, được ưu ái. Trong câu nói này, người nói không áp đặt, mà nhờ cậy – tạo ra một sự trao đổi mềm mại, dễ chịu và dễ được chấp nhận. Chữ Bồ còn mang hàm nghĩa khen ngợi đối phương: nguòi tốt bụng, có tấm lòng sẵn sàng giúp đỡ người khác.

 

Cách dùng từ như “nhờ bồ giúp”, “cũng may là có bạn”, “học hỏi từ bạn nhiều lắm”… là những ví dụ điển hình của việc “hạ mình nâng người”. Nó phản ánh một tinh thần: mình có thể làm được, nhưng vẫn chọn cách nói khiến người kia cảm thấy mình quan trọng, mình được cần đến.

 

Trong giao tiếp hàng ngày, đặc biệt trong văn hóa miền Nam Việt Nam, ta còn bắt gặp hàng loạt cách nói khéo léo, đầy ẩn ý nhân văn: “Phiền bồ chút nha”, “Không có bồ chắc tiêu mình rồi”, “Cho mình ké chút xíu nha”… Tất cả đều dùng lối diễn đạt khiêm cung – để người nghe không bị đặt vào thế phải từ chối thẳng, mà thấy nhẹ nhàng, vui lòng giúp đỡ.

 

Khi ngôn ngữ trở thành chiếc cầu nâng đỡ tinh thần

 

Ngôn từ khiêm nhường, mềm mỏng không chỉ giúp ta duy trì mối quan hệ tốt mà còn có thể trở thành liều thuốc tinh thần cho người khác.

Một lời khen nhẹ, một lời nhờ cậy có chủ ý đặt người kia vào vai trò quan trọng có thể khiến người ta cảm thấy mình có ích, có vị trí – điều mà ai trong chúng ta cũng cần để thấy mình có ý nghĩa trong cuộc sống.

 

Bởi vậy, trong dòng chảy văn hóa, nghệ thuật giao tiếp không nằm ở chỗ nói thật hay, mà ở chỗ nói để người khác cảm thấy mình tốt hơn, được nâng lên. Đó là khi lời nói không còn là công cụ của cái tôi, mà trở thành chiếc cầu tinh thần giữa người với người.

 

Sức mạnh của ngôn từ không nằm ở âm lượng, mà ở chỗ nó làm người khác muốn lắng nghe. Và đôi khi, chỉ một chữ “bồ” nhẹ nhàng cũng đủ để biến một yêu cầu thành lời kết nối. Văn hóa khiêm nhường – chính là lớp hoa văn ẩn sau từng câu nói thường ngày của con người, làm nên cái duyên, cái tình, và cái chiều sâu của giao tiếp phương Đông.

 

Mỹ Mỹ

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2025

Một vị Cao Tăng nói: “Người yêu là người chăm sóc chư vị, cũng chính là người tra tấn chư vị”

 

MỘT VỊ CAO TĂNG NÓI: “NGƯỜI YÊU LÀ NGƯỜI CHĂM SÓC CHƯ VỊ, CŨNG CHÍNH LÀ NGƯỜI TRA TẤN CHƯ VỊ”

Hai thầy trò cao tăng, không có việc gì liền pha trà nói chuyện phiếm, bởi vì ngày lễ tình nhân vừa mới qua, họ liền nhắc tới đề tài này.

 

Đồ đệ: Người yêu là kiểu người gì?

Sư phụ: Người yêu là người yêu (vợ, chồng), là địch nhân, là người xa lạ.

Đồ đệ: Tại sao thầy lại nói như vậy?

Sư phụ: Khi hai người yêu nhau, thì là người yêu; Khi trở mặt chống đối nhau, thì thành kẻ thù; Khi coi nhau như người lạ, thì đó là người xa lạ.

 

Đồ đệ: Tại sao nó lại phát triển thành như vậy?

Sư phụ: Tình cảm sinh ra là bởi vì tham ái, vì tham mà sinh ra chấp trước, bởi vì chấp trước mà muốn chiếm hữu, bởi vì chiếm hữu mà muốn khống chế đối phương, bởi vì không thể như mình mong muốn, cho nên nghi ngờ, ghen tỵ, sân hận sinh khởi, vô minh khởi, cho nên sinh ra tranh chấp, cãi vã, không tin tưởng lẫn nhau, làm tổn thương lẫn nhau, thô bạo động thủ, thậm chí muốn hủy diệt lẫn nhau, và đáng sợ hơn nữa là cùng đến chỗ chết.

 

Đồ đệ: Tại sao không quý trọng lẫn nhau? Nếu không thể ở bên nhau, cũng nên hảo tụ hảo tán (chia tay trong vui vẻ)?

Sư phụ: Người không lý trí thì nhiều, người lý trí thì ít. Có rất nhiều người ích kỷ, nhưng rất ít người vị tha. Người ngang ngược nhiều, người thông cảm ít. Nhiều người chủ quan, ít người khách quan. Đệ tử nói vậy! Ai có thể thực sự suy nghĩ cho người khác, trừ phi minh bạch được sự việc, mới có thể bao dung với người khác, và nguyện ý vì lợi ích của người khác.

 

Đồ đệ: Thì ra là như vậy, cho nên sư phụ mới xuất gia!

Sư phụ: Khi một người bị mắc kẹt trong tình yêu, bắt đầu giống như mùa xuân, vạn vật tươi đẹp. Tiếp theo là mùa hè, thường tranh cãi triền miên. Rồi đến mùa thu, dần dần trở nên lạnh hơn. Cuối cùng là mùa đông, kết thúc một mối tình. Nhưng tình huống này còn có thể tiếp tục kéo dài, lại tìm người tiếp theo lặp lại vết xe đổ. Bởi vì sau mùa đông, mùa xuân vẫn lại đến và cứ thế tiếp diễn. Đây chính là nguyên nhân chính khiến tất cả chúng sinh chìm trong dòng sông ái dục, luân hồi sinh tử.

 

Đồ đệ: Vậy sư phụ không khuyến khích người ta yêu đương sao?

Sư phụ: Không thể nói “tốt”, cũng không thể nói “không tốt”, làm thế nào để là “tốt nhất”, tùy thuộc vào quyết định của riêng mình!

 

Đồ đệ: Nếu không yêu đương, sẽ không kết hôn; Nếu không kết hôn, sẽ không có con; Nếu không có con, sẽ không có con người; Nếu không có con người, thế giới chẳng phải hoang phế sao?

Sư phụ: Đừng lo lắng về vấn đề này, khi gặp người mình yêu, tự nhiên sẽ kết hôn, giống như có người từng hỏi ta, nếu tất cả mọi người, ai ai cũng xuất gia, thì nền kinh tế của đất nước sẽ ra sao? Làm thế nào để tiếp nối nhân loại? Ta trả lời: “Giả định của ngươi không thể được xác lập, bởi vì ngươi không muốn trở thành một nhà sư, vì vậy đừng lo lắng về điều đó. Điều quan trọng hơn là chăm sóc tốt cho chính bản thân mình”.

 

Sư phụ: “Nếu chẳng một phen sương lạnh giá, hoa mai đâu dễ ngát hương thơm!”. Người yêu đang khảo nghiệm ngươi, rèn luyện ngươi, để cho ngươi từ trong nghịch cảnh bước ra, thuận cảnh thức tỉnh, mà đối mặt với hết thảy cảnh giới, mà đạt tới cảnh giới tự tại.

 

Đồ đệ: Vậy người yêu rốt cuộc là kiểu người gì?

Sư phụ: Là người chăm sóc chư vị, cũng chính là người tra tấn chư vị.

 

Minh Tâm