Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

Cuộc hội ngộ giữa Khổng Tử và Lão Tử

 

CUỘC HỘI NGỘ GIỮA KHỔNG TỬ VÀ LÃO TỬ

Một ngày vào năm 538 TCN, Khổng Tử nói với đệ tử Nam Cung Kính Thúc: “Nhà Chu có Lão Đam, thông kim bác cổ, biết khởi nguồn của Lễ Nhạc, hiểu sự thiết yếu của đạo đức. Nay ta muốn tới Chu cầu được dạy dỗ, ngươi muốn đi cùng chăng?”.

Nam Cung Kính Thúc vui mừng đồng ý và báo với vua nước Lỗ. Lỗ vương đồng ý cho anh ta đi, còn cấp cho một cỗ song mã, một thằng hầu và một người đánh xe, rồi Nam Cung hộ tống Khổng Tử lên đường.

Lão Tử thấy Khổng Khâu từ ngàn dặm xa xôi tới thì vô cùng vui mừng, bèn dạy dỗ và lại dẫn Khổng Khâu bái phỏng đại phu Trường Hoằng. Trường Hoằng rất giỏi về Nhạc lý, dạy Khổng Khâu Nhạc luật, Nhạc lý; Ngoài ra dẫn Khổng Khâu quan sát lễ tế thần, khảo sát nơi truyền giáo, tìm hiểu lễ nghi trong miếu, khiến Khổng Khâu cảm thán không dứt, thọ ích rất nhiều.

Khổng Tử lưu tại đây vài ngày rồi hướng tới Lão Tử từ biệt. Lão Tử tiễn đưa ra ngoài công quán rồi có lời tặng:

“Tôi nghe nói, kẻ phú quý tặng người của cải, kẻ nhân nghĩa tặng người lời nói. Tôi không phú cũng chẳng quý, không có của cải tặng ông, muốn tặng ông vài lời. Thời nay, kẻ thông minh mà sâu sắc, lý do người ấy gặp nạn, thậm chí dẫn đến cái chết, là do hay mỉa mai cái xấu của người khác; kẻ giỏi hùng biện lại thông hiểu sự việc, lý do người ấy gặp họa liên miên, là do hay vạch ra cái xấu của người khác. Là bậc làm con, đừng cho mình là cao; là bậc bề tôi, đừng cho mình là hơn, mong ông nhớ kỹ”.

Khổng Tử bái lạy nói:

“Đệ tử nhất định ghi nhớ trong lòng!”

Lão Tử nói:

“Không tranh giành với người đời, thì trong thiên hạ không có ai có thể tranh cùng, đây là học theo đức của nước vậy. Nước gần với Đạo; Đạo không nơi nào không có, nước không nơi nào không có lợi, tránh chỗ cao mà về chỗ thấp, chưa bao giờ ngược lại, là giỏi tìm chỗ đứng vậy.

Ở nơi không trung nên trong vắt tĩnh lặng, sâu không thể đo biết được, là vực sâu vậy. Tổn mà không kiệt, làm mà không cầu báo, là giỏi làm việc nhân vậy. Tròn ắt sẽ quay, vuông ắt sẽ gãy, bịt ắt sẽ dừng, khơi ắt sẽ chảy, là giỏi giữ chữ tín vậy.

Cho nên bậc Thánh giả tùy thời mà thi hành, bậc hiền giả tùy tình hình sự việc mà thay đổi.

Bậc trí giả vô vi mà trị, bậc đạt giả thuận theo Trời mà sinh. Ông lần này đi rồi, nên bỏ cái ngạo khí trong lời nói và biểu cảm, trừ cái chí dục ở dung mạo. Nếu không, người chưa đến mà tiếng tăm đã đến, thân chưa tới mà gió đã động, hiển lộ phô trương, như hổ đi trên phố, ai dám dùng ông?”.

Khổng Tử đáp:

“Lời của tiên sinh, là từ đáy lòng của tiên sinh, đi vào tận tâm can đệ tử, đệ tử thọ ích rất nhiều, cả đời không quên. Đệ tử sẽ tuân theo chẳng dám trễ nải, để cảm tạ cái ân của tiên sinh”.

Nói xong, Khổng Tử từ biệt Lão Tử, lên xe cùng Nam Cung Kính Thúc, lưu luyến đi về hướng nước Lỗ.

St

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Tại sao nhiều phụ nữ có mùi thơm cơ thể riêng mà đàn ông thì không?

 

TẠI SAO NHIỀU PHỤ NỮ CÓ MÙI THƠM CƠ THỂ RIÊNG MÀ ĐÀN ÔNG THÌ KHÔNG?

 

Mùi cơ thể của chị em là một trong những thứ khiến người đàn ông của họ say mê và hưng phấn. Mỗi người phụ nữ lại có một mùi cơ thể riêng biệt, không ai giống ai.

Tại sao phụ nữ lại có mùi thơm đặc trưng riêng như vậy còn đàn ông thì không? Chúng ta sẽ tìm hiểu thông tin thú vị này nhé.

 

Cơ thể phụ nữ tiết ra một chất gọi là estradiol ketone, có mùi thơm nhẹ và được cơ thể đào thải ra ngoài qua đường mồ hôi. Nếu chất này đạt đến một nồng độ nhất định trong cơ thể, nó sẽ tạo ra mùi thơm.

Phụ nữ có nồng độ estrogen cao hơn và tiết dầu ít hơn, ngoài ra phụ nữ thường ít vận động, ít có mùi mồ hôi và dầu trên bề mặt cơ thể phụ nữ không nồng nặc, điều này sẽ làm mùi cơ thể phụ nữ càng trở nên rõ ràng hơn.

 

Nam giới thì khác, trước hết nam giới không có chất này trong cơ thể, ngoài ra, nồng độ androgen trong cơ thể tương đối cao, tuyến dầu tương đối phát triển, bề mặt da tiết nhiều dầu hơn khiến cơ thể nam giới thường xuất hiện mùi hôi. Mùi dầu nhờn này sẽ trở nên rõ rệt hơn nếu bạn không chú ý vệ sinh, tắm rửa và thay quần áo thường xuyên.

 

Mọi người cũng sẽ phát hiện ra rằng, cùng một người phụ nữ nhưng có lúc sẽ có mùi thơm, có lúc không, tuy nhiên điều này là bình thường bởi tuy hầu hết phụ nữ nào cũng sẽ có mùi hương cơ thể nhưng vì hàm lượng estradiol ketone trong cơ thể hầu hết phụ nữ không đặc biệt cao, nếu không ngửi kỹ sẽ rất khó ngửi thấy.

 

Ngoài ra, mùi thơm cơ thể của phụ nữ cũng liên quan đến chế độ ăn uống. Hầu hết phụ nữ có khẩu vị nhạt và thích ăn đồ chay. Ăn chay càng nhiều thì càng giúp sản sinh nhiều chất kiềm trong cơ thể, mùi cơ thể sẽ thơm và quyến rũ hơn.

Tất nhiên, mùi thơm đi kèm trên cơ thể nhìn chung không quá rõ ràng, và thường phải ở một khoảng cách tương đối gần mới có thể ngửi được.

 

Tiếc rằng, càng ngày con người ta càng rời xa cái vốn có trời cho là mùi thơm của cơ thể mình để tìm đến những mùi hương hóa học như nước hoa, mỹ phẩm... Tuy nhiên nhiều người vẫn tôn trọng tự nhiên, họ ăn sạch, ngủ sạch, tắm giặt sạch và yêu sạch để cho mình một làn hương khác biệt.

 

Cái tinh tế nhất là vẫn giữ được làn hương của cơ thể mình. Đàn ông họ rất thích những phụ nữ có mùi nguyên bản.

 

Thủy Chi

 

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Một mối quan hệ là “chính duyên” hay “nghiệt duyên”? chỉ cần nhìn vào điều này là biết

 

MỘT MỐI QUAN HỆ LÀ “CHÍNH DUYÊN” HAY “NGHIỆT DUYÊN”? CHỈ CẦN NHÌN VÀO ĐIỀU NÀY LÀ BIẾT

 

Người xưa có câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.” Trong biển người mênh mông, việc gặp gỡ một ai đó vốn đã là điều không dễ. Thế nhưng, gặp được nhau chưa chắc đã là may mắn, ở bên nhau cũng chưa chắc đã là hạnh phúc.

Có những người bước vào cuộc đời ta như cơn gió thoảng, chỉ để lại một ký ức. Có người đồng hành một quãng đường rồi lặng lẽ rời đi. Nhưng cũng có người khiến ta thay đổi cả cuộc đời, hoặc theo hướng tốt đẹp hơn, hoặc khiến ta dần đánh mất chính mình.

 

Mùa xuân năm ấy, một đệ tử trẻ tên Thanh Huyền quỳ dưới gốc cây Bồ Đề suốt ba ngày, van xin sư chỉ dạy cho đoạn nhân duyên trần thế của mình. Thanh Huyền năm nay 20 tuổi, xuất thân gia đình nho học, 18 tuổi xuất gia, vốn một lòng tu hành.

Nào ngờ nửa năm trước, trong lần xuống núi khất thực, anh gặp một người con gái và sa vào lưới tình. Từ đó lòng anh rối bời, thiền tâm tán loạn, kinh sách không đọc nổi.

 

Sư Huệ Dân cầm chuỗi tràng hạt, nhìn đệ tử tiều tụy rồi chậm rãi kể:

Khi còn trẻ, ta có pháp danh Huệ Giác. Ta sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, ham học, có chí lớn. Năm 16 tuổi đã nổi tiếng trong vùng. Một lần vào thành thi cử, ta gặp Tô Uyển Ninh – tiểu thư giàu có, xinh đẹp, được nuông chiều từ nhỏ.

 

Tình yêu đến nhanh như bão tố. Chỉ trong nửa tháng, ta quên sạch công danh, chí hướng. Để chiều lòng cô, ta bán ruộng mua trang sức, cắt đứt bạn bè, bỏ rơi cha mẹ. Cha mẹ khuyên nhủ, ta quát lại. Không lâu sau, cha mẹ buồn phiền mà qua đời.

 

Ta nghĩ đó là duyên trời ban, là hạnh phúc lớn nhất. Nhưng dần dần, ta đánh mất chính mình. Tô Uyển Ninh ngày càng ngang ngược, kiểm soát, làm nhục ta trước mặt mọi người. Ta liên tục nhượng bộ, xu nịnh, trở nên ích kỷ, hèn mọn. Thân thể suy kiệt, đêm đêm ác mộng. Ta nhận ra thứ tình cảm ấy không phải mật ngọt, mà là độc dược.

 

Đó chính là “nghiệt duyên”, thứ duyên thường bắt đầu bằng sự dịu dàng, nhưng dần khiến con người đánh mất bản tâm, mất chí khí, mất cả chính mình.

Sau này, ta rời bỏ Tô Uyển Ninh, lang bạt rồi xuất gia tại chùa Thanh Lương, khổ tu 10 năm mới tìm lại được bản tâm.

 

Sau khi xuất gia, ta gặp bà Trần, một bà cụ sống một mình dưới chân núi. Bà hiền lành, thường mang cháo nóng, bánh chay cho ta mà không bao giờ hỏi han quá khứ hay làm phiền việc tu hành. Bà tôn trọng con đường của ta, lặng lẽ ủng hộ và gìn giữ thiền tâm cho ta.

Ở bên bà Trần, ta không cần giả vờ, không cần lấy lòng, chỉ cần sống là chính mình. Lòng ta an ổn, thanh thản và tràn đầy hoan hỉ. Đó mới là “chính duyên”, duyên giúp con người giữ vững bản tâm, sống đúng với chính mình và cùng nhau thành tựu.

 

Sư Huệ Dân nhìn Thanh Huyền, giọng trầm ấm:

“Con hỏi ta chính duyên và nghiệt duyên là gì? Không cần xem mệnh, không cần bói quẻ. Chỉ cần tự hỏi: Khi ở bên người ấy, con có đang là chính mình không? Con có ngày càng tốt đẹp hơn, an yên hơn, sáng suốt hơn hay con đang ngày càng mệt mỏi, tự ti, đánh mất chính mình?

 

Nghiệt duyên khiến con hèn mọn, chiếm đoạt, quên mất sơ tâm. Chính duyên khiến con trưởng thành, trọn vẹn và sống thành ánh sáng của chính mình.

Vạn pháp do tâm tạo. Duyên lành hay duyên dữ đều bắt nguồn từ tâm. Giữ vững bản tâm, thì mọi duyên đều có thể thành chính duyên. Đánh mất bản tâm, thì duyên nào cũng hóa nghiệt duyên.”

 

Từ đó, Thanh Huyền tỉnh ngộ, trở về tu hành chăm chỉ và tìm lại được thiền tâm. Còn sư Huệ Dân suốt đời không xem bói, không xem mệnh, chỉ dạy mọi người một câu:

“Muốn biết mối quan hệ là chính duyên hay nghiệt duyên, chỉ cần nhìn xem: Bạn có đang đánh mất chính mình hay không?”

 

Tú Uyên