Thứ Hai, 19 tháng 5, 2025

Con bò, con cừu và con lợn cùng bị bắt, chỉ có lợn chống cự điên cuồng, vì sao?

 

CON BÒ, CON CỪU VÀ CON LỢN CÙNG BỊ BẮT, CHỈ CÓ LỢN CHỐNG CỰ ĐIÊN CUỒNG, VÌ SAO?

Một ngày nọ, trong lần lên lớp giảng bài, giáo sư đã kể với sinh viên câu chuyện về một con lợn, một con cừu và một con bò cùng bị nhốt trong chuồng. Một buổi tối nọ, bác nông dân bước vào chuồng và tiến về phía ba con vật để bắt lấy chúng thì một con trong số đó la hét cực kỳ dữ dội, chống trả mãnh liệt, nhất quyết không thuận theo.

Kể tới đây, vị giáo sư dừng lại và hỏi các sinh viên của mình rằng: “Theo các trò, con vật kháng cự nhiều nhất là loài nào?”

Các sinh viên hết sức ngỡ ngàng vì câu hỏi bất ngờ được đặt ra. Thế nhưng, do tò mò về câu trả lời nên sau một hồi ngẫm nghĩ, vẫn có người đứng ra trả lời: “Thưa thầy, em nghĩ đó là con cừu. Loài cừu bản tính hiền lành, nhát gan, chắc nó sẽ sợ người nên khi thấy bác nông dân, nó mới sợ hãi nhất.”

Nghe câu trả lời ấy, vị giáo sư chỉ mỉm cười hiền lành và lắc đầu: “Câu trả lời của trò khá có lý đấy, nhưng chưa đúng đâu.”

Một học sinh khác nhanh nhảu đứng dậy trả lời tiếp: “Thưa thầy, theo em nghĩ là con bò sẽ chống trả mạnh nhất vì nó có hình thể tốt nhất, sức khỏe nhiều nhất và bốn chân mạnh mẽ nhất. Khi nó tức giận hoặc hoảng sợ vì bác nông dân lại gần, nó sẽ là loài phản kháng mãnh liệt.”

Vị giáo sư lại lắc đầu mà không nói gì.

Các học sinh còn lại mới bảo nhau: “Vậy chắc chắn là con lợn rồi.”

Giáo sư mới hỏi họ: “Vậy các em có biết lý do vì sao con lợn lại chống trả mạnh mẽ nhất hay không?”

Đến đây, cả lớp lại im ắng mà không ai có thể trả lời được.

Thấy vậy, vị giáo sư mới từ tốn đưa ra lời giải đáp: “Các em hãy thử nghĩ mà xem, bác nông dân bắt cừu có thể để lấy lông, bắt bò có thể để lấy sữa, nhưng nếu ông ấy bắt lợn thì chắc chắn là để lấy thịt mà thôi. Nếu con lợn để bác nông dân bắt được, nó chỉ có một con đường chết duy nhất. Chính vì thế, đó là lý do nó chống trả mãnh liệt nhất, hơn cả loài cừu nhát gan hay loài bò khỏe mạnh.”

Qua câu chuyện tưởng chừng như đơn giản của vị giáo sư, các sinh viên trong lớp dần rơi vào suy tư và im lặng ngẫm nghĩ. Họ nhận ra bài học quan trọng rằng, những người có vị trí khác nhau, có môi trường khác nhau thì sẽ có những suy nghĩ khác nhau.

Trong cuộc sống, chúng ta hay đứng trên quan điểm riêng của chính mình suy xét hành động của người khác. Khi cho rằng mình đã hiểu rõ về họ, chúng ta cũng tự cho bản thân cái quyền lên án, chỉ trích và tự quyết định đúng sai cho cuộc đời cũng như xã hội. Nhưng thực tế thì sao?

Cho dù chúng ta nghe về đời sống của họ, nhưng không sống trong điều kiện ấy, trong môi trường ấy thì chúng ta mãi mãi không thể hiểu hết mọi khía cạnh trong đó, không thể cảm nhận được ngọt ngào và cay đắng mà người ta đã trải qua.

Cho nên, trước khi đưa ra bất cứ lời phán xét hay chỉ trích nào, chúng ta phải luôn đặt mình vào vị trí của người khác, hiểu cho hoàn cảnh của người khác. Từ đó, chúng ta mới có thể cảm thông và chia sẻ với họ bằng những cảm xúc từ tận đáy lòng, trở nên gần gũi hơn, thấu hiểu hơn.

Biết suy nghĩ cho người khác, chúng ta mới có thể trở nên rộng lượng và bao dung. Vì biết dễ dàng chấp nhận sự khác biệt nên chúng ta có khả năng bình tĩnh giải quyết các mâu thuẫn, xích mích cũng như hiểu lầm. Đây chính là tiền đề để kết nối những mối quan hệ trở nên bền chặt và chân thành hơn.

Trong cuộc sống, chúng ta hay đứng trên quan điểm riêng của chính mình suy xét hành động của người khác. Khi cho rằng mình đã hiểu rõ về họ, chúng ta cũng tự cho bản thân cái quyền lên án, chỉ trích và tự quyết định đúng sai cho cuộc đời cũng như xã hội.

Ngoài ra, nhìn sự việc từ góc độ khác, chúng ta sẽ nhận ra những bài học ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc đằng sau những hiện tượng tưởng chừng như đơn giản. Giữa hàng tỷ người trên thế giới, mỗi người đều có một câu chuyện riêng của mình, họ là nhân vật chính trong cuộc đời của chính họ.

Cho nên, dù câu chuyện đó đơn giản hay nhàm chán, nó vẫn chứa những bài học đáng kể về tri thức, về lẽ sống và về trải nghiệm.

Chính vì cuộc sống vô thường không ai có thể đoán trước, chúng ta phải luôn học cách trân trọng mọi khoảnh khắc ngay từ hôm nay. Có thể giây phút này đối với chúng ta là nhàm chán và vô nghĩa nhưng nó có thể là ước mơ, là hy vọng của hàng tỷ người còn đang đói khổ hơn ngoài kia.

Học cách tử tế với người khác, trân trọng chính bản thân mình cũng chính là cách để yêu thương cuộc sống nhiều hơn.

ST

 

Đời bi kịch của cô Chizuko Mifune có "con mắt thứ 3" nhìn xuyên thấu

 

ĐỜI BI KỊCH CỦA CÔ CHIZUKO MIFUNE CÓ "CON MẮT THỨ 3" NHÌN XUYÊN THẤU

Hôn nhân ngắn ngủi và nỗi oan ức đầu đời

Chizuko Mifune sinh ngày 17/7/1886 tại làng Matsuai, quận Uto, tỉnh Kumamoto (nay là Shiranuhimachi, thành phố Uki, tỉnh Kumamoto). Bà là con thứ hai trong một gia đình hành nghề y, cha tên Hidemasu Mifune và mẹ Yuki Mifune.

Bà bị khiếm thính bẩm sinh, được miêu tả là người giàu cảm xúc và khá nhạy cảm. Dù dành niềm tin tuyệt đối vào Phật Kannon Bosatsu, nhưng Chizuko rất dễ rơi vào cảm giác bi quan. 

 

Năm 22 tuổi, Chizuko kết hôn với Kawachi Kaken - một trung úy lục quân phục vụ trong quân đội Nhật Bản. Không lâu sau, người chồng ra chiến trường, để lại người vợ trẻ sống cùng cha mẹ chồng.

Vào một ngày nọ, Chizuko chỉ chính xác chỗ cất 50 yên mà bố chồng bà cho rằng ông đã để mất. Bà nói với cha mẹ chồng rằng, số tiền không bị mất mà đang nằm trong ngăn kéo bàn thờ Phật.

 

Do không giải thích được vì sao có thể nhìn được chính xác vị trí những đồng tiền, Chizuko bị gia đình nhà chồng vu oan tội ăn cắp. Mẹ chồng thông báo cho con trai ở chiến trường, đồng thời buộc Chizuko phải chia tay chồng. Vốn nhạy cảm, khi bị cha mẹ chồng vu oan, Chizuko đã nhen nhóm ý định tự vẫn. Tuy nhiên, sau đó, bà trở về sống với bố mẹ đẻ, chấm dứt cuộc hôn nhân vô cùng ngắn ngủi.

 

Mâu thuẫn gia đình khởi đầu chuỗi bi kịch liên tiếp

Trở về nhà Chizuko Mifune giúp bố mẹ điều trị, bốc thuốc cho bệnh nhân tại tiệm thuốc Kampo của gia đình. Với khả năng thấu thị đặc biệt, bà có thể chẩn đoán chính xác nguyên nhân gây bệnh và kê đơn thuốc “bách phát bách trúng”. Tên tuổi Chizuko nhanh chóng lan truyền khắp nơi khiến tiệm thuốc Kampo luôn tấp nập bệnh nhân ra vào. 

Trong thời gian này, Takeo Kiyohara - anh rể của Chizuko - người rất am hiểu về thuật thôi miên, đã giúp bà khai phá toàn diện khả năng nhìn xuyên thấu (còn gọi là "đặc dị thiên lý nhãn"). Takeo đã thôi miên Chizuko để kiểm tra và phát hiện khả năng đặc biệt của em vợ. Ông lên kế hoạch đào tạo và phát triển tài năng đặc biệt này của Chizuko. 

 

Nhờ học về thôi miên, Chizuko công phá được hoàn toàn khả năng đặc dị thấu thị, có thể nhìn thấy những điều người bình thường không thể. Bà từng tìm ra nơi tàu chiến Hitachi Maru của Sư đoàn 6 bị đánh chìm dưới biển trong chiến tranh Nga - Nhật (2/1904 - 9/1905), vị trí chính xác của một chiếc nhẫn bị rơi xuống biển, con bọ dưới vỏ cây. Kiyohara còn để Chizuko nhìn xuyên qua cơ thể người để chẩn đoán các chứng bệnh rối loạn.

 

Bi kịch bắt đầu từ mâu thuẫn tiền bạc với người anh rể. Một tập đoàn lớn tên Mitsui đã mời Chizuko đến thành phố Omuda, tỉnh Fukuoka để giúp họ tìm ra mỏ than. Theo gợi ý từ Chizuko, tập đoàn đã khai thác được mỏ than Mitsui Miike với trữ lượng lớn. Để hậu tạ, họ tặng Chizuko 20.000 yên (khoảng 20 triệu yên Nhật ngày nay).

 

Người anh rể Kiyohara muốn chia một nửa số tiền thưởng từ tập đoàn Mitsui vì cho rằng, nhờ anh mà khả năng thấu thị của Chizuko mới được phát triển toàn diện và vượt bậc như hiện tại.

Các cuộc cãi vã trong gia đình diễn ra liên miên khiến Chizuko đau lòng và lo lắng khôn nguôi.

 

Thời điểm đó, 20.000 yên là một số tiền lớn, chúng khiến danh tiếng của Chizuko ngày càng vang xa, thu hút sự chú ý của báo chí và giới khoa học. 

Nhiều nhà khoa học Nhật Bản rúng động trước tin tức về khả năng thiên lý nhãn của Chizuko và muốn kiểm chứng. Đây chính là lúc bi kịch lớn nhất cuộc đời bà ập tới.

 

Chizuko trở thành "vật thí nghiệm" của nhiều nhà khoa học

Từ năm 1909 đến năm 1910, qua sự giới thiệu của Tsunehira Iseri - hiệu trưởng trường trung học Seisei, tỉnh Kumamoto, Chizuko trở thành đối tượng nghiên cứu của nhiều học giả.

Trong đó, nổi bật là giáo sư ngành Y - Shinkichi Imamura tại Đại học Hoàng gia Kyoto (nay là Đại học Kyoto) và phó giáo sư tâm lý học Tomokichi Fukurai đến từ Đại học Hoàng gia Tokyo (nay là Đại học Tokyo). 

 

Vào ngày 10/4/1910, Imamura và Fukurai đã tiến hành một thí nghiệm về khả năng thiên lý nhãn của Chizuko tại nhà riêng của người anh rể Takeo tại tỉnh Kumamoto. Hai nhà nghiên cứu đặt sẵn danh thiếp của Kiyohara vào một bình trà và yêu cầu bà đoán chữ viết trên tấm danh thiếp. Chizuko đã thành công và Fukurai hoàn toàn tin tưởng vào khả năng thấu thị đặc biệt của bà.

 

Ông đã trình bày kết quả thí nghiệm này tại một cuộc họp hàn lâm của giới Tâm lý học. Chizuko cùng khả năng thấu thị xuất hiện trên khắp các mặt báo và nhận nhiều luồng ý kiến nghi ngại về việc vén bức màn sự thật phía sau câu chuyện. Rất nhiều người tự nhận mình là “Senrigan - người thấu thị” - yêu cầu phải có thêm bằng chứng. 

 

Ngày 15/9/1910, buổi thử nghiệm thứ hai được diễn ra với sự tham gia của rất nhiều người, trong đó, có Kenjiro Yamakawa - nhà vật lý, nhà giáo dục kiêm hiệu trưởng của Đại học Hoàng gia Tokyo.

Lần này Chizuko phải đoán được 3 chữ Kanji được viết và đặt trong ống chì bịt kín. Bà định thần, tập trung vào "con mắt thứ ba" của mình và đoán đúng 3 từ: "盗丸射 - Đạo, Hoàn, Xạ".

Tuy nhiên, sau đó, hội đồng lại đưa ra kết luận: tờ giấy không phải từ giáo sư Yamakawa chuẩn bị, mà do người anh rể Kiyohara đã cho Chizuko tập luyện trước đó. Chi tiết đáng ngờ này khiến báo chí đăng tải nhiều tin tiêu cực về bà.

 

Chưa dừng lại, cuộc thí nghiệm thứ ba được tiến hành trong một khách sạn tại Awajicho, Tokyo với sự giám sát nghiêm ngặt hơn. Các nhà nghiên cứu có mặt, phải đóng dấu lên tờ giấy trước khi bỏ vào ống chì.

Nhờ vào khả năng thấu thị, Chizuko khiến giới khoa học tại buổi thử nghiệm phải sửng sốt khi đoán chính xác 3 từ viết trên tờ giấy là: "道徳天 - Đạo, Đức, Thiên".

 

Dù giới truyền thông Nhật Bản khi đó đã chứng kiến tận mắt khả năng đặc dị của Chizuko, cũng như phỏng vấn trực tiếp các nhà khoa học, nhưng do không lý giải được hiện tượng kì dị nên họ quyết định từ chối chấp nhận sự tồn tại về khả năng thiên lý nhãn của Chizuko.

 Báo chí đồng loạt cho rằng: khả năng đặc biệt của Chizuko là giả mạo, chỉ trích bà là "giang hồ", "lừa đảo". 

 

Cái chết tức tưởi ở tuổi 24

Trước sự xuyên tạc của truyền thông, Chizuko đã nhanh chóng rời Tokyo, về quê nhà ở tỉnh Kumamoto mong tìm sự yên bình nhưng vẫn không thoát khỏi những lời vu khống bịa đặt.

Dù giúp rất nhiều người khỏi bệnh, tìm lại đồ vật đã mất nhưng Chizuko không thắng nổi sức mạnh từ những lời bịa đặt của truyền thông. Nhiều người, thậm chí chưa từng tiếp xúc với Chizuko nhưng luôn chửi bới, giễu cợt bà. Đọc những tờ báo viết về mình, thất vọng xen lẫn tức giận, Chizuko đã nói với anh rể Kiyohara rằng: “Việc nghiên cứu em sẽ không còn bất kỳ ích lợi gì”. 

 

Rạng sáng ngày 19/1/1911, Chizuko được phát hiện đã chết tại nhà riêng do uống chất Kali dicromat. Nhiều thông tin cho rằng bà kết liễu đời mình vì không chịu được sức ép từ dư luận. Một số người dân địa phương nói bà tự vẫn vì mâu thuẫn tài chính trong gia đình. 

Số phận đầy bi kịch của Chizuko Mifune đã trở thành đề tài cho nhiều nhà văn, nhà làm phim Nhật Bản khai thác. Trong tập 8 “Senigan no Otoko” của bộ phim truyền hình Trick, cuộc đời của Chizuko đã được tái hiện. Bà cũng trở thành hình mẫu người mẹ của Sadako - nhân vật có siêu năng lực trong cuốn tiểu thuyết kinh dị “Ring” của tác giả Koji Suzuki. 

 

kilala.vn

 

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2025

Thương một người khó thương

 

THƯƠNG MỘT NGƯỜI KHÓ THƯƠNG

Tối hôm qua trên đường đi làm về tôi ghé xe trái cây mua một ký táo. Người bán đã lựa cho tôi một nửa số táo bị dập và mềm. Tôi nhìn thấy nhưng không nói gì, cũng không đòi trả lại hay bắt người bán lựa lại những trái tốt.

Không phải tôi ngốc mà vì tôi hiểu được cái gọi là áp lực cơm áo gạo tiền của mọi người, nhất là với những người buôn bán đồ ăn, nếu không thể bán hết trong ngày sẽ bị lỗ vốn.

 

Thay vì trách họ, giận họ, ghét họ mà nói: sao anh buôn bán kì vậy, bán đồ hư cho người khác? Thì tôi lại cảm thấy thương họ, thật sự cảm thông cho nghề nghiệp của họ. Tôi có thể chia sẻ với họ một chút như thế này bản thân cũng cảm thấy vui trong lòng, niềm vui này hơn cả khi tôi làm từ thiện.

 

Hiểu được điều đó, bạn mới bớt việc nghĩ tưởng về những gì dễ thương trước mắt bạn hiện tại mà mở rộng lòng ra để thương được những người khó thương. Vì thật ra ai cũng khổ, nhất là những người đang gây ra lỗi lầm, họ đang gieo nhân xấu mà không hề biết, rồi một ngày cái khổ lại rơi xuống họ.

 

Ai cũng bị quá khứ và môi trường sống tác động mà định hình con người hiện tại. Những người phạm phải sai lầm lớn. Họ rất tội nghiệp! Khi nhìn kỹ, họ là những người có nhiều tội nghiệp xấu, và họ đang bị kéo theo quán tính cũ, họ vẫn chưa bẻ lái được dòng nghiệp đó, nên họ phải là những người đáng được thương.

 

Nhưng ai rồi cũng sẽ khác, chẳng ai xấu hoài cả. Ai cũng mang trong mình những hạt giống tốt chờ được tưới tẩm. Đến một ngày, nhờ một nhân duyên nào đó, họ cũng sẽ hiểu ra và thay đổi để trở nên tốt hơn mà thôi.

Vì vậy suy cho cùng việc của chúng ta là hãy mở rộng tình yêu thương, để thương được nhiều người hơn, không cần phải chồng chất khổ đau nào vào thêm nữa.

 

Đa phần chúng ta đều thương yêu CÓ ĐIỀU KIỆN, và cũng vì thế mà tình thương của chúng ta thường bị giới hạn ở một nhóm người, một kiểu người nào đó. Vậy làm sao để có thể thương một người khó thương?

Khi chúng ta va phải những ai ngoài giới hạn đó, chúng ta bắt đầu khổ. Khổ vì ghét, khổ vì giận, khổ vì tức, khổ vì không thể thương nổi một người đã làm chúng ta có cảm giác khó chịu, một người chúng ta đã có thành kiến.

 

Hẳn bạn sẽ thắc mắc, làm sao mà thương được những người như vậy? Họ đâu có đáng thương? Sao phải thương họ? Sự thật là, nếu bạn không thương được những người khó thương, thì bạn sẽ không thương được bất kỳ ai trên đời một cách bền vững.

Bởi lẽ, ai cũng có lúc hay lúc dở, mọi thứ đều vô thường. Người dễ thương đến đâu cũng sẽ có lúc sai lầm và bất kỳ ai cũng sẽ có lúc làm bạn khó chịu, thất vọng.

 

Mỹ Mỹ