Thứ Ba, 6 tháng 5, 2025

Tại sao ôm cây có thể chữa lành?

 

TẠI SAO ÔM CÂY CÓ THỂ CHỮA LÀNH?

Bạn có bao giờ ôm một cái cây? Không phải chỉ là chạm vào thân gỗ xù xì hay đứng dưới bóng cây để tránh nắng – mà thực sự là tựa đầu vào thân cây, vòng tay xung quanh nó và để bản thân chậm lại trong vài phút. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng hàng triệu người trên thế giới đang làm điều đó. Và theo nhiều nghiên cứu khoa học, ôm cây có thể mang lại hiệu ứng chữa lành rất thật – cả về thể chất lẫn tinh thần.

 

Vậy điều gì đang xảy ra? Tại sao một hành động đơn giản đến vậy lại có thể làm dịu tâm trí, giảm căng thẳng và thậm chí hỗ trợ cải thiện sức khỏe?

 

Trở về với “năng lực” của thiên nhiên

Cơ thể con người không chỉ là một máy sinh học – mà còn là một hệ thống năng lượng sống. Theo nhiều nền văn hóa cổ đại, đặc biệt là phương Đông, mỗi sinh vật đều mang một loại “lĩnh vực năng lượng sinh học” riêng – và cây là một trong những dạng năng lượng tinh khiết nhất.

 

Khi ta ôm cây, cơ thể ta có thể đồng bộ với tần số rung động của thiên nhiên ở trạng thái của alpha hoặc theta của não. Một số nhà khoa học cho rằng cây phát ra tần số dao động ổn định, tương thích trạng thái alpha hoặc theta của não bộ – vốn là những trạng thái sâu của thư giãn, sáng tạo và phục hồi tinh thần.

 

Có thể có người nghĩ đang làm mê tín, thật sự mê ở đây là say mê hay đam mê tin tưởng hết mức vào điều gì đó thì được gọi là mê tín. Ví như khi ta mê tín khoa học thì ta mới tìm kiếm hay phát triển ra những cái mới, trẻ mê tín thầy cô thì mới có thể học hành giỏi giang được, nhân viên mê tín giám đốc thì công việc mới làm được tốt và công ty mới đi lên…

 

Vậy thì quay lại, việc ôm cây là một dạng tương tác sinh học giữa người và môi trường sống. Khi bạn tiếp xúc trực tiếp với một sinh vật – đặc biệt là một sinh vật trăm năm tuổi như cây cổ thụ – bạn đang đồng bộ lại với nhịp điệu nguyên thủy của sự sống .​.

 

Tác động vật lý từ “tắm rừng”

Tại Nhật Bản, tài liệu Shinrin-yoku, tạm dịch là “tắm rừng”, đã được sử dụng từ thập niên 1980 để giúp người đô thị thoát khỏi căng thẳng và phục hồi sức khỏe. Nhiều nghiên cứu tìm ra các tác dụng của rừng cây:

·       Giảm cortisol (hormone gây căng thẳng)

·       Giảm áp lực và nhịp độ

·       Tăng cường hệ miễn dịch nhờ tăng cường hoạt động của tế bào NK (Natural Killer cell)

·       Cải thiện tâm trạng và lo lắng​, giảm triệu chứng trầm cảm lo âu

Một phần nguyên nhân đến từ phytoncides – hợp chất– các chất hợp hữu cơ làm cây tiết ra để bảo vệ mình khỏi vi khuẩn và côn trùng. Khi con người hít phải phytoncides, hệ miễn dịch được kích hoạt, đồng thời tạo cảm giác an toàn, dễ chịu.

Nếu “đi giữa rừng” đã mang lại lợi ích như vậy thì “ôm một cái cây”, hành động thân mật và trực tiếp hơn càng tạo ra tương tác sinh học sâu sắc hơn giữa người và cây.

 

Khi bạn ôm một cái cây cả hai đều sẽ đồng điệu: không phán đoán, không từ chối, không cần lời giải thích nào cả.

Cây đứng đó, yên tĩnh, cố định, luôn hiện diện. Điều này tạo ra cảm giác an toàn về mặt tâm lý – tương tự như được ôm bởi một người thân yêu. Nhiều người cảm thấy nhẹ nhõm, bỏ gánh nặng khi chạm vào thân cây – như thể họ vừa “xả” được một phần năng lượng tiêu cực.

 

Ôm cây là một hành động chậm và đó chính là bản chất của thiên nhiên. Khi bạn thực sự ôm một cái cây, bạn phải tạm dừng các luồng suy nghĩ lan man, chú ý vào hơi thở, và cảm nhận sự sống đang chạy trong thân gỗ thô trong lòng bàn tay .​.

Đây là lúc tâm thái được chuyển từ chế độ “chiến đấu – bỏ chạy” sang chế độ “dừng lại – phục hồi” (nghỉ ngơi). Nhịp tim chậm lại, thở sâu hơn, và các vùng não liên quan đến cảm xúc tiêu cực được làm dịu đi. Không ngạc nhiên khi có nhiều người ví ôm cây như một bài tập niệm sống giữa thiên nhiên.

 

Chữa lành từ ký ức đầu tiên

​Tổ tiên chúng ta từng sống gần gũi với cây cối, rừng núi, thiên nhiên. Đối với loài người, thiên nhiên không phải chỉ là môi trường sống mà là một ngôi nhà nguyên thủy. Khi ta bước vào rừng, hay đơn giản là chạm vào một cái cây, bộ nhớ được truyền trong ta được đánh dấu, ta cảm thấy “thuộc về”, cảm thấy yên bình, bởi đó là nơi ta từng đến, từng sống, từng sinh ra.

 

Cảm giác chữa lành khi ôm cây không chỉ đến từ phản ứng sinh học, mà còn là tỉnh thức của tầng sâu trong tiềm thức con người.

Ở nhiều nơi trên thế giới, du khách có phong tục treo đồ vật lên cây để thiết lập một mối quan hệ nào đó giữa họ và cây nguyện ước. Trên khắp Châu Âu, cây cối được biết đến là địa điểm hành hương, đi lại theo nghi lễ và là nơi cầu nguyện theo lễ Cơ Đốc giáo. Vòng hoa, ruy băng được treo để cầu may, niềm tin này hướng đến sự chữa lành hoặc hoặc đơn thuần là ước muốn.

 

Cây Giáng Sinh trong Cơ Đốc giáo, cây Lotus trong thần thoại Hy Lạp, Cội Bồ-đề trong Phật giáo. Ở Trung Quốc có truyền thuyết về cây tiền tài, cây Phù Tang. Ở Việt Nam có truyền thống dựng cây nêu ngày Tết.

 

Xu hướng sống xanh – kết nối lại với đất mẹ

Ngày càng có nhiều người quay về với thiên nhiên như một liệu pháp sống. Phong trào sinh thái trị liệu, nối đất (tiếp đất bằng chân trần), liệu pháp rừng cỏ ​​​đang lan rộng tại các thành phố lớn – nơi con người mất dần kết nối với tự nhiên.

 

Ôm cây đã trở thành biểu tượng, không chỉ của sự kiện chữa bệnh, mà đó còn là tình yêu đối với môi trường, không chỉ các bệnh được chữa lành mà còn là hành trình kết nối lại với đất mẹ, một lời nhắc nhở rằng chúng ta không thể sống lành mạnh nếu không có vòng tay của mẹ, người mẹ tạo hoá, người mẹ thiên nhiên ngày đêm ở đó ngóng chờ những đứa con mệt mỏi quay về.

Ôm cây có thể không giải quyết ngay lập tức mọi vấn đề trong cuộc sống của bạn. Nhưng đó là lần khởi động đầu tiên, lời mời​ dừng lại hít vào, một lời mời để ta cảm nhận và kết nối lại với điều cốt lõi nhất: sự sống.

 

Khi bạn ôm một cái cây, bạn đang ôm chính phần tự nhiên trong con người mình. Bạn đang gửi một thông điệp không lời: Tôi sẵn sàng chữa lành. Tôi muốn sống sâu sắc. Tôi không cô đơn – vì tôi là một phần của vũ trụ sống động này.

 

Mỹ Mỹ biên tập

Lúc khó khăn mới biết ai là bạn, khi hoạn nạn mới hiểu bạn là ai

 

LÚC KHÓ KHĂN MỚI BIẾT AI LÀ BẠN, KHI HOẠN NẠN MỚI HIỂU BẠN LÀ AI

Quả đúng vậy, chỉ khi gặp khó khăn, bế tắc, bạn mới nhận ra ai tốt với bạn, ai yêu bạn thực sự, mới hiểu được cuộc sống này đôi khi còn nhiều điều ngang trái.

Trời mưa rồi, mới biết ai sẽ là người đưa dù cho bạn. Gặp chuyện rồi, mới biết ai sẽ là người đối đãi với bạn thật lòng. Có những người chỉ biết thêu hoa trên gấm, chứ không biết đưa than trong những ngày đông. Lại có những người chỉ biết thêm dầu vào lửa, chứ không biết đối đãi chân thành.

Người bạn quen biết rất nhiều, nhưng người thật sự có thể giúp đỡ bạn liệu có được mấy?

Vậy nên đừng nói bạn quen biết bao nhiêu người, mà hãy nên xem lúc bạn có khó khăn, còn có mấy người “quen biết” bạn. Bạn bè chỉ cần chất lượng, không cần số lượng, khoai tây chất đầy cỗ xe chẳng bằng một viên minh châu phát sáng.

Người muốn đưa tiễn bạn về nhà, đông nam tây bắc đều sẽ thuận đường. Người muốn cùng bạn ăn cơm, chua ngọt đắng cay đều thích ăn. Người muốn gặp mặt bạn, 24 giờ đều có thời gian rảnh.

Tôi có một quả táo, chia cho bạn một nửa, đấy chính là tình bạn. Tôi chỉ ăn một miếng, còn lại đều đưa cho bạn, đấy chính là tình yêu. Tôi không ăn miếng nào mà đưa ngay cho bạn hết, đấy chính là cha mẹ bạn. Tôi đem giấu đi, nói với người khác rằng tôi cũng đói rồi, đấy chính là xã hội.

Đàn ông chỉ có khổ một lần mới sẽ biết người phụ nữ nào yêu bạn thật lòng. Phụ nữ chỉ có xấu một lần, mới biết người đàn ông nào sẽ không rời bỏ bạn.

Con người ta chỉ một lần sa cơ, mới biết ai thật lòng, ai quan tâm đến mình nhất. Làm bạn không phải là bởi bạn có tiền tôi mới theo sau, trân quý không phải bạn xinh đẹp tôi mới quan tâm.

Những người hời hợt chớ nên quen thân. Những người chân thành hãy nhớ nắm bắt. Xin hãy trân quý những người đáng phải trân quý, làm những việc mà bản thân ta nên làm, đừng quan tâm nhiều quá về những điều khác.

Lời lẽ dù có hoa mỹ hơn, nhưng không giữ lời hứa, cũng là lời nói suông. Tình bạn dù có sâu sắc hơn, nhưng nếu không biết trân quý, cũng là uổng phí.

Đời người, tụ hội bởi duyên, ấm áp bởi tình, tan rã bởi không biết trân quý. Khi sống, hãy nên thiện đãi bản thân, đừng chạy vào trong sinh mệnh của người khác làm kẻ chen ngang.

Không kể là tình bạn hay là tình yêu, đến rồi, thì hãy nhiệt tình đối đãi và đi rồi thì hãy thản nhiên buông tay!

Đời người, tụ hội bởi duyên. Đến rồi thì nhiệt tình đỗi đãi – đi rồi thì thản nhiên buông tay.

Những thứ không thuộc về ta, thì ta không cần. Những thứ nếu không phải thật lòng cho ta thì cũng không cần phải quý tiếc.

Thời gian đang thay đổi, con người cũng đang thay đổi. Có những chuyện không cần phải giải thích.

Tin tưởng nhau hay không chính ngay trong một ý niệm của con người.

Người đã hiểu bạn, vốn không cần phải giải thích. Người không hiểu bạn cần gì phải giải thích mất công?

ST

 

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2025

Yêu một người khó lắm

 

YÊU MỘT NGƯỜI KHÓ LẮM

Hãy để chúng ta gặp nhau muộn hơn! Khi ấy anh vừa đủ trưởng thành, còn em cũng dịu dàng hơn

Người từng đối xử rất tốt với bạn nhưng lại không thể đi cùng bạn đến cuối con đường. Họ chỉ để lại cho bạn niềm thương nhớ khôn nguôi và những hồi ức thật khó quên.

Anh ấy từng nhìn thấy bạn khóc rất thương tâm, từng nhìn thấy bạn cười như đất trời tỏa nắng, cũng từng nhìn thấy bạn thật dữ dằn… Chỉ là anh ấy chưa từng nhìn thấy bạn khoác trên mình chiếc váy cưới kiều diễm…

 

Người thuộc về bạn chưa hẳn là người bạn yêu nhất nhưng chắc chắn là người “đến đúng lúc” nhất

Có những đôi bạn luôn quấn quýt nhau từ thuở thanh mai trúc mã. Họ thấu hiểu nhau tới mức có thể thoải mái ở bên nhau hàng giờ mà không cần trò chuyện. Cứ như thể họ sinh ra là để dành cho nhau. Nhưng cuối cùng người kết tóc xe tơ, cùng họ đi đến hết con đường lại là một người khác.

Có những người bạn cùng họ trải qua những thời khắc cam go nhất trong cuộc đời. Nhưng cuối cùng người chia sẻ niềm vui và thành công với người ấy lại không phải là bạn…

 

Còn những cô gái trẻ trung, giản đơn cứ ngốc nghếch chờ đợi chàng trai mình yêu sẽ quay về. Nhưng cuối cùng nữ chủ nhân của ngôi nhà mà anh ấy về lại không phải là cô ấy.

Trong tình yêu thời điểm là quan trọng nhất. Bởi lẽ khi ấy duyên mới tròn đầy, phận mới thành đôi.

 

Đợi đến khi anh ấy vừa đủ trưởng thành, bạn cũng đủ dịu dàng thì hãy gặp nhau

Bạn sẽ dần hiểu ra rằng, kỳ thực “ái tình” là thứ xa xỉ phẩm chứ không phải nhu yếu phẩm. Bạn có thể rung động, có thể nhớ nhung, có thể sẵn sàng cho đi những gì mình có. Nhưng bất chợt lại nhận ra rằng người ấy không cần tới bạn…

Có người nói rằng, tuổi trưởng thành của con gái không phải là 18 tuổi, mà là khi cô ấy vừa đủ chín chắn và dịu dàng.

 

Trong tình cảm chẳng có ai gặp gỡ một cách vô ích. Có một số người đến bên đời bạn để

giúp trở nên tốt hơn, ngày càng yêu mến bản thân hơn. Có một vài người rời xa nhưng lại khiến bạn trưởng thành nhanh hơn, tới mức bản thân cũng phải ngỡ ngàng.

 

Sau khi trải qua nỗi đau vô hạn và niềm hạnh phúc lớn lao, bạn mới có thể biết được bản thân mình thực sự mong muốn điều gì

Bạn cho rằng khi ấy bạn thay đổi bản thân là vì anh ấy muốn thế. Bạn sợ rằng mình quá lười nhác sẽ khiến anh ấy bỏ chạy, nên cố gắng dậy sớm chạy bộ mỗi ngày.

Bạn sợ rằng tính nóng nảy của mình có thể khiến anh ấy rời xa bạn, nên trước mỗi lần tức giận bạn lại thử đặt mình vào địa vị của anh ấy để suy ngẫm.

Bạn lo lắng tính hay đa nghi sẽ khiến anh ấy thấy phiền toái mà bỏ rơi bạn, bạn làm việc thật chăm chỉ để tìm lại cảm giác an toàn cho bản thân.

 

Nhưng khi anh ấy rời xa bạn….

Bạn lại phát hiện ra người được thọ ích thực sự lại chính là bản thân mình.

Tình yêu sẽ lưu lại cho người mình yêu điều trân quý nhất, chứ không phải là những món quà được chuẩn bị kỹ lưỡng vào mỗi dịp lễ tết, hay nỗi nhung nhớ khắc khoải ngày đêm.

Những gì anh ấy để lại trong tâm hồn bạn như dòng sông chảy trên mặt đất vậy. Những điều ấy đã khiến bạn thay đổi.

 

Có một số người, chỉ gặp mặt thôi bạn đã được thọ ích. Có những người độc thân, không phải vì họ không muốn có tình yêu, mà là họ đang đợi một mối tình tốt đẹp nhất.

Có những người chỉ có thể chạm vào bàn bàn tay bạn, nhưng cũng có những người lại có thể chạm vào tâm hồn bạn.

Người mà bạn muốn tìm là người cẩn thận nâng niu bạn như bảo bối, chứ không phải chỉ là người đo đếm xem sẽ được gì từ bạn và gia đình bạn.

 

Nếu người cũ chẳng thể quay lại, thì hãy trân quý hơn người hiện tại đang ở bên bạn

Có những đôi tình nhân từng yêu nhau đắm say nhưng chẳng thể thành đôi. Trước mặt mọi người họ vẫn nhìn nhau cười cười nói nói. Nhưng khi chỉ còn lại “ta với ta” đột nhiên cô gái lại ngập ngừng hỏi với vẻ mặt rất nghiêm túc:

“Câu cuối cùng em muốn hỏi anh là anh có thật sự từng yêu em không?”

Dẫu rằng hai người đã chia tay hơn 10 năm nhưng sao vẫn chấp vào câu hỏi có yêu hay không. Khi ấy chàng trai chỉ vào trái tim mình, nhìn sâu vào mắt cô gái trả lời rằng: “Hình ảnh của em luôn ở chỗ này!”

 

Yêu một người rất dễ, chẳng biết vào giây phút thoáng qua nào hai người đã có những rung cảm về nhau. Cười cười nói nói rồi chẳng thể rời xa. Nhưng quên một người sao lại khó khăn đến vậy? Cứ dặn lòng hãy buông tâm nhưng hình bóng anh ấy lại mãi vương vấn, thấp thoáng trong giấc mộng ảo.

Khóc mãi khóc mãi rồi cũng tỉnh, nhưng sau khi nghe câu trả lời của chàng trai, cô gái dường như mới hiểu ra rằng những lần cãi cọ, những sai lầm và nuối tiếc khi xưa đã trôi đi rất xa, xa lắm lắm!

 

Kỳ thực những gì đã qua không còn quan trọng như vậy nữa. Điều quan trọng chính là chúng ta đã từng yêu nhau.

Tình yêu của người khác mãi mãi chỉ là một câu chuyện, trải nghiệm của bản thân mới được gọi là tình yêu.

An Nhiên