Thứ Tư, 26 tháng 2, 2025

Tầm của cha mẹ ở đâu, tương lai của con ở đó

 

TẦM CỦA CHA MẸ Ở ĐÂU, TƯƠNG LAI CỦA CON Ở ĐÓ

 

Hiện trạng nhiều gia đình hiện nay là: Cha mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn mà con không biết cảm ơn cha mẹ.

Bạn đã dành những thứ tốt nhất cho con cái nhưng chúng lại để lại những thứ xấu nhất cho bạn. Đó là kết quả của sự giáo dục con của bạn.

Đó là do bạn tạo thành, đừng đổ lỗi cho bất kỳ người nào.

 

Thế nên, con cái cần phải được giáo dục từ nhỏ, không được luôn cho rằng chúng còn quá nhỏ chưa hiểu chuyện.

Dưới đây là 3 lỗi mà những bậc cha mẹ thường mắc phải khi nuôi trẻ, hy vọng rằng bạn có thể nhận ra được những mặt hạn chế trong những thói quen hằng ngày ngay tại chính ngôi nhà nhỏ của mình.

 

Kiểm soát con đến nỗi không để chúng có một chút riêng tư nào

Người ta thường nói: Nỗi buồn lớn nhất của những bậc cha mẹ khiến con cái tự rời xa mình như vậy thường có một điểm chung là coi con cái là sinh mệnh, dành cho con tình yêu thương quá lớn làm chúng bị ngộp thở.

Yêu con nhưng quan tâm con không đúng cách cũng là một tai họa. Nhiều người sau khi làm bố mẹ lại quên mất làm sao để là chính mình.

 

Đằng sau hầu hết mối quan hệ căng thẳng giữa cha mẹ và con cái, thường có những ông bố bà mẹ coi con như sinh mệnh và kiểm soát con đến nỗi không để chúng có một chút riêng tư nào. Họ thức khuya dậy sớm, ăn uống qua loa, dành hết thời gian, tinh thần và tiền bạc cho con cái.

Những điều “tốt đẹp” mà cha mẹ dành cho con cái không có gì gọi là “xấu”. Chỉ là tình yêu cho con quá lớn, quá kiểm soát, khiến con cái cảm thấy tù túng, ngột ngạt.

 

Nhà tâm lý học nổi tiếng Erich Fromm từng nói: “Muốn xem tình yêu của mẹ dành cho con của mình có thông minh sáng suốt hay không, có một thử thách thế này, đó là liệu người mẹ có sẵn sàng nới lỏng cho con cái và liệu có sẵn sàng cổ vũ tính tự lập và phát huy chính kiến của con cái hay không.”

 

Cha hay mẹ, biết cách buông bỏ, trút bỏ nỗi lo lắng trong lòng, tìm lại chính mình tức là trả lại cơ hội tự phát triển và trưởng thành cho con cái và điều đó cũng đồng nghĩa với việc xóa bỏ khoảng cách giữa cha mẹ và con cái.

Ép con cái luôn phải nghe lời cha mẹ

Trong bộ phim hoạt hình ngắn “Người thừa kế” có một cậu bé rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, học hành chăm chỉ và có nhiều tài năng. Trong phòng sách của cậu, treo đầy những bằng khen và huy chương. Tuy nhiên, cậu bé không hề cảm thấy vui vẻ chút nào cả, những gì cậu được làm hàng ngày là học tập, đoạt giải, rồi lại học và đoạt giải.

 

Trong phòng cậu thậm chí còn không đến có một món đồ chơi yêu thích, ngay cả bức tranh yêu thích của cậu cũng bị bố mẹ gỡ xuống và treo thay vào đó là bằng khen.

Không thể phủ nhận rằng cha mẹ giống như một cái cây to, một người khổng lồ, con cái đứng trên vai của cha mẹ, chúng có lẽ thực sự ít giẫm phải những hố sâu, và đường đời sẽ suôn sẻ hơn.

 

Tuy nhiên, mỗi đứa trẻ có cuộc sống và suy nghĩ, thông qua nỗ lực của bản thân, có làm sai, thất bại, tiến bộ, từ đó không ngừng cảm nhận được giá trị bản thân và ý thức được bản thân. Đây là những gì chúng muốn.

Luôn coi con cái như “những đứa trẻ” và không để chúng tự tìm cho mình một phiên bản hoàn hảo nhất

Sau khi trở thành cha mẹ, tôi nhận ra sâu sắc rằng không phải con cái cần trưởng thành, mà chính là cha mẹ”.

 

Cha mẹ nào giỏi hoàn thiện bản thân thì con cái sẽ càng tỏa sáng.

 

Người làm cha mẹ đang ở cấp độ nào, tương lai của con sẽ ở cấp độ ấy. Một đứa trẻ sẽ trở thành người như thế nào phụ thuộc vào giá trị của tình yêu thương, sự đồng hành và hình mẫu mà chúng nhận được từ chỗ của người giáo dục chúng. Cha mẹ là những nhà giáo dục đầu tiên của con cái, và họ cũng là những nhà giáo dục suốt đời.

 

Điểm số ở trường sẽ quyết định việc con có đạt danh hiệu học sinh giỏi hay không. Nhưng danh hiệu ấy không thể quyết định nhân cách con người của con. Điều cha mẹ cần ở con là một nhân cách tốt, một nền tảng đạo đức tốt.

 

Con không nhất thiết phải trở thành một quý tộc sở hữu một gia tài khổng lồ toàn là bạc vàng kim cương, những thứ đó chỉ là vật chất. Nhưng nụ cười, sự thanh lịch và tự tin chính là ba giá trị tinh thần lớn nhất, có được ba điều này là con đã có tất cả rồi.

 

Nuôi dạy con cái không phải là tiết kiệm tiền, cũng không phải là dốc hết tất cả ra để đem lại cho con cái sự hưởng thụ dễ chịu. Nuôi dạy con cái chính là thông qua hành vi và sự dạy bảo của chúng ta, bồi dưỡng cho con cái nhân cách kiện toàn, có phẩm chất và ý chí kiên cường, dạy con cái biết yêu thương và cảm ơn, không được chỉ biết đòi hỏi.

 

Đăng Dũng

Lời nói có tâm – Xử sự có tầm sẽ nhận Phúc Báo

 

LỜI NÓI CÓ TÂM – XỬ SỰ CÓ TẦM SẼ NHẬN PHÚC BÁO

Cuộc sống này không có gì là ngẫu nhiên, không có quý nhân tự dưng giúp đỡ, cũng không có may mắn đột nhiên từ trên Trời rơi xuống, tất cả đều là sự tích lũy của cuộc sống với mấy nguyên tắc nhân quả sau đây.

 

Thế giới là thung lũng trống và cuộc sống là tiếng vọng

Bạn tạo ra loại âm thanh nào, bạn sẽ nghe thấy loại âm thanh đó.

Bày tỏ lòng tốt với thế gian thì tự nhiên sẽ gặt hái được quả tốt, còn cất lên tiếng ác thì chắc chắn sẽ chỉ nghe toàn điều ác.

 

Có một câu chuyện vào thời Xuân Thu, nhà Tấn, phụ thân của Ngụy Viên khi sắp qua đời, vốn định cho phép ái thiếp của mình là Tổ Cơ được về quê tái giá, nhưng đến lúc bệnh tình nguy kịch thì đổi ý, yêu cầu phải tuẫn táng theo quan tài. 

Sau khi phụ thân qua đời, Ngụy Viên không nhẫn tâm, vì thế âm thầm thả Tổ Cơ về quê cũ, không hề nhắc tới ý nguyện lúc lâm chung của cha mình.

 

Sau đó trên chiến trường, Ngụy Viên và tướng quân nước Tần là Đỗ Hồi đang kịch chiến với nhau, trong thời khắc nguy nan nhất, ngựa của Đỗ Hồi bỗng bị tấn công. 

Ngụy Viên lợi dụng tình thế để nhanh chóng chiếm thượng phong, bắt được tướng địch làm tù binh, đại thắng mà về. 

Sau đó, Ngụy Viên mới biết được, người đã giúp mình trên chiến trường lúc đó chính là cha và anh của Tổ Cơ. 

 

Nhà Phật hay nói: “Cái gì cũng không thể mang theo, ngoại trừ Đức và nghiệp.”

Thiện ác hữu báo, nhân quả tương ứng, tương phụ tương thành. 

Những điều tốt và xấu mà một người đã làm trong đời sẽ trở lại với chính họ dưới nhiều hình thức khác nhau. Người trao đi yêu thương một cách chân thành sẽ nhận lại phúc khí. Cũng tức là khi bản thân làm việc tốt thì cũng đồng thời lưu lại cho chính mình một tương lai tốt đẹp hơn.

Cuộc đời giống như từ trường, niềm tin chính là đặc tính

Bạn tin tưởng điều gì mới có thể thu hút điều đó, cảnh do tâm tạo nên, vật do tâm thay đổi. 

Trước kia, có một câu chuyện kể rằng: Hoàng đế có một giấc mơ, trong mơ, ông ta thấy núi lở, sông khô và hoa tàn.

Sau khi tỉnh dậy, ông ta đã ngay lập tức kể lại với hoàng hậu.

 

Hoàng hậu nói: “Không hay rồi, núi và sông chính là giang sơn, núi lở sông khô cho thấy giang sơn của bệ hạ khó giữ, hoa tàn chính là lòng người điêu đứng, chẳng được dài lâu!

Sau khi hoàng đế nghe được điều này, ông ta suốt ngày lo lắng tới nỗi ăn không ngon, ngủ không yên, quốc gia đại sự cũng không còn nhiều tâm sức mà lo toan, sức khỏe thì ngày một suy kiệt.

 

Thời gian lâu dần, quốc gia dần dần xuất hiện những dấu hiệu bất ổn.

Lần này, ông triệu tập đại thần thân cận của mình để giãi bày. 

Ai ngờ đại thần nghe xong lại vui mừng nói: “Bệ hạ, đây là điều tốt! Núi đổ tức là ngài vượt qua khó khăn, thiên hạ thái bình. Sông cạn sẽ làm thân rồng hiện rõ, không lo nạn ngập úng khắp nơi. Hoa tàn chính là thời điểm cây trái kết quả, mùa màng bội thu!”

 

Hoàng đế vừa nghe lời này, trong lòng lập tức thấy hào khí mênh mông, tinh thần sáng láng, thân thể dần dần tốt lên, tinh lực dồi dào. Một thời gian ngắn, quốc gia lại khôi phục sự thịnh vượng vốn có.

 

Ở Phương Tây giai đoạn hiện đại, một nhà tâm lý học Maslow từng nói: “Tinh thần thay đổi thái độ, thái độ thay đổi thói quen, thói quen thay đổi tính cách, tính cách thay đổi vận mệnh”.

Vạn vật đều phản chiếu từ tâm con người. Bạn tin tưởng điều gì thì điều đó sớm muộn cũng sẽ tới. 

Phúc đức là một con tàu, tài phú và địa vị là trọng tải

Khi trọng tải vượt quá sức chịu đựng, con tàu sẽ chìm dần. Tương ứng, khi phúc khí của bản thân không tương xứng với tài phú và địa vị đang sở hữu, tai họa ắt tới gần.

Thời Ngũ đại thập quốc của Trung Hoa xưa, Lưu hoàng hậu của Đường Trang Tông tham lam, dùng quyền lực của mình để thu tiền của dân chúng.

 

Ngân khố không có tiền chi quân, mà của cải hậu cung thì chất đống như núi.

Tể tướng đã nhiều lần phản đối, hy vọng Lưu hoàng hậu có thể tạm thời cho quốc gia mượn tạm để nuôi quân nuôi dân, nhưng hoàng hậu không đồng ý.

 

Sau đó, dân chúng lầm than, Lý Tự Nguyên tạo phản, Hoàng đế bất tài bị mọi người vứt bỏ, thậm chí còn chết trong tay một cung nhân. 

Lưu hoàng hậu ôm theo tài vật để chạy đến một ngôi chùa, muốn xuất gia làm ni cô nhưng cuối cùng cũng không thể thoát khỏi cái chết.

 

Cho nên mới nói Phúc Đức của một người phải xứng đôi với tài phú và địa vị của người đó. Người có Đức ắt có phúc, người ít đức sẽ thường gặp tai họa. 

Vậy nên, chúng ta không nên đòi hỏi quá nhiều, tu dưỡng tư cách đạo đức mới chính là vận may lớn nhất của một người.

 

Mọi thứ đều có nhân quả, không ai có thể bỏ qua, cũng không ai có thể nằm ngoài giới hạn đó được, tự thân không ngừng nâng cao phẩm chất bản thân, hoàn thiện chính mình thì mới dám mong ngày tháng sau này được bình an vô sự.

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2025

Cách để ghi nhớ những gì bạn đã học

 

CÁCH ĐỂ GHI NHỚ NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ HỌC

 

Làm thế nào để ôn tập hiệu quả những gì bạn đã đọc hoặc học và ghi nhớ hơn 90%

Để đảm bảo rằng bạn luôn theo sát quá trình ôn tập của mình, bạn cần chuẩn bị tinh thần.

Tôi lên lịch cho giờ học của mình vào buổi sáng vì tôi thường cảm thấy mệt vào cuối ngày.

Khi mới bắt đầu, tôi sử dụng bút và giấy để theo dõi thủ công các từ vựng mới và các lần ôn tập của chúng.

Đó là cách tôi tạo ra mẹo ‘2–7–30’.

 

2–7–30 (Phương pháp thủ công)

Khi tôi bắt đầu thực hành lặp lại ngắt quãng, tôi chỉ có ước mơ trở nên thành thạo tiếng Tây Ban Nha và một cuốn sổ trống. Tôi sử dụng mặt phải của trang giấy để ghi từ vựng mới và mặt trái để ôn tập.

 

Tôi ôn lại từ vựng vào ngày thứ 2, 7 và 30 kể từ khi học chúng.

  • Ngày 0: Tôi học một từ tiếng Tây Ban Nha mới trong ngữ cảnh bằng cách viết nó xuống mà không có bản dịch tiếng Anh.
  • Ngày 2: Tôi tự kiểm tra bằng cách dịch từ tiếng Tây Ban Nha sang tiếng Anh.
  • Ngày 7: Tôi đảo ngược quy trình, dịch từ tiếng Anh sang tiếng Tây Ban Nha và ghi chú lại những từ tôi quên bằng mực đỏ.
  • Ngày 30: Tôi gấp tờ giấy lại để che một bên và tự kiểm tra theo cả hai chiều, đảm bảo rằng tôi có thể nhớ từ đó dù được gợi ý bằng tiếng Anh hay tiếng Tây Ban Nha.

Các khoảng thời gian (2–7–30) được dựa trên *Đường cong lãng quên của Ebbinghaus và khả năng ghi nhớ của tôi (được xác định qua thử nghiệm thực tế).

Mỗi người có thể có khoảng thời gian khác nhau, nhưng mục tiêu của tôi là thực hành nhớ lại ngay tại thời điểm ký ức đang dần phai nhạt.

 

Việc nhớ lại càng tốn công sức, khả năng ghi nhớ càng tốt.

Tôi đã sử dụng một lịch Google đơn giản để theo dõi các lần ôn tập mỗi ngày.

Mỗi ngày, trước khi học từ mới, tôi sẽ mở lịch ôn tập và hoàn thành ba bộ ôn tập đã lên lịch cho ngày hôm đó.

Với những từ mà tôi đã luyện tập đều đặn bằng phương pháp này, tôi có thể nhớ được hơn 90% vào ngày thứ 30.

 

Bây giờ, hãy nghĩ xem cách này có thể áp dụng cho việc đọc sách như thế nào.

Bạn có thể viết một bản tóm tắt một trang sau khi hoàn thành cuốn sách và lên lịch ôn tập vào các ngày 2, 7 và 30 trong tương lai.

Bằng cách che đi một số phần và tự kiểm tra với bản tóm tắt đã viết hoặc thử tóm tắt lại từ trí nhớ, bạn sẽ cải thiện khả năng lưu giữ thông tin trong nhiều tháng tới.

 

Theo Medium

-------------

*Đường cong lãng quên Ebbinghaus được đặt tên theo nhà tâm lý học người Đức Hermann Ebbinghaus.

Theo Ebbinghaus, khi tiếp cận một khái niệm mới, ta sẽ quên theo thời gian nếu không tiếp tục sử dụng hoặc nhắc lại. Đường cong lãng quên cho thấy chỉ trong vòng 1 giờ, chúng ta có thể quên hơn 50% thông tin mới học. Trong vòng 24 giờ, ta có thể quên đi tới 70% thông tin đó. Và chúng ta sẽ quên gần như toàn bộ chỉ sau một tuần nếu không tiếp tục sử dụng hay nhắc lại kiến thức mới.