Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2025

Kỷ luật với chính mình hôm nay là tự do cho bản thân ngày mai

 

KỶ LUẬT VỚI CHÍNH MÌNH HÔM NAY LÀ TỰ DO CHO BẢN THÂN NGÀY MAI

 

Ở một thành phố đông đúc của nước Mỹ, có một doanh nhân thành công Do Thái đã dạy con trai mình rằng: "Kỷ luật với chính mình đồng nghĩa với việc tạo ra cho mình một cuộc đời đầy ưu ái, nó chính là tự do con ạ".

 

Người con thắc mắc hỏi: "Học tập một cách kỷ luật và nghiêm khắc tức là con suốt ngày phải vùi đầu vào sách vở sao?".

 

Người cha Do Thái trả lời: "Những kẻ ngốc mới suốt ngày chúi đầu vào những cuốn sách để tự thấy rằng mình đang học hành chăm chỉ. Chắc gì những kẻ suốt ngày ôm lấy sách vở là nghiêm túc và giỏi giang.

Nghiêm túc không nằm ở chỗ ôm sách suốt ngày, mà nó là việc đọc một trang sách thì phải đọc tập trung đến mức thấu hiểu và đọc để dùng được trong thực tiễn. Nghiêm túc và kỷ luật có nghĩa là làm việc gì phải đến kết quả cuối cùng”.

 

Những việc trên đời này mà con quyết tâm thực hiện đến cùng để tạo ra kết quả tốt thì được gọi là thành quả. Khi quyết tâm thực hiện đến cùng, trí tuệ của con sẽ tự nhiên thông minh và sắc sảo mà chẳng cần bất cứ phép màu nào.

Chàng trai hiểu ý của cha mình. Cậu bỏ tư tưởng phá phách và lười nhác ra khỏi đầu. Thay vào đó cậu luôn tập trung để hoàn thành các bài tập triệt để trong thời gian nhanh nhất.

 

Năm học đó trôi qua, mọi người đều bất ngờ, từ một cậu học sinh đội sổ của lớp, cậu lọt vào nhóm học sinh xuất sắc.

Trong bài phát biểu trước toàn trường nói về thành tích của mình, cậu đã chia sẻ về tính kỷ luật mà người cha Do Thái đã dạy là "Thành quả của việc nhỏ mỗi ngày tạo ra thành công lớn cuối mỗi chặng đường. Tôi không phải là người tài năng như mọi người đang nghĩ, dù tôi tiến bộ rất nhanh từ chỗ là học sinh cá biệt và bị bạn bè mỉa mai là dốt nát. Cha tôi đã dạy về kỷ luật và sự nghiêm túc trong mọi việc, khi làm gì cũng phải đến kết quả cuối cùng. 

 

Tôi biết ơn cha về bài học “kỷ luật với chính mình hôm nay là tự do cho bản thân ngày mai".

Tất cả mọi người hôm đó đã vỗ tay không ngớt và cảm ơn cậu về bài học quý báu đó.

 

(Trích bài viết của tác giả Mr Why – Phạm Ngọc Anh - CEO của ASK Training JSC)

 

Thưởng cho trẻ em bằng tiền là hại con

 

THƯỞNG CHO TRẺ EM BẰNG TIỀN LÀ HẠI CON

 

Thưởng tiền cho con không phải là cách khuyến khích tốt. Nếu bố mẹ muốn nhanh chóng được việc, họ sẽ dùng biện pháp thưởng tiền cho mỗi đầu công việc. Kết quả là mỗi lần sai vặt con sẽ làm rất nhanh nhưng sau đó con sẽ không coi đó là nhiệm vụ mà chỉ làm khi có tiền thưởng và làm khi có hứng.

 

Tương tự như việc học, để khuyến khích con học tốt, cha mẹ cũng lấy tiền ra làm thước đo cho mỗi điểm 9, 10 và về lâu dài, bé học không phải bằng niềm vui mà bằng tiền thưởng.

 

Bản chất của việc học là các bé thấy phấn khích khi khám phá và biết thêm được những bài học mới, chinh phục bằng kết quả học tập của mình. Nhưng nếu bạn thưởng con tiền theo kết quả học tập thì con bạn sẽ không còn sự tò mò, khám phá và tiếp thu kiến thức nữa mà chỉ cố gắng đạt điểm cao vì tiền.

 

Thưởng tiền sẽ khiến con có tâm lý đặt nặng vấn đề tiền bạc

 

Ví như gia đình chị A ở Cầu Giấy, Hà Nội. Ban đầu, chị cũng lấy tiền để dụ con. Mỗi lần con rửa bát chị sẽ trả cho con 10.000 đồng. Nhưng việc này chỉ có tác dụng trong một thời gian vì có hôm cậu con trai lười không muốn rửa và chê số tiền mẹ thưởng quá ít, không bõ công.

Rồi có những bé đã mặc cả mẹ thẳng thừng chuyện "tăng lương" khi làm việc nhà vì dần dần chúng sẽ thấy không thỏa mãn với số tiền mà bố mẹ cho ban đầu.

 

Dùng tiền để động viên con, nếu không cẩn thận, bạn sẽ hướng con sai đường! Không nên đặt nặng tâm lý tiền bạc với trẻ ngay từ khi còn nhỏ.

 

Hãy thưởng con bằng điểm thay vì tiền

 

Thay vì tiền, chúng ta có thể khuyến khích con bằng cách tính điểm: Dọn phòng bao nhiêu điểm, dọn bàn bao nhiêu điểm… Sau đó số điểm tích lũy sẽ được cộng dồn thành một món quà nào đó phù hợp cho con và túi tiền của bố mẹ.

Với cách này, bố mẹ có thể dùng điểm thưởng nếu con làm tốt và điểm phạt nếu con không làm hoặc làm chưa tốt.

 

Lời đánh giá chân thành của bố mẹ là phần thưởng lớn nhất cho con

 

Chúng ta có thể biến phần thưởng của mình dành cho con chỉ đơn giản là một lời khen chân thành hoặc một cái ôm âu yếm. Điều này không chỉ mang lại giá trị tinh thần lớn cho con mà còn giúp mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái ngày càng phát triển theo chiều hướng tích cực.

Có những việc làm là đương nhiên và bố mẹ không cần treo thưởng

 

Ví dụ, nếu con ăn ngoan, học tốt, thì việc duy nhất bố mẹ cần làm là khuyến khích và khen ngợi con, chứ không phải là dùng tiền hoặc vật chất để thưởng.

Các bé phải hiểu rằng, trong cuộc sống có những điều là nghĩa vụ phải hoàn thành của các con. Học tốt là nghĩa vụ của con còn kiếm tiền nuôi con khi còn nhỏ là trách nhiệm của bố mẹ.

Nếu làm bất cứ việc gì cũng có thưởng, con sẽ dần trở thành một đứa bé không biết chịu trách nhiệm với những việc mình đã làm.

Điều quan trọng nhất là bố mẹ phải giúp con tìm được niềm vui trong học tập, trong lao động chứ không phải lấy thưởng làm động lực cho con.

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2025

Chuyện tình Lưu Trọng Lư và Bài thơ Một Mùa Đông

 

CHUYỆN TÌNH LƯU TRỌNG LƯ VÀ BÀI THƠ MỘT MÙA ĐÔNG

Chuyện tình Lưu Trọng Lư và bà Cúc ngắn ngủi như một mùa đông, nhưng đẹp, và đặc biệt là nhờ đó mà để lại cho đời 1 bài thơ bất hủ. Cũng bởi vì tình dang dở nên ai cũng thấy nó đẹp. Có lẽ bởi chính cái sự “dang dở” ấy giữa thi sĩ họ Lưu và mỹ nhân Phùng Thị Cúc, mà hậu thế mới được tận hưởng câu chuyện tình bằng thơ vừa mơ mộng, vừa vời vợi buồn đến tan nát lòng nhau.

Bài thơ Một Mùa Đông gồm có 4 trường đoạn, đã đi vào nhạc của các nhạc sĩ Phạm Đình Chương, với những lời nhạc quen thuộc: Đôi mắt em lặng buồn nhìn thôi mà chẳng nói… Ca khúc nổi tiếng nhất được phổ từ bài thơ này là Mắt Buồn của nhạc sĩ Phạm Đình Chương,

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau, đừng ái ngại nhau,
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng.
Hãy như chiếc sao băng băng mãi cu
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.

Trích Bài thơ Một mùa Đông

Tác giả Lưu Trọng Lư

Nhân vật chính trong bài thơ Một Mùa Đông là Điềm Phùng Thị, có tên thật là Phùng Thị Cúc. Bà là nhà điêu khắc nổi tiếng trên thế giới, được bầu là Viện sĩ Thông tấn Viện Hàn lâm khoa học, văn học và nghệ thuật châu Âu. Bà được đưa vào danh sách những tài năng lớn của nghệ thuật thế kỷ 20 trong từ điển Larousse.

Phùng Thị Cúc sinh mồ côi mẹ từ lúc 3 tuổi, bà theo cha sống ở Tây Nguyên. 6 tuổi đã theo cha sống khắp các tỉnh vùng cao nguyên trung phần ròng rã 9 năm, rồi mới về Huế học Trường Đồng Khánh

Mãi đến ngoài 40 tuổi, bà mới đến với nghệ thuật điêu khắc. Vào năm 46 tuổi, bà có cuộc triển lãm đầu tiên và được công chúng Pháp chào đón nồng hậu. 36 tác phẩm điêu khắc của bà được đặt khắp lãnh thổ nước Pháp. Tên tuổi của Điềm Phùng Thị đã nổi danh khắp châu Âu. Những năm cuối đời bà quay về sống ở quê hương và đã mất ở Huế năm 2002.


nhacxua.vn

Ca khúc nổi tiếng nhất được phổ từ bài thơ này là Mắt Buồn của nhạc sĩ Phạm Đình Chương,