
VÌ SAO
QUÂN MÔNG CỔ SAN BẰNG CẢ CHÂU ÂU NHƯNG ĐÀNH ‘BÓ TAY’ VỚI ĐẠI VIỆT?
Một trong những chiến thắng lẫy lừng
trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam đó chính là 3 lần đại
thắng quân Nguyên Mông. Tuy nhiên, có nhiều thắc mắc đưa ra rằng giai đoạn đó
quân Mông Cổ vô cùng mạnh mẽ, hùng hậu nhưng tại sao dân ta lại có thể đánh
bại?
Thế kỷ XIII, Mông Cổ được coi là đế chế hùng hậu
khi thường xuyên đưa quân đi xâm lược, bành trướng tại nhiều nước châu Á và
châu Âu.
Đương thời, mỗi lần nghe thấy bốn từ “Thiết kỵ
Mông Cổ”, cả đại lục Âu, Á, Phi đều không khỏi run sợ… Họ được mệnh danh
là bất khả chiến bại, vó ngựa quân Mông Cổ đi đến đâu là chiến thắng vang dội
đến đó. Đội quân Mông Cổ đi đến đâu cỏ không thể mọc được.
“Theo sử biên niên của nước Pháp thì mối lo sợ
trước quân Mông Cổ đã làm đình trệ cả sự buôn bán”. Ở Đức xuất hiện bài
kinh cầu nguyện “Chúa cứu vớt chúng con khỏi cơn thịnh nộ của Tác-ta – Mông
Cổ”.
Ở phía Nam quân Mông Cổ chiếm Trung Quốc, Cao Ly,
tấn công Nhật Bản… Một đế quốc Mông Cổ rộng mênh mông được tạo lập từ bờ biển
Hắc Hải đến tận Thái Bình Dương.
Quân đội Mông Cổ với lực lượng kỵ binh thiện chiến
đánh đâu thắng đấy! Nhưng cả ba lần xâm lược Đại Việt, với 1 triệu quân, thì bị
đánh cho đại bại. Chủ tướng Thoát Hoan phải chui vào ống đồng để quân lính
“kéo” về Vân Nam. Toa Đô, dũng tướng khét tiếng của Mông Cổ bị rơi đầu. Ô Mã
Nhi, Phàn Tiếp bị bắt, trở thành vật tế sống ở mộ các vua Trần…Nguyên nhân nào
khiến đội quân Mông Nguyên đại bại ở Việt Nam?
Trời giúp Đại
Việt
Nguyên nhân cơ bản cho chiến thắng này là chính
sách đoàn kết nội bộ của những người lãnh đạo.
Ngoài ra phải kể tới trong thành công của nhà Trần
là đội ngũ tướng lĩnh xuất sắc, nòng cốt lại chính là các tướng trong hoàng tộc
nhà Trần. Dù xuất thân quyền quý nhưng các hoàng tử, thân tộc nhà Trần, ngoài
lòng yêu nước – và bảo vệ quyền lợi dòng tộc – số lớn là những người có thực
tài cả văn lẫn võ như Trần Quốc Tuấn, Trần Thánh Tông, Trần Quang Khải, Trần
Nhật Duật đều là những tên tuổi lớn trong lịch sử Việt Nam. Đó là chưa kể tới
Trần Thủ Độ, Trần Khánh Dư, Trần Quốc Toản…
Bên cạnh đó, chiến thắng của nhà Trần có được nhờ
rất lớn vào sự sáng suốt của các tướng lĩnh trong chiến thuật, đứng đầu là Trần
Hưng Đạo. Trong khi tác chiến, các tướng lĩnh nhà Trần chủ động tránh lực lượng
hùng hậu người Mông mà đánh vào các đạo quân người Hán bị cưỡng bức theo quân
Mông sang Đại Việt.
Tâm lý của những người mất nước và phải chịu sự
quản thúc của người Mông khiến các đạo quân này nhanh chóng tan rã, sức kháng
cự thấp. Một cánh quân tan rã có tác động tâm lý lớn tới các đạo quân còn lại
trên toàn mặt trận.
Thời tiết ở Việt
Nam không thuận lợi với quân Nguyên
Ngoài những nguyên nhân trên thì còn một nguyên
nhân nữa vô cùng quan trọng khiến Mông Cổ phải chịu thất bại tại Đại Việt là
thời tiết.
Nước ta trong mùa hè có khí hậu nóng ẩm, một loại
khí hậu mà người Mông Cổ không ưa. Vào những lúc giao mùa, thời tiết thay đổi;
quân Mông Cổ không chịu nổi khí hậu này.
Quân Mông Cổ quen ở vùng khô lạnh, trong khi đi
chiến đấu thường uống máu ngựa sống để tăng thêm sinh lực. Tuy nhiên ở miền Bắc
Việt Nam, do khí hậu ẩm nên khi máu ngựa tuôn ra ngoài chứa đựng nhiều vi khuẩn
có hại, quân Mông Cổ uống vào sinh bệnh tật, mất sức chiến đấu.
3 CUỘC KHÁNG
CHIẾN CHỐNG QUÂN NGUYÊN MÔNG XÂM LƯỢC TRONG THẾ KỶ XIII
Cuộc kháng chiến chống quân Mông Cổ
lần I năm 1258
Giai đoạn đầu thế kỷ XIII, quân đội Mông Cổ vô cùng
hùng mạnh và hiếu chiến. Khi này, nhà nước Mông Cổ đưa ra sách lược tấn công và
xâm chiếm nước Đại Việt ta để làm bước đệm thực hiện gọng kìm tiến lên phía Nam
Trung Quốc để tiêu diệt Nam Tống.
Khi này, nhà Trần đã ra lệnh bắt giam sứ giả Mông
Cổ để biểu lộ quyết tâm nhất quyết chống giặc ngoại xâm. Bên cạnh đó, vua quan
nhà Trần còn đưa ra lệnh sắm sửa vũ khí và xây dựng quân đội, dân binh, ngày
đêm tập luyện.
Vào tháng 1/1258, quân đội Mông Cổ chính thức bước
vào nước ta qua đường sông Thao với 3 vạn quân do Ngột Lương Hợp Thai đứng vị
trí số 1. Tuy nhiên, đi đến Bình Lệ Nguyên thì đã bị chặn lại. Tiếp đó, quân
Mông Cổ lại liên tục đánh vào Thăng Long khiến nhà Trần tạm rút khỏi đây để
nhường chỗ cho kế sách “vườn không nhà trống”.
Khi này, quân đội Mông Cổ với chủ trương lấy cuộc
chiến tranh nuôi cuộc chiến tranh đã rơi vào trạng thái thiếu lương thực, thực
phẩm trầm trọng. Nắm bắt thời cơ này, quân đội ta đã mở cuộc phản công lớn ở
Đông Bộ Đầu, đánh cho địch phải rút khỏi Thăng Long chạy về nước vào ngày
29/01/1258 .
Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên
năm 1285
Lần xâm chiếm lần 2 bắt đầu vào tháng 12 âm lịch
năm 1284 khi quân đội Mông Cổ dưới sự chỉ huy của Trấn Nam vương Thoát Hoan
(con trai thứ chín của Hốt Tất Liệt) và A Lý Hải Nha, vượt qua biên giới và
nhanh chóng chiếm được Thăng Long vào đầu tháng 1 âm lịch năm 1285 sau thắng
lợi của đội quân do Ô Mã Nhi chỉ huy tại Vạn Kiếp và Phả Lại (đông bắc Thăng
Long).
Cùng thời gian đó, đội quân do Toa Đô chỉ huy sau
khi tấn công Chiêm Thành bằng đường qua Lão Qua cũng di chuyển về phía bắc và
nhanh chóng tiến tới Nghệ An vào cuối tháng 1 âm lịch, tại đây đội quân nhà
Trần dưới sự chỉ huy của Trần Kiện nhanh chóng đầu hàng.
Tháng 2 âm lịch, Trần Bình Trọng đánh quân Nguyên
tại bãi Đà Mạc, bị thua và bị giết. Tháng 3 âm lịch, Trần Lộng, Trần Ích Tắc và
gia thuộc cũng đầu hàng quân Nguyên.
Tuy nhiên, hai vua Trần và Quốc công tiết chế Hưng
Đạo vương Trần Quốc Tuấn đã thay đổi chiến thuật từ phòng ngự sang phản công và
một lần nữa đánh bại quân Mông Cổ. Tháng 4 âm lịch, tướng Trần Nhật Duật giành
thắng lợi trong trận Hàm Tử (nay thuộc tỉnh Hưng Yên).
Tháng 5 âm lịch, tướng Trần Quang Khải đánh bại Toa
Đô tại Chương Dương (nay thuộc Hà Nội) và sau đó các vua Trần đã giành thắng
lợi trong trận chiến lớn tại Tây Kết nơi Toa Đô bị giết chết. Ô Mã Nhi trốn qua
cửa sông Thanh Hoá, hai vua Trần đuổi theo nhưng không kịp, bắt được hơn 5 vạn
dư đảng đem về, Ô Mã Nhi chỉ còn một chiếc thuyền vượt biển trốn thoát.
Trong khi đó, đội quân của Thoát Hoan và Lý Hằng bị
Trần Hưng Đạo đánh bại tại Vạn Kiếp, phải bỏ chạy về Tư Minh. Lý Hằng bị xạ
tiễn bắn chết còn Thoát Hoan phải chui vào ống đồng mới thoát được.
Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên
lần 3 (1287 đến 1288)
Lần xâm chiếm thứ ba vào Đại Việt của quân đội nhà
Nguyên diễn ra vào cuối năm 1287 và được tổ chức tốt hơn so với lần trước, với
việc đưa vào lực lượng thủy quân lớn hơn và nhiều lương thực thực phẩm hơn.
Quân đội Mông Cổ, dưới sự chỉ huy của Thoát Hoan,
tiến tới Vạn Kiếp và hội quân tại đây với quân đội của Ô Mã Nhi và quân Nguyên
cũng nhanh chóng giành được thắng lợi ban đầu rồi xuôi dòng về phía đông. Thủy
quân của nhà Nguyên nhanh chóng giành được thắng lợi tại Vân Đồn (thuộc tỉnh
Quảng Ninh ngày nay) nhưng thuyền chở lương thực, thực phẩm nặng nề đi sau lại
bị tướng Trần Khánh Dư đánh tan. Kết quả là quân Mông Cổ tại Thăng Long bị
thiếu lương thực, thực phẩm trầm trọng.
Không có lương thực, thực phẩm tiếp tế, Thoát Hoan
buộc phải rút quân khỏi Thăng Long về Vạn Kiếp. Các nhóm bộ binh của nhà Trần
được lệnh tấn công quân đội Mông Cổ tại Vạn Kiếp.
Đầu tháng 3 âm lịch năm 1288 thủy quân của Ô Mã Nhi
tiến tới sông Bạch Đằng để đón thuyền lương do Trương Văn Hổ chỉ huy. Một đội
thủy quân nhỏ của Đại Việt ra khiêu chiến và nhanh chóng rút lui để nhử thủy
quân nhà Nguyên vào bãi cọc nhọn.
Quân Nguyên trúng kế và rơi vào trận địa mai phục
sẵn của Đại Việt. Hàng nghìn thuyền nhẹ của Đại Việt từ hai bên bờ nhanh chóng
xuất hiện, tấn công dữ dội và đánh tan sức kháng cự từ quân Nguyên. Quân đội
Mông Cổ cố gắng rút lui ra biển trong sự hoảng loạn. Bị va phải cọc, thuyền của
họ bị vỡ hay mắc kẹt, nhiều thuyền bị chìm.
Quân Nguyên phải nhảy xuống sông để bơi vào bờ, bị
chết đuối rất nhiều. Các tướng như Áo Lỗ Xích, Ô Mã Nhi, Tích Lệ Cơ Ngọc, Sầm
Đoàn, Phàn Tiếp v.v bị bắt sống. Cùng thời gian đó, quân đội Đại Việt liên tục
tấn công và đánh tan đội quân của Thoát Hoan trên đường rút chạy qua Lạng Sơn.
Cố gắng lần này của Hốt Tất Liệt trong việc xâm chiếm Đại Việt cũng tan thành
mây khói.
Nguyệt Hòa