Hiển thị các bài đăng có nhãn Hôn nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hôn nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

'Lấy chồng đi rồi biết'

 

'LẤY CHỒNG ĐI RỒI BIẾT'

 

Ở quán hủ tiếu dưới chân chung cư tôi ở có chị Hà. Quán nhỏ xíu, vài cái bàn nhựa thấp. Tôi ăn quen đến mức chỉ cần nhìn sơ là biết hôm đó chị vui hay buồn.

Có những sáng, mặt chị sưng phồng, tím thẫm, không buồn che giấu. Tôi đánh bạo hỏi "chị ổn không?". Chị cười trừ. "Ổn mà gái", rồi ngập ngừng nói thêm: "Ổng dạo này căng lắm. Nợ nần, rồi tiền học cho hai đứa nhỏ. Ổng bực quá nên vậy thôi, chứ không phải người xấu".

 

Chị nói "vậy thôi" bằng giọng bình thản như thể đó là điều hiển nhiên phải chịu. Trước cái nhìn ái ngại của tôi, chị cười: "Đàn ông ai mà không có lúc nóng. Em còn trẻ, lấy chồng đi rồi biết".

Biết điều gì? Hay biết rằng làm vợ đôi khi là học cách nói đỡ cho chồng trước khi nói thật cho bản thân? Họ được nhắc rằng có những điều rõ ràng là sai, nhưng vẫn nên bỏ qua vì "gia đình là trên hết".

 

Theo số liệu của Cục Thống kê, công bố cuối tháng 4/2025, tuổi trung bình khi kết hôn của người Việt ngày càng tăng, nam giới thường lập gia đình lần đầu ở tuổi 29,8 và nữ giới là 27.

Song song đó, phụ nữ ngày càng hiện diện nhiều hơn trong giáo dục bậc cao.

Nghiên cứu của Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam công bố tháng 2/2025 cho thấy sinh viên nữ chiếm 52,8% giai đoạn 2016-2017 và tăng lên 54,2% vào năm 2021-2022. Tỷ lệ phụ nữ có trình độ đại học, sau đại học tiếp tục gia tăng.

 

Những con số phản ánh sự thay đổi dễ thấy về lựa chọn của phụ nữ - đầu tư nhiều hơn vào học vấn để nâng cao cơ hội nghề nghiệp và thăng tiến.

Nhưng những con số khác cho thấy, sự chịu đựng trong hôn nhân của phụ nữ vẫn ở mức cao.

 

Nghiên cứu quốc gia về bạo lực đối với phụ nữ ở Việt Nam năm 2019, do Bộ Lao động Thương binh và Xã hội kết hợp UNFPA thực hiện, cho thấy, 62,9% phụ nữ Việt Nam từng trải qua ít nhất một hình thức bạo lực - thể xác, tinh thần - do chồng hoặc bạn tình gây ra trong đời.

Nhưng có tới 90,4% trong số đó không tìm kiếm sự giúp đỡ từ cơ quan chức năng hoặc dịch vụ hỗ trợ, và 50% thậm chí không kể cho ai biết mình bị bạo lực.

 

Ở phía khác, áp lực xã hội, thể hiện qua quan niệm về vai trò và trách nhiệm của phụ nữ, vẫn hiện hình rõ nét.

Có những cuộc chuyện trò tưởng vô thưởng vô phạt, tôi nhận ra hôn nhân vẫn được xem là cột mốc hoàn thiện của phụ nữ. Một người đàn ông 30 tuổi chưa kết hôn được cho là "đang tập trung phát triển sự nghiệp". Nhưng một phụ nữ cùng tuổi, như tôi, dễ bị dán nhãn "kén chọn", "khó tính", "làm giá", thậm chí "ế".

 

Câu nói "lấy chồng đi rồi biết" không đơn thuần là lời nhắc vu vơ. Nó là một thách thức vô hình. Ở đó, nhiệm vụ của phụ nữ dường như vẫn được đo bằng chuyện cô ấy đã làm vợ ai đó hay chưa, như thể mọi nỗ lực, mọi lựa chọn khác về học hành, công việc, cách sống, trải nghiệm, đam mê, lý tưởng, ước mơ... đều bị xem là... chưa đủ, nếu chưa lấy chồng.

 

Hôn nhân có thể là một trường học. Nhưng nó không phải ngôi trường duy nhất dạy chúng ta trưởng thành, và càng không nên là thước đo duy nhất để định giá một người phụ nữ.

Chúng ta không phủ nhận vai trò của gia đình. Điều chúng ta nói với nhau là mở rộng khái niệm về hạnh phúc.

Khi xã hội vẫn xem hôn nhân là đích đến hay bài kiểm tra cuối cùng của phụ nữ, nó đã vô tình thu hẹp định nghĩa thành công và hạnh phúc.

 

Thay vì "lấy chồng đi rồi biết", điều một người phụ nữ cần biết nhất, có lẽ không phải là cách chịu đựng để làm vợ, làm dâu mà là quyền được tự quyết cuộc đời mình.

 

Đặng Việt Trinh

 

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Hôn nhân xưa và nay: Khi “vì người khác” biến thành “vì bản thân”

 

HÔN NHÂN XƯA VÀ NAY: KHI “VÌ NGƯỜI KHÁC” BIẾN THÀNH “VÌ BẢN THÂN”

Ngày xưa, ông bà ta bước vào hôn nhân không chỉ bằng tình yêu, mà bằng cả tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh. Họ sống theo một đạo lý giản dị mà sâu sắc: “vì mọi người mà quên mình”. Những tinh hoa văn hóa truyền thống, đã dạy con người sống hòa hợp, nhẫn nhịn, vun vén cho gia đình trước khi nghĩ đến bản thân.

Trong hôn nhân của thế hệ trước, có thể không có nhiều lời ngọt ngào hay những cuộc hẹn lãng mạn, nhưng lại có sự tận tụy, nhẫn nại và một trái tim biết chở che. Vợ chăm lo bếp núc, sớm hôm tảo tần, chồng đội nắng mưa lo làm lụng để nhà đủ ăn đủ mặc. Họ xem việc hy sinh là lẽ tự nhiên, là cách thể hiện chữ “nghĩa” và “lễ” trong gia đạo.

 

Ngày nay, thế hệ trẻ bước vào hôn nhân với tâm thế khác. Họ đề cao tình yêu, nhưng nhiều khi lại xem đó như nền tảng duy nhất. Họ sẵn sàng rời bỏ cuộc hôn nhân khi “hết cảm giác”, khi người kia không còn đáp ứng đủ kỳ vọng hoặc khi bản thân cảm thấy “không vui như trước”. Tự do, độc lập, và hạnh phúc cá nhân trở thành tiêu chuẩn lớn nhất để cân đo một mối quan hệ.

 

Điều đó không sai. Nhưng trong khi mải mê lo cho cái tôi, nhiều người lại quên rằng hôn nhân không phải là sự cộng hưởng của hai con người hoàn hảo, mà là hành trình không ngừng “điều chỉnh mình để hiểu người”.

Khi chỉ quan tâm đến những gì mình muốn, người ta dần đánh mất đi giá trị lớn nhất của một cuộc sống lứa đôi: cho đi không tính toán.

Ngày xưa, ông bà ta bước vào hôn nhân không chỉ bằng tình yêu, mà bằng cả tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh.

Người xưa không chỉ coi hôn nhân là nơi hai người “cùng nhau sống”, mà là nơi họ “cùng nhau xây”. Xây mái ấm, xây nhân cách, xây phúc đức để đời sau còn hưởng.

Vì chỉ khi biết sống vì nhau, con người mới thoát khỏi vòng xoáy ích kỷ, và chạm đến ý nghĩa sâu xa nhất của tình yêu: tình thương vô điều kiện.

 

Có lẽ, điều chúng ta cần ngày hôm nay không chỉ là tình yêu, mà là học lại cái cách mà cha ông đã yêu: chân thành, vững bền, và biết đặt lợi ích của người khác lên trước bản thân. Bởi lẽ, sống vì mình thì nhỏ, sống vì người thì lớn và sự lớn ấy chính là thước đo của một đời hôn nhân hạnh phúc.

 

Tú Uyên 

 

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Bản chất của hôn nhân

 

BẢN CHẤT CỦA HÔN NHÂN

 

“Đến một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu rằng: Hôn nhân, thực tế chỉ là 1 tờ giấy có thêm 2 chữ ký. Pháp luật có thể bảo vệ được hôn nhân, nhưng không thể trói buộc được lòng người.”

“Vợ chồng khi không có tiền, người bị thử thách là vợ, đến khi có tiền, người bị thử thách là chồng.
Khi cảm xúc nồng nhiệt phai nhạt, thì hôn nhân mới thật sự bắt đầu.


Bản chất của hôn nhân là đồng hành và trách nhiệm. Nhưng nhân tố quyết định cuộc hôn nhân chính là lương tâm…”

“Xây dựng gia đình chính là hai người tách ra khỏi gia đình vốn có và xây dựng gia đình mới.
Chứ không phải anh tách em ra khỏi gia đình em, rồi nói với anh đó là gia đình anh, là máu mủ của anh…”

 

“Bất kể là nam hay nữ, một khi kết hôn rồi buộc phải nhớ: Vợ chồng là số 1, Con cái là số 2, Bố là số 3.

Ngàn vạn lần không được lộn xộn thứ tự. Bởi chỉ khi quan hệ vợ chồng tốt, con cái mới hạnh phúc, gia đình mới hoà thuận, cha mẹ mới an lòng!

“Vợ chồng không phải là cả đời này không cãi nhau. Mà cãi nhau rồi vẫn có thể sống bên nhau cả đời.”

 

“Trong tất cả những gia đình hạnh phúc, con cái ngoan ngoãn, vợ chồng thuận hoà, làm ăn khá giả thì 100% người chồng đều rất chiều chuộng, yêu thương vợ.”