Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

Phương pháp “ngủ nhanh” của Tôn Tư Mạc và 10 cách dưỡng sinh

 

PHƯƠNG PHÁP “NGỦ NHANH” CỦA TÔN TƯ MẠC VÀ 10 CÁCH DƯỠNG SINH

 

Tôn Tư Mạc là danh y thời Đường, người đời tôn xưng ông là “Vua thuốc”. Bộ sách Bị Cấp Thiên Kim Yếu Phương, do ông biên soạn là bộ bách khoa lâm sàng sớm nhất của Trung Quốc. Bài viết này chia sẻ phương pháp “ngủ nhanh” của Tôn Tư Mạc cùng 10 cách dưỡng sinh của ông.

Phương pháp “ngủ nhanh” của Tôn Tư Mạc

Phương thuốc này gồm hai vị dược liệu: táo đỏ và phần trắng của hành lá.

– Táo đỏ: Bồi bổ tâm tỳ, bổ khí huyết, cường kiện gân cốt.

– Phần trắng hành lá: Phát tán hàn tà, thông sướng dương khí, điều hòa cơ thể, khiến khí cơ lưu thông không trở ngại.

Hai vị thuốc phối hợp giúp tăng khí huyết và thúc đẩy lưu thông khí huyết.

Nguyên liệu: 20 quả táo đỏ, 5 đoạn phần trắng hành lá.

 

Cách làm:

– Cho táo đỏ vào nồi, thêm 1 bát nước sạch, đun sôi to lửa 20 phút.

– Sau đó cho 5 đoạn hành trắng vào, đun thêm 10 phút.

– Ăn táo, uống nước canh. Dùng vào 1 tiếng trước khi đi ngủ mỗi tối.

 

Công hiệu: An thần trấn tĩnh, hỗ trợ điều trị mất ngủ.

Đối tượng áp dụng: Mất ngủ do tâm tỳ lưỡng hư.

10 cách dưỡng sinh của Tôn Tư Mạc

1. Chải đầu khô

Xoa hai lòng bàn tay vào nhau 36 lần cho nóng, sau đó từ trán vuốt lên đỉnh đầu, qua sau gáy xuống cổ. Sáng tối mỗi lần làm 10 lần.

Đầu có nhiều huyệt vị quan trọng, thường xuyên “chải đầu” giúp ngăn ngừa đau đầu, ù tai, tóc bạc và rụng tóc.

 

2. Xoay tròn nhãn cầu

Nhắm mắt, sau đó mở to mắt, nhãn cầu xoay vòng, nhìn lần lượt về trái – trên – phải – dưới, lặp lại 3 lần.

Giúp bảo vệ mắt, hỗ trợ cải thiện cận thị.

 

3. Gõ răng

Miệng khép hờ, răng trên răng dưới gõ nhẹ vào nhau (không cần dùng lực mạnh), phải phát ra tiếng, gõ 36 lần. Thông kinh lạc hàm trên dưới, giữ đầu óc tỉnh táo, tăng hấp thu dạ dày, phòng sâu răng và thoái hóa xương răng.

 

4. Xoa mặt khô

Xoa tay 36 lần cho ấm, sau đó xoa mặt từ trên xuống dưới; tay ấm rồi nhẹ nhàng vuốt ra ngoài

thường xuyên làm giúp da mặt hồng hào, bóng mịn, giảm nếp nhăn.

 

5. Xoay đầu

Hai tay chống hông, nhắm mắt, cúi đầu, từ từ xoay sang phải đến khi về vị trí ban đầu (tính 1 lần), làm 6 lần, sau đó đổi chiều. Giúp đầu óc linh hoạt, phòng tăng sinh đốt sống cổ. Lưu ý: Làm chậm rãi, nếu không sẽ chóng mặt.

 

6. Vặn eo

Cơ thể và hai tay đung đưa nhịp nhàng. Khi vặn sang trái: tay phải phía trước, tay trái phía sau; tay trước nhẹ vỗ bụng dưới, tay sau nhẹ vỗ huyệt Mệnh Môn. Đổi chiều lặp lại.

Tối thiểu 50 lần, 100 lần càng tốt. Cường kiện dạ dày, cố thận khí, phòng khó tiêu, đau dạ dày, đau lưng.

 

7. Thường xoa bụng

Xoa tay 36 lần cho ấm, hai tay đan chéo, xoay theo chiều kim đồng hồ quanh rốn. Phạm vi từ nhỏ đến lớn, xoa 36 lần. Giúp tiêu hóa, hấp thu, giảm đầy hơi.

 

8. Thường vặn đầu gối

Hai chân khép sát, đầu gối dính nhau, người hơi ngồi xổm, hai tay đặt lên đầu gối, xoay sang trái phải, mỗi bên 20 lần. Cường kiện khớp gối. Dân gian nói: “Người già trước hết chân yếu, thận hư trước hết gối mềm”. Muốn trường thọ, nên bắt đầu từ đôi chân.

Lưu ý: Người bị bệnh khớp gối, khớp háng nên thận trọng.

 

9. Thường đi bộ

Ngực ưỡn thẳng, đi bộ thư thái. Tốt nhất là tâm không tạp niệm, tận hưởng cảnh vật ven đường.

Dân gian nói: “Ăn cơm xong đi dạo một chút, sống đến chín mươi chín”.

 

10. Thường xuyên xoa bàn chân

Tay phải xoa chân trái, tay trái xoa chân phải: từ gót chân lên ngón chân, rồi xoa ngược về gót (tính 1 lần), làm 36 lần. Dùng ngón cái luân phiên xoa huyệt Dũng Tuyền ở lòng bàn chân, 100 lần.

Bàn chân tập trung vùng phản xạ của toàn thân, thường xuyên xoa chân giúp cường kiện nội tạng, đồng thời giảm mất ngủ, cao huyết áp, đau đầu.

 

Tiểu Hoa

 

Khoảng trời riêng đặc biệt của thơ

 

KHOẢNG TRỜI RIÊNG ĐẶC BIỆT CỦA THƠ

Theo tôi, vu vơ hay lơ ngơ đó là khoảng trời riêng đặc biệt của thơ. Đó là những khoảnh khắc nhà thơ tự thoát mình khỏi mọi vướng bận, để có thể tự do đi lơ ngơ giữa cuộc đời, và viết được bài thơ lơ ngơ cho riêng mình.

 

Đã từng có những câu thơ khuyết danh dễ thương như thế này:

Lạnh lùng thay láng giềng ơi

Láng giềng lạnh ít sao tôi lạnh nhiều. 

 

Đây là thơ khuyết danh chứ không phải ca dao. Có thể xếp dạng thơ này vào dạng "thơ vu vơ” được không? Dù cái vu vơ này có nhằm tới đích. Đích thì đã rõ. Nhưng hai câu thơ này khiến người ta nhớ. Tự nhiên tôi cũng nhớ, dù không biết mình đọc ở đâu, từ bao giờ.

Có thể nói đó là thơ vu vơ găm vào ta một cách cũng vu vơ. Nó vừa tỏ vừa mờ, vừa lãng đãng vừa nhắm đích. Nhưng nó chỉ dừng lại ở đó.

 

Tôi nhớ một bài thơ của Tế Hanh, không thuộc thơ vu vơ, mà thuộc thơ lơ ngơ. Đó là cái chất của một nhà thơ vừa giản dị hồn nhiên vừa đặc biệt như Tế Hanh. Bài thơ ấy của ông trước hết găm vào tôi hai câu thơ: 

 

Phố này anh đến tìm em

Người qua lại tưởng anh tìm bóng cây. 

 

Đó là hai câu thơ không thể giản dị hơn, nhưng cũng không thể kỳ lạ hơn. Làm nên cảm giác đặc biệt ấy vì hai câu thơ này rất… lơ ngơ. Và lơ ngơ là cái chất sâu thẳm của Tế Hanh và của thơ ông. Cả bài thơ thế này:

 

HÀ NỘI VẮNG EM

 

Thế là Hà Nội vắng em
Anh theo các phố đi tìm ngày qua
Phố này ở cạnh vườn hoa
Nhớ khi đón gió, quen mà chưa thân
Phố này đêm ấy có trăng
Cùng đi một quãng nói bằng lặng im
Phố này anh đến tìm em
Người qua lại tưởng anh tìm bóng cây
Anh theo các phố đó đây
Thêm yêu Hà Nội vắng đầy cả em

 

Nếu tôi nhớ không nhầm, thì “em” đây là một nữ nhà thơ, có thật, chứ không phải do Tế Hanh tưởng tượng ra. Tôi nhớ, một lần cũng lâu tới gần ba chục năm rồi, Tế Hanh với tôi và Nguyễn Thụy Kha cùng ngồi một quán ven hồ với “em” này. Rất vui và rất tình cảm. Đúng là Tế Hanh có "cảm” em này thật. Và tôi với Thụy Kha thì tích cực vun vào.

 

Chỉ vậy thôi. Và Tế Hanh có bài thơ ngắn mà tôi cho là một kiệt tác của thơ ông. Chỉ 10 câu thơ lục bát, Tế Hanh đã thể hiện trọn vẹn tính “lơ ngơ” của ông trong bài thơ này. Và khi “người qua lại” là người thành phố, không phân biệt được nhà thơ cao tuổi này lơ ngơ tìm cái gì, “bóng em” hay “bóng cây”, thì chỉ nhà thơ biết, riêng mình ông biết mà thôi.

 

Bây giờ có nhiều nhà thơ làm thơ tân kỳ, theo những xu hướng thơ mới nhất trên thế giới, nhưng rất ít, hoặc không có nhà thơ nào làm được những bài thơ vu vơ, nhất là những bài thơ lơ ngơ như thơ Tế Hanh. Mà theo tôi, vu vơ hay lơ ngơ đó là khoảng trời riêng đặc biệt của thơ. Đó là những khoảnh khắc nhà thơ tự giải thoát mình khỏi mọi vướng bận, để có thể tự do đi lơ ngơ giữa cuộc đời, và viết được bài thơ lơ ngơ cho riêng mình.

 

Thơ phải được viết đầu tiên cho chính nhà thơ là tác giả, sau đó mới tới cho người đọc. Tôi có cảm giác, khi viết được bài thơ lơ ngơ này, Tế Hanh đã nhìn lên vòm cây Hà Nội, dù lúc ấy mắt ông đã rất kém.   

 

Thanh Thảo

 

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

Mấy lời chân thành cùng các bạn trẻ

 

 MẤY LỜI CHÂN THÀNH CÙNG CÁC BẠN TRẺ

Về tri ​​thức: Tri thức giúp cho cuộc sống có nhiều cơ hội hơn

Trên đời này cũng có những người không học hành nhưng vẫn có thể phát tài lớn. Nhưng những trường hợp cá biệt này không thể mang tính đại biểu, mà hiện tượng phổ biến mới có sức thuyết phục.

Những người có một chút hiểu biết đều biết rằng, cho dù dùng tiền tài để cân nhắc, thì vai trò của tri ​​thức là không thể bỏ qua.

Cho dù việc học có hữu dụng hay không, điều mấu chốt là cách đối đãi như thế nào, không thể chỉ lấy “tiền tài” làm tiêu chuẩn. Và tri thức khiến cho cuộc sống có thêm nhiều cơ hội hơn, là điều không thể chối cãi.

Về việc đọc: Hãy đọc sách kinh điển, bởi sách kinh điển là sản vật được tuyển chọn bởi thời gian

Giới trẻ bây giờ thường không thích đọc sách, họ có thể phung phí rất nhiều thời gian để đi mua sắm, chơi game, tán gẫu trực tuyến… nhưng không chịu ngồi yên lặng để đọc sách. “Khi còn trẻ, hãy đọc những cuốn sách hay, dẫu chỉ một lần”.

Nhân lúc còn trẻ hãy đọc sách, vì sau này khi bước vào xã hội bạn sẽ thấy để có được thời gian đọc sách là khó khăn như thế nào.

Một phương pháp đơn giản là đọc sách kinh điển, bởi sách kinh điển là sản vật được tuyển chọn bởi thời gian và những độc giả sáng suốt.

Một cuốn sách sở dĩ trở thành kinh điển, khẳng định là có lý do. Miễn là sách kinh điển, chỉ cần các bạn muốn đọc, thì đều có thể đọc.

Đừng cảm thấy ‘mình còn trẻ, mọi chuyện bắt đầu hãy còn quá sớm’

Thời gian là công bằng nhất, mỗi người một ngày đều có 24 giờ. Thời gian là dễ có được nhất, nhưng cũng ít được trân trọng nhất. Trong cuộc sống, thường nghe người ta nói rằng ‘cảm thấy nuối tiếc, muốn quay lại thời gian’.

Thời gian là không thể quay trở về, đánh mất chính là đã đánh mất. Vì vậy, đừng cảm thấy ‘mình còn trẻ, mọi chuyện bắt đầu hãy còn quá sớm’.

St

 


Tình yêu và Hôn nhân

 

TÌNH YÊU VÀ HÔN NHÂN

Có một lần, vào một ngày đẹp trời, mùa xuân ấm áp, tôi và một nhóm bạn quây quần cùng nhau ăn uống ở ngoài sân vườn. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất sảng khoái về lãnh vực tình yêu và hôn nhân              

Mấy anh bạn tranh nhau đưa quan điểm của mình về tình yêu và hôn nhân, mỗi người mỗi vẽ, chẳng ai chịu ai,

Tôi ngồi im lặng nghe những suy tư, nhận định của nhóm bạn với rất nhiều thích thú. Một vài người hướng về tôi, nằng nặc muốn tôi phải cho họ biết về cái nhìn của tôi. Biết là không thể chối từ nhóm bạn, tôi im lặng suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nêu lên ý kiến của mình.

Theo tôi khi yêu thương một người đàn bà, muốn kết hôn với họ. Một người đàn ông khôn ngoan, từng trải phải biết dạng thức của người đàn bà đó. 

Có dạng người đàn bà khi sinh ra, lớn lên họ đã mang sẵn trong con người, trong cá tính, trong con tim của họ thiên chức của một người làm vợ, làm mẹ.

Họ biết yêu chồng, thương con, họ biết làm sao cho có một gia đình hạnh phúc, ấm êm. Nếu ai muốn có một người vợ thì hãy khôn ngoan mà chọn dạng người đàn bà này.

Có một dạng người đàn bà khác, họ sinh ra đã mang theo trong cơ thể, trong giòng máu, trong con tim và cả trong cá tính bẩm sinh của một người phụ nữ của đám đông, của xã hội…

Họ biết ngả mũ chào khả ái, biết cúi mình xoè váy trước quan khách trong những buổi dạ vũ linh đình. Họ làm vinh dự, tự hào cho người đàn ông đi bên cạnh họ, được họ sánh vai.

Họ có thể đứng trước hàng ngàn, hàng triệu người mà nói thao thao bất tuyệt như một người có thiên phú hùng biện….

Tóm lại đây là dạng người đàn bà, mà người đàn ông khôn ngoan đừng bao giờ ước mong lấy họ làm vợ rồi hy vọng họ sẽ là người vợ hiền, chiều chồng, thương con hay họ thích dành thời gian để nấu một bữa cơm, làm một cái bánh ngon, pha một ấm trà xanh … cho chồng, cho con thưởng thức!

Tuy nhiên nếu người đàn ông là một chính trị gia, một ngài thổng thống, thủ tướng … thì quá phù hợp với họ, vì đó là vị trí chính xác cho tài năng thiên phú của họ.

Nhưng với những người đàn ông bình thường trong thế gian yêu thương họ, mang họ về nhà, thì đó là một giấc mơ ngu xuẩn và bất hạnh suốt đời.

Tôi nói xong, cả nhóm bạn vỗ tay, gật gù ra vẻ thích thú. Tôi chẳng cần biết lý do tại sao họ thích thú với cái nhìn của tôi về tình yêu và hôn nhân.

Lưu An