Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2025

Tiền chọn người, không tin bạn hãy xem

 

TIỀN CHỌN NGƯỜI, KHÔNG TIN BẠN HÃY XEM

Tiền là thứ rất có tài trí, nó chảy từ nơi này sang nơi khác, từ túi này sang túi khác. Tiền là trong mệnh có định số, không phải là bạn tìm kiếm được tiền mà là tiền sẽ tự đến với bạn. Ai xứng đáng nhất, ai thực sự cần, tiền sẽ chủ động chọn.

Ba loại người này, có thể được tiền ưu ái nhất, không tin bạn hãy xem.

 

1. Tiền chọn người biết tiết kiệm

“Vua pha lê” Tào Đức Vượng, có tài sản ròng lên tới hàng chục tỷ. Nhưng chế độ ăn uống của ông vô cùng thanh đạm, cơm trong bát phải ăn sạch, không sót một hạt cơm. Nếu các món ăn trên bàn không ăn hết, nhất định sẽ được đóng gói lại.

Khi mới thành lập công ty, Tào Đức Vượng đã xây dựng căng tin cho nhân viên. Sau một lần ăn sáng, ông thấy trên bàn đầy bánh bao còn sót lại. Ngay lập tức, ông triệu tập một cuộc họp chung của tất cả nhân viên, thông báo rằng bánh bao trong nhà ăn sẽ không được phục vụ trong ba ngày, và chỉ ăn cháo. Kể từ đó, nhân viên không bao giờ lãng phí thức ăn nữa.

 

Tiền nên tiêu thì phải tiêu, tiền không nên tiêu thì không nên tiêu. Những người càng giàu có thì cuộc sống của họ càng tiết kiệm và họ biết cách tiêu tiền một cách khôn ngoan.

Đừng bao giờ tin rằng “tiền là kiếm được chứ không phải tiết kiệm mà được”. Nếu bạn tiêu tiền như nước, dù có kiếm được nhiều, hay dù gia đình bạn có giàu đến đâu cũng sẽ mất hết. Sẽ không ai trả tiền cho sự hào phóng của bạn trừ khi bạn có một mỏ vàng ở nhà.

 

2. Tiền gần người trong sạch

Cổ nhân có câu: “Tiền không vào ô cửa bẩn, phúc không nhuận người nhơ”.

Để nhận ra giá trị bản thân, trước tiên chúng ta phải học cách sắp xếp bản thân. Sạch sẽ không liên quan gì đến giàu hay nghèo, nó liên quan đến thái độ của một người đối với cuộc sống. Người khác không bắt buộc phải nhìn qua vẻ ngoài luộm thuộm để khám phá điều tuyệt vời bên trong của bạn.

 

Vợ của Cố Duy Quân là Nghiêm Ấu Vận, là một phụ nữ nổi tiếng ở Thượng Hải khi còn trẻ. Trong lúc khó khăn nhất, cô vẫn nhất quyết ủi quần áo hàng ngày, bộ sườn xám không một nếp nhăn. Ra ngoài phải trang điểm, xịt nước hoa, đi giày cao gót, dáng người cao thẳng. Cuối cùng, cô được Liên Hợp Quốc thuê làm nhân viên lễ tân với vẻ ngoài sạch sẽ. Đặc biệt có nhiệm vụ đón tiếp các nguyên thủ quốc gia và làm việc cho đến khi nghỉ hưu ở tuổi 65.

 

Vẻ ngoài của bạn ẩn chứa thái độ của bạn đối với mọi người. Quần áo không có vết bẩn, không có xơ vải, không có nếp nhăn, không bị biến dạng; nó có nghĩa là một người không đối xử với cuộc sống một cách chiếu lệ.

Sạch sẽ không chỉ là một loại khí chất, mà còn là nguồn tài vận của một người.

 

3. Tiền theo người tốt

Chu Quốc Bình từng nói: “Con người phải có trái tim nhân hậu, mới xứng đáng với danh hiệu con người”.

Khi Thiên Vương Lê Minh ra mắt, cha của anh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Lê Minh đã cầu nguyện với Trời rằng nếu bệnh của cha anh có thể được chữa khỏi, anh sẵn sàng làm việc thiện cả đời để báo đáp.

 

Sau khi cha hồi phục, sự nghiệp của Lê Minh cũng bước vào thời kỳ đỉnh cao.

Tại một buổi biểu diễn từ thiện năm 1991, bất ngờ có người đề nghị trả 30 vạn nhân dân tệ để Lê Minh thực hiện màn siết cổ bằng thanh thép cho mọi người xem, Lê Minh đã đồng ý ngay.

Từ năm 1993 đến 1995, anh đã quyên góp được 3,5 triệu đô la cho dự án tiêu diệt bệnh viêm tủy tại Trung Quốc, mang lại lợi ích cho 80 triệu trẻ em.

 

Trong trận động đất ở Vấn Xuyên, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2008, anh đã quyên góp được 90.000 vạn thông qua việc bán đĩa từ thiện.

Vì những đóng góp xuất sắc của anh trong hoạt động từ thiện, Liên Hợp Quốc đã cấp cho anh hộ chiếu miễn thị thực toàn cầu.

 

Trên đời, không có sự giàu có nào mà không có lý do, và mọi vận may đến đều là phần thưởng cho lòng tốt của bạn. Lòng tốt là một loại đầu tư, nếu bạn có lòng tốt giúp đỡ người khác, bạn sẽ nhận được tài vận; nếu bạn đối xử tốt với mọi người, bạn sẽ nhận được phúc lộc dồi dào. Khi một người phát triển thói quen làm việc tốt, tiền bạc sẽ tự nhiên đến một cách đều đặn.

 

Bảo Châu

 

Câu chuyện bán hàng của 2 ông cháu

 

CÂU CHUYỆN BÁN HÀNG CỦA 2 ÔNG CHÁU

 

Thời sinh viên, để có thêm sinh hoạt phí, có đôi lần tôi đi bán hàng. Lần ấy, ông nội tôi ở quê ra đúng lúc tôi nhận việc bán hàng cho một công ty nông sản ở hội chợ triển lãm của thành phố. Tôi kéo ông đi cùng để khoe ông về sự năng động của mình.

 

Hôm ấy, tôi không bán được nhiều hàng như mong muốn. Gặp khách giàu hay khách tiềm năng, tôi khá vồn vã. Gặp khách lẻ hoặc khách nghèo, tôi hơi chán nản, thờ ơ và lạnh nhạt. Ông tôi cứ lặng lẽ đứng cạnh quan sát.

Cuối buổi chợ, tôi mời ông đi ăn cơm, uống nước. Thú thực rằng vì chào bán, quảng cáo nhiều quá nên tôi cũng khát khô cổ.

 

Ông tôi bỗng nhiên cười và nói với tôi thế này:

“Tiến ơi, ông cực kỳ ngưỡng mộ cháu! Cháu vô cùng đẳng cấp. Cháu đã khiến khách hàng cảm nhận được sự đam mê tột cùng của cháu trong công việc. Cháu có kỹ năng bán hàng đỉnh cao. Cháu chính là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này đấy! Được xem cháu bán hàng là trải nghiệm quý giá rất tuyệt vời chưa từng có với ông!”.

 

Ông tôi vừa nói vừa hoa chân múa tay, mắt ông sáng lên, miệng nói trơn tru như bôi mỡ. Nói đến câu cuối cùng, cánh tay ông chém xuống trước mặt đầy quyết đoán, Tôi cứ há hốc mồm ra, sao ông lạ thế nhỉ? Không giống ông thường ngày.

Nhưng gần như ngay lập tức, ông tôi trở lại vẻ bình thản cố hữu, đôi mắt sáng nheo lại nhìn tôi hóm hỉnh:

 

“Cháu thấy thế nào? Có quen không?”.

Tôi ngượng nghịu, hình như lúc nãy tôi cũng bán hàng kiểu ấy.

“Ông ơi, cháu thấy người ta hay quảng cáo, bán hàng như thế nên cháu bắt chước ạ. Ông góp ý thêm cho cháu với!”

Ông trầm ngâm.

“Bán hàng là một loại giao tiếp cháu ạ. Một loại giao tiếp đặc biệt. Thế theo cháu thì khi bán hàng, người ta bán cái gì?”

 

Tôi đáp ngay:

“Dạ, ai có sản phẩm gì thì bán sản phẩm ấy thôi ông”.

Ông tôi lắc đầu:

“Cháu còn nông quá! Sản phẩm thì muôn hình vạn trạng. Nhưng cái mà mọi người bán hàng cần bán là lòng tin cháu ạ. Cháu muốn bán được hàng cho khách, cháu phải lấy được lòng tin của họ. Lòng tin luôn là cái khó lấy được, đặc biệt trong một xã hội đang mất lòng tin”.

 

Tôi bắt đầu hiểu ra đôi chút.

“Vậy làm thế nào lấy được lòng tin của khách hàng hả ông?”

“Muốn khách hàng tin, đầu tiên cháu phải hiểu sản phẩm mình đang bán. Nhưng cháu cũng phải hiểu về thị trường những sản phẩm tương tự. Cháu lại phải hiểu về tâm lý của khách hàng nữa”.

 

“Chắc cái cháu còn thiếu sót nhất là hiểu tâm lý khách hàng ông ạ”, tôi thú thật.

“Đúng vậy, đây ông chỉ nói một khía cạnh nhỏ trong nắm bắt tâm lý khách hàng, đó là ngôn ngữ quảng cáo của cháu. Ông có diễn lại cháu xem rồi đấy. Cháu thấy có đáng tin không?”.

Rồi không đợi tôi trả lời, ông nói tiếp:

“Cháu dùng quá nhiều tính từ mạnh: nào là vô cùng, cực kỳ, đam mê tột cùng, quý giá tuyệt vời, chưa từng có, đỉnh cao…” Cháu có hiểu nghĩa của những từ ấy không? “Vô cùng” chỉ dành cho những gì to lớn không có giới hạn, không thể tưởng tượng nổi, giống như vũ trụ ấy; “cực kỳ” có nghĩa là đạt đến mức không thể hơn được nữa; “tột cùng” cũng vậy. Còn “đam mê” là yêu thích đến độ thái quá, thường là những thứ không lành mạnh, yêu thích đến độ không còn nghĩ tới việc gì khác. Rồi còn “đỉnh cao”, “rất tuyệt vời” nữa… chừng ấy tính từ mạnh để cháu gây ấn tượng cho một sản phẩm phổ thông?

 

Như vậy có phải lạm dụng quá hay không? Đấy là lý do vì sao khi ông dùng những câu từ ấy để nói về cháu, cháu đã cảm thấy lạ lùng. Bởi cả hai ông cháu ta đều biết đó không phải là sự thực. Khách hàng cũng nghĩ vậy thôi”.

Tôi đã hiểu ra nhưng còn cố cãi:

“Nhưng cháu thấy bây giờ đâu đâu người ta cũng quảng cáo như thế mà, từ trên truyền hình, báo chí cho đến mạng xã hội và ngoài đời thực. Cháu có làm gì khác đâu”.

 

Ông tôi mỉm cười:

“Chính vì thế mà cháu không có gì khác người ta. Cháu muốn gây cho họ lòng tin nhưng cháu đã dùng những phương thức và từ ngữ sáo rỗng, cũ mòn. Và khách hàng sẽ nhìn cháu giống như những con buôn giảo hoạt khác. Cháu có biết là những tính từ vừa rồi nếu lạm dụng thì chẳng có mấy tác dụng gì nữa không? Những ‘vô cùng, cực kỳ, tột cùng, tuyệt vời’… và còn nhiều tính từ mạnh khác nữa, nó chỉ có giá trị khi người ta sử dụng nó đầy thận trọng và dè dặt cho một số rất ít những điều thực sự xứng đáng mà thôi”

.

Ông dừng một lát rồi nói thêm: “Ngày xưa, hồi ông còn nhỏ được chứng kiến và nghe các cụ kể lại, các cụ ghét nhất là những kẻ khoác lác, nói thánh nói tướng. Các cụ có nhiều câu để dành cho những người ấy lắm”.

“Dạ, những câu gì hả ông?”

“Cháu muốn nghe hả?”, ông cười khà khà. “Vậy cháu nghe nhé: ‘Trăm voi không được bát xáo’”.

“Nghĩa là gì ạ?”, tôi tò mò.

“Thịt voi nhạt, lại hút nước nên nấu thật nhiều mà chẳng được bát nước xáo nào ngon ngọt. Cũng như những anh chàng ba hoa khoác lác, hứa hẹn nhiều nhưng kết quả chẳng bao nhiêu”.

 

 “Ông ơi, vậy cháu phải nói thế nào ạ?”.

“Trước hết, sản phẩm của cháu phải tốt. Rồi khi đó, cháu cứ dùng ngôn từ bình thường thôi. Quan trọng là nói đúng sự thực, không tô vẽ, thổi phồng. Sản phẩm có chất lượng thì cháu bảo nó ‘tốt’, ‘dùng tốt, dùng ổn, dùng được’, chẳng hạn vậy. Cứ bình dân thôi cháu. Cháu lại cần hỏi khách hàng cho rõ để tư vấn họ mua sản phẩm phù hợp, đồng thời khuyến cáo họ về những điểm cần lưu ý khi sử dụng.

Tựu trung lại, cháu cần dùng ngôn từ phù hợp, đúng mực, thận trọng, chân thành. Vả lại, trong giao tiếp đâu chỉ dựa vào lời lẽ để gây dựng lòng tin phải không?”.

 

“Quan trọng là phải chân thành ông nhỉ?”, tôi nhìn thẳng vào ông đầy tin tưởng gật đầu.

“Đúng rồi cháu, cháu phải lo cho lợi ích của khách hàng trước. Trước mắt có thể có chút thiệt thòi, nhưng về lâu dài, đó sẽ là uy tín của cháu mà những người miệng lưỡi không có được”.

Lại thêm một bài học nữa đầy thấm thía từ ông nội khôn ngoan, tôi thầm nghĩ và cảm ơn ông.

“À, mà này”, ông như tiện thể nói thêm, “cháu đừng chỉ nói mà không làm nhé! Lại càng không nên phân biệt khách sộp, khách nghèo để đối đãi. Xây dựng lòng tin cũng từ những việc ấy đấy!”

 

“Ôi, cháu thật may mắn có ông chỉ bảo. Cháu nhất định sẽ làm theo lời ông ạ!”

Ông tôi cười, khuôn mặt hồng hào phúc hậu rạng ngời, chòm râu bạc rung rung, rồi ông nháy mắt với tôi một cái.

 

“Ông tặng cháu nốt câu này cho trọn vẹn. Cũng là từ ca dao của người Việt ta thôi:

Nói chín thì phải làm mười

Nói mười làm chín, kẻ cười người chê.

Thôi, ông cháu ta về nhỉ?”.

 

Bình Nguyên