Thứ Ba, 28 tháng 1, 2025

Em ơi, mùa xuân đến rồi đó

 

EM ƠI, MÙA XUÂN ĐẾN RỒI ĐÓ

GIANG RỘNG VÒNG TAY ĐÓN CUỘC ĐỜI

HOA ĐÀO NỞ SỚM

Hoa đào trước ngõ em qua
Sáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùa
Đầy vườn lộc biếc cây tơ
Năm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu

Nắng hoe, bướm trở mình bay
Cành non nỡ vội kịp ngày chào hoa.

Trích
Tác giả: Chế Lan Viên

 

EM ƠI! XUÂN ĐANG ĐẾN

Mùa xuân đến thật rồi

Sài Gòn mùa nắng đẹp.

Vàng ươm góc vườn xuân.

Bướm lung linh cánh mỏng.

Mai vàng đang khoe sắc.

Gió xuân hát thầm thì.

Ai về trong nắng mới.

Say đắm sắc mai vàng.

 

BÉ VUI ĐÓN TẾT

Nhanh chân ra đón tết

Bé chạy vội chạy vàng

Tết à tết ơi tết

Phải chăng đến ngõ rồi?

Tác giả: Nlp Trinh

 

Tết không chỉ là dịp để gia đình quây quần bên nhau mà còn là lúc để mọi người cùng nhau sẻ chia yêu thương. niềm vui cho mọi người.

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025

Bí mật của động lực giúp bạn thành công

 

BÍ MẬT CỦA ĐỘNG LỰC GIÚP BẠN THÀNH CÔNG

Động lực nào khiến bạn ra đường vào một ngày mưa gió để đến trường? Lấy kiến thức hay chỉ để điểm danh?

Có hai loại động lực thôi thúc chúng ta thực hiện bất cứ hoạt động nào: động lực nội tại và động lực thực dụng.

 

Nếu một nhà khoa học tiến hành thí nghiệm, đấy là vì cô ấy muốn tìm kiếm những sự thật quan trọng trong thế giới. Đó là động lực nội tại, vì việc khám phá sự thật vốn đã có liên quan đến hành động nghiên cứu.

 

Nhưng nếu cô ấy làm thí nghiệm là để đạt được danh tiếng, thì đó là động lực thực dụng, bởi lẽ tiếng tăm và nghiên cứu vốn không gắn liền với nhau. Và con người thường có cả hai loại động lực trên để thực hiện những điều họ làm.

 

Động cơ thúc đẩy nào, nội tại hay thực dụng, có lợi nhất cho thành công?

Theo bài báo mới được công bố của Viện Hàn lâm Khoa học quốc gia thì động cơ thực dụng không phải lúc nào cũng tốt, thậm chí còn gây phản tác dụng đối với thành công.

 

Chúng tôi đã phân tích dữ liệu sau khi hỏi 11,320 sinh viên của Học viện quân sự West Point để đánh giá mức độ ảnh hưởng của mỗi loại động cơ lên quyết định chọn học tại trường này.

Danh sách các động cơ bao gồm mong muốn có được một công việc tốt trong cuộc sống và mong muốn được đào tạo như một nhà lãnh đạo hàng đầu trong Quân đội Hoa Kỳ.

 

Sau nhiều năm, những học viên này đã tiến bộ như thế nào? Quá trình đó có liên quan gì đến động cơ ban đầu mà họ tham gia vào trường West Point?

Điều khiến chúng tôi lưu ý hơn cả là những học viên có cả hai loại động cơ vô cùng mạnh mẽ thì lại thể hiện kém hơn so với những người chỉ có động lực nội tại lấn át động lực thực dụng. Họ ít khả năng tốt nghiệp hơn, kém nổi bật hơn trong số các học viên, và cam kết ở lại quân đội yếu hơn.

 

Phát hiện này vô cùng quan trọng. Bất cứ ai thực hiện tốt một nhiệm vụ thường có kết quả của cả hai loại động lực. Một học sinh chăm chỉ học hành và đạt điểm cao. Một bác sĩ có tay nghề tốt và kiếm được nhiều tiền. Nhưng việc này không có nghĩa là những người thể hiện tốt có cả hai loại động cơ nội tại và thực dụng khi thực hiện những điều đó.

 

Nghiên cứu của chúng tôi chỉ ra rằng cần phải có những nỗ lực để xây dựng các hoạt động để các kết quả thực dụng không trở thành động cơ. Giúp đỡ mọi người tập trung vào ý nghĩa và tầm ảnh hưởng của công việc, hơn là tập trung vào những giá trị tài chính đổi lại, đó chính là cách tốt nhất để cải thiện chất lượng công việc và khả năng tài chính của chính họ.

 

Giữa các nhà giáo dục và các giảng viên thường tồn tại một cám dỗ sử dụng bất kỳ công cụ tạo động lực nào sẵn có để thúc đẩy học sinh, sinh viên học tập tốt hơn. Nếu như những khẩu hiệu “phục vụ tổ quốc” không thu hút được thanh niên tham gia vào quân đội thì những câu như “miễn học phí”, hoặc “đào tạo nghiệp vụ” có thể sẽ lôi kéo học sinh đăng ký vào trường quân đội.

 

Tuy rằng cách này có thể thu hút nhiều học sinh giỏi, nhưng đồng thời cũng có nhiều thêm người lính tồi. Họ chỉ quan tâm đến các ưu đãi về tài chính, chế độ lương thưởng hay các bữa tiệc triền miên mà bỏ quên mất việc học.

 

Việc này cũng xảy ra tương tự với các giáo viên. Chúng ta lên án giáo viên mỗi khi họ chỉ “dạy học sinh để đi thi” vì chúng ta lo rằng việc đó sẽ làm giảm đi giá trị thực tế của giáo dục. Các giáo viên có thể làm điều này vì trách nhiệm của một người làm giáo dục, nhưng cũng có thể vì lương thưởng, biến việc dạy họ thành động cơ thực dụng.

Trách nhiệm là rất quan trọng nhưng nếu chế độ đãi ngộ kém dẫn đến việc dạy học không đạt hiệu quả thì cũng cần phải được cải thiện.

 

Biến một hoạt động trở nên hấp dẫn hơn bằng việc nhấn mạnh cả hai loại động lực bên trong và thực dụng là hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng hãy lưu ý đến những tác động phụ không mong muốn, thứ làm giảm đi động cơ bên trong vô cùng cần thiết cho sự thành công trọn vẹn.

 

Theo NY Times

Âm nhạc: Viên thuốc kỳ diệu trong nhịp sống vội

  

ÂM NHẠC: VIÊN THUỐC KỲ DIỆU TRONG NHỊP SỐNG VỘI

Một trong những điều thanh bình nhất con người từng sáng tạo nên chính là bài hát ru. Gần như trong mọi nền văn hoá, người mẹ đều bế con đung đưa và hát ru cho đứa trẻ ngủ.

Có ý kiến cho rằng lời bài hát không nhất thiết phải giúp chúng ta cảm thấy yên bình. Tuy đứa bé không hiểu ý nghĩa câu từ trong bài hát nhưng lần nào âm thanh lời ru cũng đưa nó vào giấc ngủ yên lành. Đứa bé cho chúng ta thấy rằng chúng ta là những sinh vật có khuynh hướng cảm âm trước khi hiểu ý nghĩa.

Người lớn tất nhiên hiểu được ý nghĩa của câu từ, nhưng vẫn có một mức cảm nhận nhất định xuyên thấu vào tâm can nhiều hơn những gì chúng ta thấu hiểu một ý tưởng hay luận điểm. Theo cách nào đó, người nhạc sĩ đã đánh bại tất cả triết gia trong việc truyền đạt ý tưởng tới chúng ta.

Trong Thần thoại Hy Lạp có một câu chuyện về người nhạc công nổi tiếng Orpheus - người phải giải cứu vợ mình thoát khỏi địa ngục. Để tới đó, anh cần đi qua con chó ba đầu hung dữ Cerberus, sinh vật canh gác cổng dẫn vào thế giới người chết. Orpheus đã chơi một khúc nhạc ngọt ngào mê hồn khiến con thú hoang dã trầm lại và trở nên hiền lành, dễ bảo trong chốc lát.

Người Hy Lạp viết nên câu chuyện này như muốn nhắc nhở chính mình về sức mạnh của âm nhạc. Orpheus không lý lẽ với Cerberus, không cố giải thích tầm quan trọng của việc anh phải đi qua cánh cổng thế nào, không kể lể về tình yêu của anh với vợ và anh muốn cô ấy trở về ra sao. Cerberus cũng như chúng ta trong những lúc đau buồn - khá “miễn dịch” với lý lẽ. Nhưng nó vẫn mở lòng lắng nghe. Vấn đề là làm sao tìm ra con đường thay đổi nó.

Khi chúng ta lo lắng hay buồn bã, những người tốt thỉnh thoảng cố gắng vỗ về chúng ta bằng cách đưa ra ý kiến hay chỉ ra những sự thật: họ muốn thay đổi suy nghĩ của chúng ta - thông qua những lập luận cẩn trọng - để giúp làm dịu đi nỗi đau. Nhưng, giống như trường hợp của Cerberus, cách hiệu quả nhất để giải quyết chuyện này có thể chỉ đơn giản là được nghe một khúc nhạc.

Có lẽ tâm hồn chúng ta cần được làm dịu và yên bình trở lại (bằng một bài hát ru, một bản dạo đầu của Chopin hay một nhạc phẩm của Natalie Merchant), trước khi nó có thể lắng nghe bất kỳ lý lẽ nào.

Âm nhạc là công cụ điều chỉnh tâm trạng tuyệt vời nhất con người từng sáng tạo nên và lợi ích của nó thì có một số điểm nhấn sau:  

Âm nhạc kết nối chúng ta với những cảm xúc thất lạc cần có. Nó điều hòa nỗi buồn bên trong mà con người đã phải quá cứng rắn và mạnh mẽ để kìm nén. Nó giống như chiếc rìu phá vỡ lớp băng dày đã bao phủ trái tim đã lâu bên trong chúng ta.

 

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2025

 

MẶT TỐI CỦA "TRẺ NGOAN"

Các em làm bài tập đúng giờ, chữ viết ngay hàng thẳng lối, phòng ngủ sắp xếp gọn gàng. Các em thường hơi dè dặt, muốn giúp đỡ bố mẹ, việc gì cũng đuọc các em thực hiện đâu vào đó.

Vì các em không thể hiện nhiều vấn đề trực tiếp nên ta hay cho rằng mọi thứ đều ổn với những đứa trẻ ngoan. Các em không nhận được sự quan tâm "đặc biệt" như bọn trẻ quậy phá hay "vẽ bậy" trên tường nhà.

Người ta nghĩ rằng trẻ ngoan thì ổn, vì trẻ làm mọi thứ mà người khác kì vọng ở chúng. Và tất nhiên, đó chính là “vấn đề”.

Những nỗi đau khổ thầm kín và khó đoán trong tương lai của một đứa trẻ ngoan bắt nguồn từ nhu cầu bên trong của chúng đối với việc tuân thủ quy tắc quá mức. Đứa trẻ ngoan không ổn vì xu hướng trớ trêu này khiến chúng không thể trở thành bất cứ ai khác. Chúng ngoan ngoãn vì không còn lựa chọn nào khác. Sự ngoan ngoãn này là bắt buộc thay vì một lựa chọn.

Trẻ ngoan trở thành một người nắm giữ quá nhiều bí mật và giao tiếp cực kỳ kém về những chuyện không được ưa thích nhưng quan trọng. Chúng hay nói lời ngọt ngào, giỏi thoả mãn kỳ vọng của người khác nhưng lại chôn giấu suy nghĩ và cảm xúc thật sự của mình. Và rồi gây ra các triệu chứng thần kinh, sự cắn rứt, sự bùng nổ bất chợt, và sự cay đắng.

Căn bệnh của những đứa trẻ ngoan là chúng chưa từng trải nghiệm tình huống người khác chịu đựng được sự hư hỏng của chúng. Chúng bỏ lỡ một đặc quyền quan trọng dành cho những đứa trẻ khỏe mạnh, đó là được thể hiện sự ghen tỵ, tham lam, ích kỷ, và vẫn được yêu thương.

Ở công sở, người tốt cũng có những vấn đề. Khi còn nhỏ, họ tuân thủ các quy tắc, chưa từng gây rắc rối và cẩn thận không làm phiền tới ai. Nhưng việc tuân thủ quy tắc sẽ không đưa bạn đi xa trong thế giới người lớn. Gần như mọi việc thú vị, đáng để làm hoặc quan trọng đều phải đối mặt với sự phản đối nhất định.

Một ý tưởng tuyệt vời sẽ luôn làm một số người khó chịu, nhưng nó rất xứng đáng để theo đuổi. Trẻ ngoan bị gắn với một sự nghiệp tầm thường và thói quen làm hài lòng người khác.

Một người trưởng thành thực sự sẽ có một mối quan hệ thẳng thắn và không lo sợ có những mặt tối, sự phức tạp và tham vọng.

Trưởng thành liên quan đến việc hiểu rằng không phải điều gì khiến ta vui cũng làm người khác vui, hay ta sẽ được xã hội xem là "tốt", mà là ta vẫn nên khám phá và trân trọng điều ta thích dù thế nào đi nữa.

Khao khát làm người tốt là một trong những khao khát đáng yêu nhất trên đời, nhưng để có một cuộc sống thật sự tốt, đôi khi ta cũng cần dũng cảm "nổi loạn" một cách tích cực.

ST