Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Mẹ ơi, sao bạn nói mẹ là bà ngoại của con

 

MẸ ƠI, SAO BẠN NÓI MẸ LÀ BÀ NGOẠI CỦA CON


Mới đây, khi đến đón con gái ở cổng trường, mình vô tình nghe thấy tiếng xì xào của mấy đứa trẻ: "Ơ, bà ngoại của Lan đến đón kìa!".

Con gái mình khựng lại, khuôn mặt thoáng chút bối rối. Mình nhìn xuống, đúng là mái tóc muối tiêu lốm đốm của mình trông "dừ" hơn hẳn so với những người mẹ trẻ trung khác.

Về đến nhà, con bé thỏ thẻ hỏi:

“Mẹ ơi, sao tóc mẹ trắng nhiều thế? Bạn con bảo mẹ là bà ngoại...”

Mình lặng người một nhịp, định giải thích về dấu vết thời gian, về vất vả lo toan. Nhưng mình đã chọn cách nói khác, một cách "cổ tích" hơn để con hiểu:


“Con biết không, mỗi sợi tóc bạc của mẹ là một món quà đấy!”

Mỗi khi mẹ lo lắng cho con một đêm dài, một sợi tóc sẽ đổi màu để nhắc mẹ rằng con đã lớn khôn. Mỗi khi mẹ thức khuya làm việc để con có bộ váy mới, sợi tóc lại "nhường" màu xanh cho niềm vui của con.


“Tóc mẹ không già đi, tóc mẹ đang tỏa sáng!”

Giống như những vì sao trên trời, tóc bạc chính là những vệt sáng lấp lánh lưu giữ kỷ niệm của hai mẹ con mình.


Con gái mình nghe xong, đôi mắt tròn xoe chợt sáng lên. Nó chạy lại ôm chầm lấy mình:

“Vậy thì mẹ là 'Bà Tiên Tóc Bạc' của con! Con yêu những sợi tóc lấp lánh này lắm!”

Câu chuyện về mái tóc bạc của mẹ và bài học yêu thương khiến hàng triệu trái tim tan chảy.


THÔNG ĐIỆP GỬI CÁC MẸ:


Chúng ta đôi khi tự ti vì những nếp nhăn, vì mái tóc bạc hay vóc dáng chẳng còn như xưa. Nhưng trong mắt con trẻ, mẹ luôn là người đẹp nhất, vì mỗi dấu vết ấy đều được dệt nên từ tình yêu vô điều kiện.


Đừng buồn nếu ai đó gọi nhầm chúng mình là "bà ngoại". Hãy tự hào vì đó là chứng nhận cho những năm tháng rực rỡ chúng ta đã hy sinh cho thiên thần nhỏ của mình!

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Ưu nhã chính là khí chất giúp người ta đẹp mãi cùng năm tháng

 

ƯU NHÃ CHÍNH LÀ KHÍ CHẤT GIÚP NGƯỜI TA ĐẸP MÃI CÙNG NĂM THÁNG

Một người ưu nhã, nhất định là một người hòa ái và khoan dung. Trong xã hội ồn ào náo nhiệt này, như một làn gió mát khiến lòng người vui vẻ thoải mái. Bởi trong lòng có non có nước, lúc nào nơi nào họ cũng đều sẽ thể hiện ra một dung nhan thanh tú, một phong thái trang nhã say đắm lòng người.


Ưu nhã, là một loại khí chất vĩnh hằng đi cùng năm tháng. Nó là sự từng trải các loại trên đường đời của sinh mệnh mà thể hiện ra một loại phong thái điềm đạm thản nhiên, trút bỏ đi vẻ ngoài non nớt ấu trĩ của tuổi thanh xuân, mà trình hiện ra một loại khí chất chín chắn chững chạc.

Một người ưu nhã, nhất định có kèm theo một sức hút đặc biệt, và một tâm hồn sung mãn phong phú không màng danh lợi.

 

Ưu nhã không phải là loại khí chất thanh cao không nhiễm mùi đồng tiền, cũng không phải là coi giữ phong hoa tuyết nguyệt ngâm xướng một mình, càng không phải là loại tư thái cố gắng tô vẽ bản thân, thời khắc bảo trì vạt áo đoan trang ngồi ngay ngắn người, để người khác đến tán thưởng.

Thật ra ưu nhã trước nay không phải là làm cho người khác xem, ưu nhã thật sự, là tu dưỡng trong tâm, bắt đầu từ hình sắc biểu hiện ra bên ngoài.

 

Ưu nhã vốn không phải là khi sinh mang theo đến, nó là một loại kết hợp hoàn mĩ giữa trí huệ và tâm hồn.

Ưu nhã của một người là đến từ việc học hỏi tri thức, trái nghiệm đời người và đắp nặn của cuộc sống; là tượng trưng của sự tự tin, tự lập và tao nhã; loại phẩm chất này là đến từ lĩnh ngộ về sinh mệnh, và là sự lắng đọng và tích lũy của đời người.

 

Người ưu nhã, nhất định là có một đôi mắt biết cảm thụ cái đẹp, có một tâm hồn thiện lương, là trí huệ nơi sâu thẳm trong tâm hồn mà năm tháng nặn đắp ra. Ưu nhã, toát ra một loại phong vận tự nhiên mà thành, là một vẻ đẹp thâm thúy.

Ưu nhã cũng có lẽ có liên quan với tuổi tác, nhưng càng liên quan hơn với sự nỗ lực không ngừng của tự thân.

 

Một người ưu nhã, nhất định là hiểu được tự yêu thương mình, tự tin tự lập, trí huệ một cách vững chắc, ăn nói bình tĩnh, diện mạo thanh thoát và một trái tim thiện lương.

Lincoln nói: 30 tuổi, tướng mạo là cha mẹ ban cho, 40 tuổi thì phải tự mình chịu trách nhiệm với tướng mạo của chính mình.

 

Một người có nội tâm ưu nhã, dù cho tướng mạo thế nào, đều mang theo một vẻ đẹp mê đắm lòng người. Vẻ đẹp thật sự, là một loại khí chất từ trong ra đến ngoài. Thích một người, bắt đầu bởi dung nhan, chìm vào trong tài hoa, và trung thành bởi nhân phẩm.

 

An Nhiên

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

Đường Đua Của Những Giấc Mơ

 

ĐƯỜNG ĐUA CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

 

Đường Đua Của Những Giấc Mơ kể về Jessica Carlisle – cô gái 16 tuổi đam mê điền kinh; không may mắn bị mất đi một chân trong vụ tai nạn trên chiếc xe bus chở những vận động viên của trường trung học đi tham gia thi đấu.

 

Sụp đổ và tuyệt vọng! Giấc mơ điền kinh của cô gái trẻ tan thành mây khói. Sự hổ thẹn, mặc cảm và nỗi tủi nhục xâm chiếm suy nghĩ của cô gái.

Nhưng sau tất cả, nhờ sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, thầy cô và những nhà hảo tâm; Jessica đã tiếp tục thực hiện giấc mơ điền kinh của mình – không phải đua mà “chạy” mới là hơi thở của cô gái ấy.

Đường Đua Của Những Giấc Mơ

Cuộc sống không bao giờ là bằng phẳng, chỉ là biến cố chưa xảy đến với cuộc đời ta mà thôi! Bạn không thể đoán biết được điều gì sẽ xảy đến với cuộc đời mình vì vậy hãy trân trọng những gì bạn đang có. Vậy bạn đang có những gì? Nhiều lắm, nhiều lắm, tôi kể bạn nghe nhé!

 

Ta có đôi chân để bước đi, có đôi bàn tay để làm việc mình thích, có đôi mắt để ngắm nhìn cuộc đời, có đôi tai để lắng nghe, có chiếc mũi để ngửi hương thơm, có trái tim mạnh khỏe, có mẹ có cha để được yêu thương, có nhà để ở, có cơm ngon để ăn, có quần áo đẹp để mặc hàng ngày …

Vậy đó, ta thật may mắn đúng không? Vì vậy hãy biết trân trọng và cảm ơn cuộc đời này vì tất cả những điều ta đang có!

Dù cuộc đời có ném bao hòn đá về phía ta, chỉ cần nỗ lực và cố gắng thì những điều tốt đẹp sẽ luôn chờ đợi ta ở phía trước. Có thể không được như nguyện vọng ta hằng mong ước nhưng chắc chắn kết quả ta đạt được xứng đáng với mồ hôi và nước mắt ta đã bỏ ra.

 

Hãy nhìn cách Jessica đi qua những tuyệt vọng đến hi vọng và trở thành tấm gương, động lực cho biết bao nhiêu người để ta tin rằng: Chúng ta mạnh mẽ hơn những gì chúng ta nghĩ rất nhiều.

Vì vậy chỉ cần cố gắng hết sức mình, nhất định sẽ nhận được hồi đáp xứng đáng nhất.

 

Khi đi qua những tổn thương ta sẽ nhìn cuộc đời bằng thái độ và cái nhìn hoàn toàn khác. Ta sẽ hiểu và thấu cảm với cảm xúc của những người có hoàn cảnh kém may mắn. Ta sẽ hiểu bản thân đã từng cư xử thô lỗ, đã vô tình hay cố ý làm tổn thương những trái tim yếu đuối ấy như thế nào.

Đó chính là điều mà tới khi mất đi một chân và phải ngồi cùng bàn với Rosa – cô bé năm dưới bị bại não, liệt cả hai chân nhưng lại là thiên tài toán học và vô cùng tốt bụng; Jessica cảm thấy bản thân trước đây “xấu” như thế nào.

Đặc biệt ta còn học được rằng: Đau buồn, thất vọng, chán nản và tuyệt vọng là điều không thể tránh khỏi khi bất hạnh đổ xuống. Điều ta cần làm lúc này là hiểu được những cảm xúc ấy tiêu cực của bản thân.

Tại sao ta lại cảm thấy như thế? Và chúng ta thật may mắn vì câu trả lời nằm trong cuốn tiểu thuyết này.

 

Như nhà tâm lý học, Wendelin Van Draanen giải đáp mọi thắc mắc về tâm lý: tình yêu tuổi mới lớn, những trắc trở trong cuộc sống, những băn khoăn lo lắng trong cuộc sống hàng ngày … qua câu chuyện của Jessica.

Đường Đua Của Những Giấc Mơ quả thật 1 điều kì diệu!!! Hãy đọc nó dù chỉ một lần trong đời và khi bạn tuyệt vọng nhất, cuốn sách sẽ là cánh cửa mở ra ánh sáng hi vọng cho cuộc đời bạn.