Thứ Ba, 28 tháng 3, 2023

 

SỐNG THUẬN THEO THIÊN ĐẠO, HỌA TỰ RỜI XA

Văn hóa truyền thống dạy con người lấy đức báo oán, không nên tranh giành, oán hận người khác. 

Nhưng trong cuộc sống có một số người cứ mải mê tranh đấu mà không biết được rằng tranh đấu với Trời là không biết lượng sức mình, tranh đấu với người thì cả đời mang nặng, tranh tới tranh lui bất quá cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.

Vạn vật trong thế gian đều có quy luật. Nếu một người tuần hoàn theo các quy luật ấy thì tự nhiên sẽ có kết quả tốt đẹp. Trái lại, người nào đi ngược lại thì tất sẽ gặp họa.

Tục ngữ nói: “Người tính không bằng Trời tính”. Thứ không phải của chúng ta, chúng ta càng tranh đoạt thì chính là càng tự làm khó cho mình. Con người sống nơi thế gian nên hiểu rằng, người đang làm trời đang nhìn.

Xưa nay, những người đi ngược lại với Thiên ý và phép tắc, thì không ai có thể trốn khỏi, sớm hay muộn đều sẽ phải trả giá gấp bội phần.

Cho nên, làm người hay làm việc, đừng quá ngông cuồng ngang ngược, đừng đánh mất lương tâm, bởi vì cho dù một người có mạnh mẽ đến thế nào đi nữa cũng không thể thắng được đạo Trời, làm việc xấu dù che giấu khéo đến đâu cũng không giấu được Trời.

Làm người, xử thế, phải có thiện niệm trong tâm, phàm là mọi việc đều phải có độ, đó cũng chính là cấp cho mình đường lui.

2, Tranh với người, cả đời mang nặng

Xưa có một người học trò thường ngày rất thích cùng người khác tranh hơn thua, rất để tâm vào việc đúng sai.

Một hôm, người học trò này đến hỏi thăm thầy thì gặp một người trên đường đi. Người khách này ngăn vị học trò kia lại và nói: “Ngài cho ta hỏi một năm có mấy mùa?”

Vị học trò nói ngay: “Xuân, Hạ, Thu, Đông, có bốn mùa!” Người khách cãi lại: “Có ba mùa chứ!” Người học trò cảm thấy thực sự kỳ quái nói: “Rõ ràng là một năm có bốn mùa, sao ngươi lại nói là có ba mùa?”

Tranh cãi không ngớt, vị khách nóng mặt yêu cầu người học trò: “Người đúng, ta sẽ dập đầu quỳ lạy, còn nếu ngươi sai thì phải bái lạy ta.”

Đúng lúc này thì người thầy đi ra, nghe thoáng qua câu chuyện. Vị khách kia thấy vậy bèn hỏi: “Ngài là thầy, xin hãy phân xử xem, một năm rốt cuộc là có mấy mùa?”

Người thầy nhìn vị khách một lượt rồi nói: “Ba mùa!”

Vị khách vô cùng vui vẻ, đòi học trò bái lạy xong rồi mới bước đi. Người học trò khó hiểu hỏi: “Thưa thầy! Một năm rõ ràng là có bốn mùa, sao vừa rồi thầy lại nói là có ba mùa?”

Người thầy trả lời: “Một năm, châu chấu chỉ sống có ba mùa, xuân, hạ và thu, nó đâu có biết mùa đông?

Con cùng với người ta say mê tranh luận, thích tranh hơn thua như vậy, chẳng phải là cách quá xa cảnh giới tu thân sao? Người ta tạo cho con cơ hội để vứt bỏ cái tâm háo thắng, còn không mau cảm tạ?”

Lại có câu chuyện kể rằng, ở một ngôi chùa có hai vị hòa thượng trẻ tuổi giao ước hàng ngày đều tụng kinh cùng nhau để xem ai tụng kinh giỏi hơn, hay hơn.

Sư trụ trì sau khi biết chuyện đã gọi hai vị hòa thượng trẻ đến và nói: “Hai hòa thượng các ngươi phải chăng đã giao ước tụng kinh cùng nhau xem ai tụng kinh giỏi hơn?”

Hai vị hòa thượng trẻ đáp: “Thưa sư phụ, đúng vậy.”

Vị sư trụ trì liền khai thị cho hai hòa thượng trẻ tuổi: “Tụng kinh vốn là tu hành, nếu là để phân thắng bại thì tu hành còn ý nghĩa gì đâu. Con người một khi có tâm tranh đấu thì sẽ sinh ra phiền não, nếu không có tâm tranh đấu thì mới có thể tĩnh tại.”

Phật gia cho rằng đời người có ba thứ độc là tham, sân, si. Hết thảy thống khổ và phiền não của con người đều do tham, sân, si sinh ra. Vì có tham nên con người tranh giành nhau, vì có sân cho nên người ta có tâm oán giận, vì si nên không buông bỏ xuống được.

Đây đều là những điều tạo nên gánh nặng của đời người.

Tục ngữ nói: “Trong mệnh có thì cuối cùng sẽ có, trong mệnh không có chớ cưỡng cầu”. Thế giới có hàng ngàn hàng vạn thứ hấp dẫn, mê hoặc con người, lấy bình thường tâm mà đối đãi mới có thể sống bình yên vô sự.

Người có thể đạm bạc thì sẽ tiêu được sầu, không tranh cái lợi trước mắt thì tâm tự nhiên sẽ thanh thoát, tiêu sái.

Người không có tâm truy cầu thì tự nhiên sẽ không tranh giành, không tranh giành thì tự nhiên sẽ không có tức giận, không tức giận thì sẽ ít oán trách, ít oán trách thì tự nhiên phúc sẽ nhiều hơn. Đây chính là đạo lý.

 

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023

Người trưởng thành về mặt cảm xúc?


NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH VỀ MẶT CẢM XÚC?

Không chỉ có tri thức, kinh nghiệm và kỹ năng chuyên môn, đôi khi để phát triển bản thân và đối nhân xử thế sao cho phù hợp, ai trong chúng ta cũng phải học cách để trưởng thành hơn về mặt cảm xúc.

 

Không khó để chúng ta nhận ra sự trưởng thành về mặt thể chất ở một người, nhưng để biết ai đó có trưởng thành về mặt cảm xúc là điều không hề đơn giản.

Bởi lẽ, thước đo của sự phát triển về cảm xúc không nằm ở tri thức, học vấn, hay thậm chí là tuổi tác của con người, mà đó là quá trình học hỏi, trải nghiệm và tự bản thân chúng ta đúc kết từ những vấp ngã, chông gai của cuộc sống. 

Vậy ở những người trưởng thành về mặt cảm xúc, họ sở hữu những phẩm chất đặc biệt nào?

 

1. Không bao giờ trốn tránh cảm xúc của mình

Đôi khi, một vài sự kiện không vui trong cuộc sống mang đến cho bạn những cảm giác khó chịu. Ví dụ như bạn cảm thấy đau khổ khi vừa chia tay người yêu hay vô cùng chán nản khi vừa thua cuộc trong một trận đấu.

 

Thay vì chối bỏ và trốn tránh những xúc cảm ấy bằng cách đi tìm những thú vui để khỏa lấp suy nghĩ về chúng, người trưởng thành về mặt cảm xúc chọn cách chấp nhận cảm giác của mình.

Họ sẽ dành thời gian để quan sát bản thân, nhìn nhận một cách sâu sắc về những gì mình đang trải qua để hiểu hơn về chính họ.

Cho dù những cảm xúc đó có khác thường, có đau thương, nhưng những người trưởng thành về mặt cảm xúc biết rằng, những trải nghiệm đó là bình thường và không có gì đáng xấu hổ. 

 

2. Luôn ý thức về những thiếu sót của bản thân

Những người trưởng thành về mặt cảm xúc luôn sẵn sàng tiếp thu ý kiến đóng góp đến từ những người xung quanh.

Họ sẽ vượt qua mọi lời chỉ trích, phê bình một cách bình thản thay vì buồn bã, hằn học hay nổi nóng, bởi họ nghĩ rằng, ai cũng có lúc phải nhìn nhận lại bản thân và sửa đổi những thiếu sót để xây dựng một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình

3. Có khả năng thấu cảm

Những người xuất hiện trong cuộc đời chúng ta luôn ẩn giấu đằng sau một câu chuyện, tất cả những đớn đau, vui buồn, hạnh phúc đều là những yếu tố hình thành nên con người họ của hôm nay.

Những người trưởng thành về mặt cảm xúc biết cách cảm nhận cuộc đời của người khác bằng cách đặt mình vào vị trí của đối phương, để hiểu được trọn vẹn những gì mà người đó đã trải qua mà không đưa ra bất kỳ một phán xét nào. 

https://www.elle.vn/wp-content/uploads/2020/08/12/411446/kieu-cam-xuc-cua-co-gai-730x410.jpg

4. Không biện hộ cho những sai lầm của bản thân

Không ai trên cuộc đời này là hoàn hảo. Sẽ có lúc chúng ta phạm phải những sai lầm và phải tìm cách để sửa chữa những lỗi lầm đó.

Vì vậy, khi bản thân mắc lỗi, thay vì tìm kiếm lý do để bào chữa, người trưởng thành về cảm xúc sẽ đường hoàng chấp nhận sai phạm và tự mình tìm ra phương hướng để giải quyết. 

 

5. Tôn trọng chính mình

Mỗi người trên thế gian này là một thế giới khác biệt, họ đều có những bí mật cũng như những giá trị riêng của bản thân.

Những người thông minh về cảm xúc luôn ý thức được điều này, do đó, họ biết đặt ra ranh giới như một cách yêu thương bản thân và tôn trọng chính mình.

Họ sẽ không để người khác vượt qua giới hạn đó và làm đảo lộn cuộc sống hay tổn thương họ.

 

6. Sống có trách nhiệm 

Người thông minh về mặt cảm xúc ý thức được vị trí và vai trò của mình với xã hội, vì vậy, họ luôn cố gắng cải thiện hành vi của bản thân sao cho phù hợp.

Khi mọi việc diễn ra không như ý, họ không bao giờ đổ lỗi cho bản thân hay trách cứ bất kỳ ai. Thay vào đó, họ sẽ tự đặt câu hỏi: “Liệu mình có thể làm gì để giải quyết vấn đề?”, và rồi xem xét mọi khía cạnh của tình hình hiện tại để tìm ra phương hướng phù hợp.

 

7. Yêu thương nhiều hơn

Những người trưởng thành về cảm xúc nhận ra rằng, cuộc đời vô cùng ngắn ngủi, vì vậy, những giận dỗi, oán hờn chỉ càng làm cho cuộc đời của mỗi người thêm hoang phí.

Cho nên, họ luôn dành thời gian để ở cạnh những người họ yêu thương, nói ra những điều tốt đẹp và dành nhiều sự quan tâm nhất có thể, vì chúng ta đâu thể biết được rằng, đến lúc nào những người mà ta yêu thương sẽ rời bỏ chúng ta. 

https://www.elle.vn/wp-content/uploads/2020/07/04/406791/co-gai-tim-cach-lam-chu-cam-xuc-730x410.jpg

8. Không để ý đến suy nghĩ của những người xung quanh

Tâm trí của mỗi người là muôn hình vạn trạng. Người trưởng thành về cảm xúc hiểu rằng, cuộc đời là do mỗi người tự làm chủ, những gì người khác phán xét hay nghĩ ngợi đều không làm ảnh hưởng đến chúng ta.

Vì vậy, không nên vì một ai đó mà phải đánh mất đi bản sắc của mình, tận hưởng mỗi ngày thật trọn vẹn và sống đúng với cá tính của bản thân mới thực sự là cuộc đời đáng sống.

Chúng ta có đạt được kỷ luật tự giác cao độ?

CHÚNG TA CÓ ĐẠT ĐƯỢC KỶ LUẬT TỰ GIÁC CAO ĐỘ?

 

Mỗi người ai cũng đã và đang đặt ra cho mình rất nhiều những mục tiêu khác nhau như tập thể dục, giảm cân, đọc sách, đi ngủ sớm và dậy sớm v.v.

Tuy nhiên lý tưởng thì đẹp đẽ, nhưng thực tế lại rất phũ phàng. Bởi mấu chốt thành công nằm ở 4 chữ “kỷ luật tự giác”, nhưng liệu bạn đã từng tự hỏi tại sao chúng ta luôn không thể đạt được điều này? Hôm nay bạn sẽ biết được câu trả lời.

 
Để đạt được mục tiêu của mình tốt hơn, bạn thậm chí sẽ tự tin lập ra một kế hoạch vô cùng hoành tráng và hoàn hảo. Chắc hẳn ngay từ đầu, bạn đã tràn đầy nhiệt huyết và tinh thần cao. Bạn cũng sẽ hành động rất thiết thực và thực hiện nó theo kế hoạch mỗi ngày. Thế nhưng trên thực tế là bạn luôn bỏ cuộc giữa chừng. 

Những nỗ lực này thường không kéo lại được bao lâu rồi sẽ bị tạm dừng.

Sau đó thỉnh thoảng cố gắng trong vài ngày, và thỉnh thoảng nghỉ ngơi trong vài ngày. Sau một thời gian, mục đích của bạn dần bị lãng quên.

 

Bạn có thể tình cờ nhớ tới, nhưng cũng không còn đủ nhiệt huyết để tiếp tục. Trong lòng nghĩ, sang năm lại bắt đầu cố gắng lại từ đầu. Cuối cùng, bạn sẽ thấy rằng không có mục tiêu nào bạn đặt ra lúc đầu là đã đạt được. Và cứ thế mỗi năm chu kỳ này lại lặp lại.

 

Trong tâm lý học, điều này còn được gọi là hiệu ứng “cửa sổ vỡ”, rằng “trong một tòa nhà, nếu một vài cửa sổ bị phá vỡ và không được sửa chữa sẽ có xu hướng thu hút những kẻ phá hoại phá thêm vài cửa sổ khác.

Tương tự như vậy, nếu một vỉa hè có rác tích tụ, thì người ta sẽ tiếp tục xả rác hoặc để cả túi rác ở đó …”


Hiệu ứng này đề cập đến sự tồn tại của một hiện tượng xấu nhỏ, nhưng nó sẽ truyền đạt một thông điệp và gợi ý, khiến hiện tượng xấu dần dần kéo dài và mở rộng. Lý do tại sao chúng ta không thể đạt được kỷ luật tự giác, đó cũng là do bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng cửa sổ vỡ.

Sau khi bạn đã nỗ lực rất nhiều, thì ngày mà bạn lơ là chính là ngày tấm kính đầu tiên bị vỡ. Khi tấm kính này bị vỡ, bạn lại càng xa rời sự kỷ luật tự giác.

 

Giống như một người muốn tập yoga, cô ấy đã mua một tấm thảm yoga với sự thích thú. Trong vài tuần đầu tiên, cô ấy có thể kiên trì tập luyện mỗi ngày. Cho đến một ngày, sau khi đi làm cả ngày, cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Cô thầm nghĩ sẽ nghỉ một hôm. Nhưng cũng chính vì ngày nghỉ này mà cô ngày càng ít tập yoga. Cho đến cuối cùng, cô ấy đã cất tấm thảm yoga và không bao giờ chạm vào nó nữa.

 

Cũng tương tự, trên một con đường rất sạch sẽ, sẽ không có nhiều người tự ý vứt rác bừa bãi. Nhưng nếu bạn đang ở trên một con phố đầy rác, bạn sẽ thấy rằng người qua đường khá thoải mái và tự nhiên khi vứt rác.

Họ sẽ nghĩ rằng không có gì sai khi mình vứt rác, bởi vì nơi này quá bẩn, và dù sao ở đây cũng đã có rác, mình vứt thêm một vài thứ cũng không phải là vấn đề.

 

Bạn thấy đấy, nếu chúng ta muốn đạt được sự kỷ luật tự giác tốt hơn, điều quan trọng nhất chính là không được phá vỡ cửa sổ đầu tiên và nỗ lực hoàn thành các mục tiêu đã đặt ra mỗi ngày.

 

Nếu bắt buộc phải ngưng một ngày, thì vào ngày tiếp theo hãy nhanh chóng bù đắp cho kịp tiến độ đã bị mất ngày hôm trước. Tất nhiên, khi đặt mục tiêu, bạn nên căn cứ vào tình hình thực tế để xây dựng chúng, để việc hoàn thành chúng mỗi ngày nằm trong lòng bàn tay bạn. 


Như vậy bạn đã biết lý do vì sao mình lại hay bỏ cuộc giữa chừng rồi chứ? Vậy ngay từ hôm nay hãy bắt đầu lại và nỗ lực thêm một lần nữa và đừng lặp lại những sai lầm này, chắc chắn bạn sẽ gặp hái được những thành công của riêng mình.