SỨC MẠNH CỦA TƯ TƯỞNG
Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã nghe rất nhiều chuyện về những người được
lành bệnh một cách kỳ lạ, hoặc là “phép lạ” do cầu nguyện, hoặc là tin rằng
mình uống “thuốc thần” trong các trắc nghiệm về tâm lý.
Tư tưởng tích cực có khả năng tăng cường sức mạnh của hệ thống miễn nhiễm,
đôi khi đến mức trở thành phép lạ. Vì vậy, ngày nay bác sĩ thường khuyến khích
các bệnh nhân nên cầu nguyện (nếu họ có lòng tin tôn giáo), và khuyến khích
thân nhân người bệnh nên chăm nom, làm cho họ yêu đời, để chống bệnh.
Hôm nay, chúng ta sẽ nói đến việc sử dụng sức mạnh phi thường này của tư
tưởng vào cuộc sống hằng ngày để tạo nên thành công trong cuộc sống.
I. Tư tưởng có thể ảnh hưởng đến đời sống và thành công (hay thất bại) của
ta trên rất nhiều cấp độ khác nhau. Cấp đầu tiên là tư tưởng ảnh hưởng hết mức
độ tập trung năng lực của mình. Nếu cậu học trò tin rằng mình sẽ thi đậu, quyết
tâm thi đậu, thì đương nhiên là cậu ta học hành chăm chỉ hơn cậu học trò cứ tin
là mình sẽ rớt.
Một người tin rằng mình có nhiều cái hay, cái giỏi, và chắc chắn là sẽ
thành công trong đời, thì họ sẽ có thái độ tích cực, vui vẻ, yêu đời mỗi ngày.
Điều này làm chính họ năng động hơn và người khác cũng thích thú họ hơn—người
vui vẻ tích cực luôn luôn hấp dẫn người khác, dù là cùng phái hay khác phái—vì
vậy, họ đương nhiên là sẽ nhiều cơ hội thành công trong đời.
Mỗi người chúng ta có một mục đích trong đời sống, như thành bác sĩ giải
phẫu, làm chủ một tiệm phở, thành người mẫu, v.v… Đạt được mục đích đó thì tạm
gọi là thành công. Nhưng đó chỉ là “tạm” thôi, vì “thành công” là một ý niệm
rất tương đối, đừng có so bì mình với thành công của người khác, đó là một so
sánh cực kỳ sai lầm.
II. Tư duy tích cực làm cho chính mình trở thành vui vẻ, tích cực, năng
động. Từ đó mình có năng lực tự nhiên làm cho người khác tin tưởng và cảm phục,
và họ sẽ mang đến công việc và cơ hội cho mình. Nhưng, tư duy tích cực cũng có
nhiều cấp độ. Ta cần phải biết mình đang ở cấp nào, và cố gắng đến cấp cao hơn.
Ví dụ: “Tôi không muốn nghèo” thì không tích cực bằng “tôi muốn giàu.”
“Tôi không muốn béo” thì không tích cực bằng “tôi muốn người thon thả.” “Tôi
không muốn nóng giận” thì không tích cực bằng “tôi muốn luôn luôn dịu dàng.”
Nếu bạn cứ tự bảo mình “tôi không muốn béo” có thể là bạn sẽ còn béo rất
lâu, vì tiềm thức bạn cứ bị nhồi vào chữ “béo”, từ đó tiềm thức cứ hoạt động
theo lối “béo”, làm cho bạn không đủ hăng hái và nghị lực để đi hướng “thon”.
“Không muốn nghèo” hay “không muốn nóng giận” cũng thế. Chữ nào ta nhồi vào
tiềm thức (béo, nghèo, nóng giận), thì tiềm thức cứ theo hướng đó mà làm.
Vì vậy, tất cả mọi suy tư, mọi chữ dùng trong cách suy nghĩ, mọi định luật
văn phạm trong những câu nói âm thầm trong đầu mình, đều phải tích cực. Thể xác
định là thể tích cực nhất, ví dụ thường xuyên nhất là “Tôi muốn…” Và chữ nào
xác định cái ta muốn là chữ tích cực nhất, ví dụ, giàu, thon thả, dịu dàng.
Khi tiềm thức nhận các chữ này thường xuyên, tiềm thức cứ theo hướng đó mà
đi, và tự nhiên là ta sẽ thấy hăng hái vui sướng đi theo hướng đó.
III. Tư duy tích cực còn đi xa hơn nữa và cho rằng tương lai vẫn còn rất
yếu so với hiện tại, vì hiện tại thường là những gì ta sờ mó được. Vì vậy, “tôi
muốn giàu” (tương lai) vẫn chưa đủ tích cực, ta phải nghĩ rằng “tôi đang giàu”
(hiện tại) thì mới đủ mạnh mẽ.
“Cư xử như một bà hoàng, và người ta sẽ cư xử với bạn như một bà hoàng.”
Có nghĩa là, cứ nghĩ rằng mình là người đã thành công, ăn nói đi đứng suy tư
như người đã thành công, rồi tự nhiên cuộc đời sẽ mang đến thành công cho mình.
Điều này mới nói ra nghe có vẻ hơi lạ lùng. Tuy nhiên, trong thực tế nó
lại cực kỳ hiệu quả. Ví dụ: Thay vì ngồi đọc sách quản lý cả đời để hy vọng
“sẽ” thành nhà lãnh đạo giỏi, ngày hôm nay bạn cứ đứng ra mời gọi bạn bè tổ
chức một CLB gì đó, đương nhiên bạn thành người lãnh đạo “hôm nay” của nhóm (dù
trên thực tế chức danh đó là gì, kể cả chức danh “chạy lăng xăng đủ chuyện”).
Việc tự đặt trên vai mình gánh nặng người xây dựng nhóm sẽ biến bạn thành
một lãnh đạo tài ba một ngày nào đó, mà nếu có đọc sách 50 năm thì cũng không
làm được.
Ở đây ta thấy tiến trình tập luyện đã qua một bước nhảy vọt rất lớn. Từ
việc tập trung tư tưởng tích cực về “tôi muốn …” trong tương lai, ta đổi tư duy
thành “tôi đang…” trong hiện tại, và “tôi đang…” tự nhiên thúc đẩy ta đến hành
động ngay.
Từ tư duy đến hành động là một bước nhảy, xem ra rất giản dị với một số
người, nhưng đối với nhiều người, đó là bước nhảy mà cả đời họ, cho đến khi
nhắm mắt, họ vẫn không dám làm.
Nếu bạn có lòng tin nhỏ chỉ bằng một hạt cải, bạn có thể bảo ngọn núi này
dời đi nơi khác, và nó sẽ dời đi.
Bạn nghe câu này có quen thuộc không? Bạn có tin vào chính mình, dù với
lòng tin chỉ bằng một hạt cải không?
Trần Đình Hoành