Thứ Hai, 25 tháng 8, 2025

Thích Nhất Hạnh nói với tuổi 20 về tình yêu nam nữ

 

THÍCH NHẤT HẠNH NÓI VỚI TUỔI 20 VỀ TÌNH YÊU NAM NỮ

Ở tuổi em tình yêu nam nữ là một tiếng gọi lớn có khi lấn át những tiếng gọi khác. Tôi nói lấn át chứ không nói tiêu diệt. Ở tuổi em, em thấy rõ ràng tiếng gọi luyến ái mạnh hơn tiếng gọi của tình yêu cha mẹ. Điều đó không hẳn đã là một sự bội bạc. Ở cái tuổi đó tình nặng hơn hiếu, bởi vì tình là tình mà hiếu chỉ là hiếu, nói khác hơn tình là một thứ tình mới mà hiếu là một thứ tình đã nhạt bớt chất tình và thêm vào chất bổn phận, ân nghĩa.

 

Tôi nghĩ rằng vào tuổi hai mươi người ta có thể chưa có đủ chín chắn và khôn ngoan để nuôi dưỡng và bảo vệ tình yêu nhưng không phải vì thế mà em phải coi tình yêu như một điều cấm ky. Chắc chắn là em sẽ vấp váp, khổ đau; nhưng không sao, nếu em biết rút kinh nghiệm để học tập và xây dựng cho tình yêu.

Tình yêu nam nữ khởi sự là một nhu yếu gần gũi nhất với hợp thể ngũ uẩn còn mang nặng tính chất hưởng thụ nhưng có thể vươn tới giai đoạn tình cảm và nhận thức rất xa để biến thành cao cả, bất chấp những nhu yếu ban đầu. ở giai đoạn này con người có thể khinh thường sự hưởng thụ và chấp nhận được sự hy sinh, cũng như trong tình yêu tổ quốc và tình yêu danh dự.

 

Tình yêu có quá trình sinh trưởng và hoại diệt của nó nên cũng giống như một cái cây cần được vun bón, tưới tẩm, che chở. Sự khôn ngoan, bản lĩnh và ý thức ở đây rất là cần thiết. Nếu em vụng về thì em sẽ làm đổ vỡ lung tung và em sẽ kết luận rằng yêu là khổ.

Thực ra yêu cũng là khổ đấy, nhưng mà hầu hết những cái khổ kia đều do em tạo ra chứ chúng không phải là những cái khổ tất yếu phải có trong bất cứ tình yêu nào.

 

Hôn nhân không có tình yêu, hoặc hôn nhân chấm dứt tình yêu thì chỉ là một hình phạt, chỉ là tăng thêm sự cô độc. Cho nên chinh phục một người để cùng đi đến hôn nhân, điều nầy rất gần với sự hùn vốn làm ăn, không khác gì đi quảng cáo để tìm người góp cổ phần. Tôi không chống đối gì sự làm đẹp và sự phô trương tài ba cốt để cho người kia say mê mình.

Để chinh phục một người khiến cho người đó yêu mình, con trai cũng như con gái có ngàn vạn cách khác nhau, nhất là con gái, vì phái nữ đã được yểm trợ quá đầy đủ trong công tác này. Số lượng của những gian hàng cung cấp mọi thứ làm đẹp cho phụ nữ cũng đủ chứng minh cho điều đó.

 

Hôn nhân không giải quyết được nhiều chuyện đâu. Hôn nhân, trong trường hợp này, giết chết tình yêu hoặc ảo tưởng tình yêu. Người con gái có thể thấy nhược điểm hiếu sắc của người con trai, và có thể chịu theo thị hiếu thay đổi của người con trai bằng cách chải đầu ba kiểu trong một ngày và thay áo bốn lần trong một buổi chiều. Nhưng liệu em có làm như thế được cả đời không, và liệu em làm như thế có đủ không.

Tôi không tin là đủ. Muốn có tình yêu đẹp đẽ và bền chặt những người yêu nhau phải biết xây đựng cho nhau. Nếu không, tình yêu sẽ được giới hạn lại trong sự ưa thích mới lạ về hình thức và trong hưởng thụ đổi chác. Từ điểm này, con người sẽ không vâng theo một quy luật nào nữa và xã hội sẽ rối loạn khi tình yêu được định nghĩa như sự đam mê sắc dục.

Hiện tượng này sẽ phát hiện toàn diện khi tình yêu theo nghĩa đẹp nhất của nó vắng mặt hoàn toàn trong lĩnh vực con người.

 

Tìm ra được người thích hợp với em không phải là dễ dàng. Em phải biết nguyện vọng, sở thích, tính khí, kiến thức và lý tưởng của người đó, và xem những thứ đó có hợp với em không. Hợp không có nghĩa là giống mà chỉ có nghĩa là không xung khắc, là có thể bổ túc cho nhau.

Những thứ đó sẽ là những mối dây liên lạc, hợp nhất, những chất liệu nuôi dưỡng tình yêu. Chính những đeo đuổi, những sở thích và những lo âu chung của hai người sau này sẽ là chất keo sơn gắn bó hai người với nhau, và gắn hai người với những người đồng tâm đồng điệu khác.

 

Nhất định là tình yêu phải nương vào những điều kiện khác mà hiện hữu. Ngày nào em không bồi đắp cho tình yêu thì ngày đó em làm cho tình yêu ngắn đi, yếu đi. Không phải leo lên chiếc xe đạp và đạp vài vòng thì chiếc xe có thể đi mãi như một chiếc xe gắn máy. Em phải tiếp tục đạp, dù là thong thả. Nếu em không đạp thì khi hết đà, chiếc xe sẽ ngã. Khi đó, tình yêu sẽ cạn như một dòng suối khô cạn và sự phụ bạc có thể là sẽ tới một cách tự nhiên.

 

Em nên thận trọng đừng vụng dại làm đổ vỡ những gì quý báu em có trong tầm tay em. Những hiện tượng hờn giận, ghen tuông chắc chắn sẽ xảy ra, làm sao tránh được. Tôi không khuyên em tránh chúng một chút nào, bởi vì những hiện tượng ấy chứng minh rằng em đang yêu, và người yêu của em cũng đang yêu em tha thiết. Hãy đón nhận những hờn giận ghen tuông ấy mà phần nhiều đều là do quá yêu và do vô minh nữa gây nên.

 

Phần lớn đều xuất phát từ những nguyên nhân nhỏ như hạt cát, hoặc những nguyên nhân nhỏ hơn hạt cát nữa, như sự hiểu lầm vô cớ, bóng gió. Vậy hãy bình tĩnh đừng để cho chúng trở thành lớn hơn hạt cát. Sau những cái giận nho nhỏ ấy, các em lại càng thương yêu nhau hơn, càng quý chuộng nhau hơn không sao. Nhưng mà đừng vụng về đừng nên làm lớn chuyện những gì nhỏ như hạt cát.

 

Cái khôn ngoan cần thiết nhất là ý thức về sự quý giá của hạnh phúc, của sự may mắn. Có sự khôn ngoan ấy rồi, em trở nên một người yêu chín chắn và tình yêu sẽ bền vững.

 

Trích bài “Nói với tuổi 20” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Thích Nhất Hạnh nói với tuổi 20 về Lý tưởng

 

THÍCH NHẤT HẠNH NÓI VỚI TUỔI 20 VỀ LÝ TƯỞNG

Lý tưởng không phải chỉ là sản phẩm của lý trí như Phạm Công Thiện nói. Lý tưởng là sản phẩm của những ước vọng từ cạn nhất đến sâu nhất của con người và là động lực giúp con người tự thực hiện.

 

Chúng ta không nên nghĩ rằng lý tưởng thì bao giờ cũng là đẹp đẽ. Lý tưởng biểu hiện ước muốn của con người và ước muốn ấy có khi không chính đáng. Không chính đáng ở đây không có nghĩa là trái chống với một nền đạo đức hay luân lý nào. Không chính đáng ở đây chỉ có nghĩa là không có tính cách xây dựng, lành mạnh, và còn đe dọa phá hủy những gì đẹp đẽ và mầu nhiệm của hiện hữu.

 

Tôi muốn định nghĩa lý tưởng là ước vọng, và là nhu cầu đạt tới sự thực hiện những ước vọng của một người hoặc một nhóm người. Vậy thì lý tưởng là một cái gì phải có đối với con người, bởi vì ít nhất và cạn nhất con người cũng muốn có cơm ăn khi đói, áo mặc khi rét.

Xa hơn, con người còn muốn được thương yêu khi cô độc, được khám phá khi óc tò mò bị kích thích. Về sinh lý, chúng ta đều được cấu tạo như nhau, hoặc nói cho đúng, tương tự như nhau.

 

Mà về tâm lý cũng vậy bởi vì tâm lý dựa trên cơ sở sinh lý. Cái hợp thể ngũ uẩn của chúng ta (ngũ uẩn: sinh lý, cảm giác, suy tưởng, ý chí và nhận thức) trong lúc hiện sinh cũng cần có những điều kiện để được nuôi dưỡng và phát triển như bất cứ một hiện tượng nào khác, và có lẽ hơn bất cứ một hiện tượng nào khác.

Cái hợp thể ngũ uẩn đó, như vậy, có những nhu cầu không bao giờ cạn của nó, và tôi gọi hình ảnh và động lực đạt tới sự thỏa mãn những nhu cầu ấy là lý tưởng.

 

Có một điều cần nhớ là những nhu cầu của ta không bao giờ có thể được thỏa mãn trọn vẹn và khi nói đến lý tưởng là ta nghĩ đến những gì chưa được thỏa mãn ấy.

Tôi thấy bi kịch của một kiếp người là ở chỗ con người không sống được trọn vẹn cuộc đời của mình, chỉ thấy được một số nhu cầu rất cạn hẹp của ngũ uẩn mà không thấy được những nhu cầu thâm sâu nhất của ngũ uẩn.

Do đó chúng ta thấy có sự lệch lạc đáng tiếc; có khi ta đòi hỏi ước mong những gì thực sự bản thể ta không cần đến và ta không biết đòi hỏi ước mong những gì mà bản thể ta, trong phần sâu thẳm và vĩ đại của nó, đang cất tiếng kêu gọi.

Nếu ta biết hướng sự sống ta về những lý tưởng (tôi nhắc: những nhu cầu) này thì ta có thể phát triển con người của ta đến mức tốt đẹp và vĩ đại nhất mà nó có thể đạt được.

 

Có những nhu cầu do ta tự tạo, những nhu cầu này có vẻ giả tạo và không thực sự cần thiết. Ví dụ thói nghiện rượu hay thuốc phiện. Ta tập cho ngũ uẩn ta một thứ nhu cầu đề ngũ uẩn ta quen với nó, đòi hỏi nó, thiếu thốn nó. Và một khi sự đòi hỏi và thiếu thốn ấy trở nên độc tài rồi thì ta sẽ mắc kẹt vào nó, không thể gỡ ra được nữa. Rượu và thuốc phiện là những gì không thực sự cần thiết cho sự tồn tại phát triển của hợp thể ngũ uẩn, trái lại, chúng phá phách và tàn hại hợp thể ngũ uẩn.

 

Ta gọi là nhu cầu không chính đáng những thứ nhu cầu không thực sự cần thiết, những thứ nhu cầu tàn hại sự sống, ngăn cản đà phát triển của một hợp thể ngũ uẩn lành mạnh. Và như thế những nhu cầu này không thực sự là những nhu cầu. Thực sự là nhu cầu thì chỉ có những gì giúp ta đạt tới sự mạnh khoẻ, bình tĩnh và an lạc của hợp thể ngũ uẩn.

 

Yêu thương cũng là một nghệ thuật. Khám phá cũng là một nghệ thuật. Bằng con đường yêu thương hoặc bằng con đường khám phá, ta cũng đạt tới sự phát triển toàn diện bản ngã của chúng ta.

Ta thấy có những người không thể nào ngồi yên khi nghe nói đến một tai nạn vừa xảy ra cho một người bạn.

 

Dù trời mưa rét, dù đêm khuya, những người này cũng tự nhiên rời bỏ gian phòng ấm cúng của mình để lặn lội đi trong mưa lạnh tìm tới nhà bạn. Tôi không muốn cho đó là mệnh lệnh của bổn phận, của đạo lý. Tôi muốn cho đó là tiếng gọi của một nhu cầu. Nhu cầu của thương yêu, của sự bình yên tâm hồn.

 

Nếu không bỏ gian phòng ấm cúng mà ra đi trong mưa lạnh, người kia sẽ cảm thấy thiếu thốn. Thiếu thốn vì không đáp lại được nhu cầu thương yêu, vì không đáp lại được nhu cầu của sự bình yên tâm hồn.

Những người như thế đã tìm thấy những loại nhu cầu có thể giúp họ phát triển con người của họ về hướng Chân Thiện Mỹ.

 

Sức sống rào rạt của em, nếu được hướng về khám phá và yêu thương sẽ giúp em thực hiện một nhân cách càng ngày càng vĩ đại càng đẹp đẽ. Dọc đường em đi, hoa trí tuệ và tình thương sẽ nở, có thể là trên chông gai, nhưng là những bông hoa đẹp nhất của hiện hữu, những cống hiến quý giá nhất của một cuộc đời.

 

Em là một kiến trúc kỳ diệu cũng như vũ trụ là một kiến trúc kỳ diệu; ngày nào trí tuệ và trái tim em nhận thức được điều đó một cách xác thực và thực nghiệm, ngày ấy em thực hiện được thiên đường, hái được bông hoa tươi đẹp của chân như.

 

Trích bài “Nói với tuổi 20” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2025

Bạn đang bị trầm cảm hay lười biếng

 

BẠN ĐANG BỊ TRẦM CẢM HAY LƯỜI BIẾNG

 

Lười biếng là thói quen xấu nhưng đôi khi lại là dấu hiệu cảnh báo một vấn đề tâm lý nào đó, ví dụ như trầm cảm.

 

"Trầm cảm và lười biếng có rất nhiều điểm chung nên có thể khiến nhiều người hiểu nhầm", chuyên gia tâm lý Brynn Johnson (Mỹ) nhận định. Chúng đều ảnh hưởng đến động lực, sự tập trung, mức năng lượng và chất lượng công việc.

Trên thực tế, trầm cảm tác động đến sức khỏe tinh thần và tâm trạng của con người, còn lười biếng là mất động lực bởi những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát, thiếu sự tự nhận thức và không biết điều gì thúc đẩy mình.

 

Vậy làm sao có thể biết mình trầm cảm hay lười biếng?

Bà Johnson cho biết. "Bạn sẽ thấy khó rời khỏi giường vào buổi sáng, không phải vì bạn muốn tận hưởng thêm những giây phút nghỉ ngơi mà vì bạn buồn bã, chán nản và tuyệt vọng".

Trầm cảm có thể kéo dài từ vài tuần đến vài tháng, dù cho bạn được nghỉ ngơi nhiều. Còn lười biếng mang tính tình huống nhiều hơn. Đôi khi, bạn lười biếng vài ngày vì đã quá mệt mỏi sau một tuần bận rộn.

Theo chuyên gia, lười biếng thường là dấu hiệu cho thấy sức khỏe thể chất và tinh thần đang gặp vấn đề.

 

Nếu nơi làm sếp giao việc cho bạn mà mình cảm thấy chẳng có giá trị gì thì bạn hãy nói chuyện với cấp trên để hiểu tại sao nhiệm vụ ấy lại quan trọng. Hãy đào sâu cho đến khi bạn cảm thấy công việc đó xứng đáng với công sức mình bỏ ra. Đừng mãi từ chối và trì hoãn, nếu không bạn sẽ bị gắn nhãn "lười biếng".

 

Nghiện mạng xã hội

Nghiện xã hội là một vấn đề của xã hội hiện đại, đem tới cả lợi ích lẫn tác hại đối với sức khỏe tinh thần.

Nếu nhận thấy mình dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, bạn hãy tập trung vào việc giảm bớt sự chú ý cho Internet. "Bạn có thể xóa ứng dụng mạng xã hội vào cuối tuần hoặc sau giờ làm việc", bà Johnson gợi ý. Điều này có thể khiến bạn mất thời gian để cài đặt lại nhưng sẽ giúp bạn dần dần "cai nghiện".

Bên cạnh đó, hãy cân nhắc tắt thông báo hoặc hủy theo dõi những tài khoản khiến bạn thấy tệ về bản thân.

 

Lạm dụng chất kích thích

Lười biếng và trầm cảm có thể là triệu chứng của vấn đề lạm dụng chất kích thích. Do cần thời gian tìm mua và sử dụng chất kích thích, bạn có thể đến muộn hoặc lỡ hẹn với người khác, từ đó mang tiếng lười biếng.

 

Có quá nhiều việc để làm

Khi làm việc từ xa, chúng ta càng ngập chìm trong công việc. Máy tính, điện thoại, đồng hồ đều có thể trở thành công cụ làm việc và nhắc nhở chúng ta về những thứ chưa làm xong. "Như vậy là quá sức chịu đựng", bà Johnson nhận định.

Bà Johnson từng gặp những khách hàng vì cảm thấy quá căng thẳng với khối lượng công việc mà quyết định đi trốn. "Họ dùng sự né tránh để nói rằng mình bị quá tải", nữ chuyên gia lý giải.

 

Gọi một người nào đó là lười biếng có thể khiến họ thêm suy sụp, nhất là khi họ bị trầm cảm. "Nếu thấy ai đó có vẻ lười biếng ở cơ quan, hãy dừng lại và nghĩ cách truyền cảm hứng cho họ", bà Johnson khuyên. Nữ chuyên gia cũng khuyến khích mọi người bỏ từ "lười biếng" ra khỏi từ điển cá nhân bởi nó dễ đem tới những cảm xúc gây hại.

Bên cạnh đó, theo bà Johnson, mỗi người nên có những khoảng thời gian "không làm gì" và ghi chúng vào lịch làm việc. Những khoảng thời gian này không phải dấu hiệu của sự lười biếng mà chúng cho phép bạn nghỉ ngơi, lấy lại năng lượng để tiếp tục làm việc.

 

Theo Psychology Today