Thứ Hai, 23 tháng 6, 2025

Người trẻ và 5 lựa chọn quan trọng nhất cuộc đời

 

NGƯỜI TRẺ VÀ 5 LỰA CHỌN QUAN TRỌNG NHẤT CUỘC ĐỜI

 

Trong vô vàn lựa chọn mà đời người phải trải qua, không phải lúc nào chúng ta cũng đúng. Nhưng, trước những lựa chọn quan trọng nhất, việc đưa ra quyết định sáng suốt sẽ cho chúng ta một cuộc đời "thăng hoa" như mong muốn và ngược lại.

Đối với những người trẻ, điều này lại càng có ý nghĩa hơn bởi họ có cả một tương lai

phía trước đang chờ đợi, mà việc đưa ra những lựa chọn đúng được sớm chừng nào lại khiến tương lai ấy rõ ràng hơn chừng đó.

 

1. Chọn lẽ để sống

Lẽ sống chính là hoài bão và sứ mệnh của cuộc đời, là giá trị nền tảng, chuẩn hành xư của của chính mình. Xác định lẽ sống chính là trả lời câu hỏi: “Mình là ai, mình sống để làm gì, mình sẽ dùng cuộc đời của mình vào việc gì và việc đó có đáng để dùng hay không?”.

 

Xác định lẽ sống cũng chính là việc chọn cho mình lý do để sống (rốt cuộc ý nghĩa của cuộc đời mình nằm ở đâu) - được coi là “đích đến”, “bánh lái”, hay sẽ là “ma đưa lối, quỷ đưa đường” trong cuộc đời chúng ta. Đây là lựa chọn quan trọng bậc nhất, ảnh hưởng tới tất cả những lựa chọn còn lại.

Không phải ai cũng chọn được đúng “đích đến” và “bánh lái” cho mình và hậu quả là cuộc đời của họ nhiều khi sẽ rất uổng phí hoặc vô cùng bi kịch. Con người sinh ra vốn dĩ là lương thiện, nhưng chọn lẽ sống khác nhau thì sẽ có những con người khác nhau, cuộc đời khác nhauvà số phận khác nhau.

 

2. Chọn người để lấy

Phải bắt đầu lựa chọn này từ việc mình muốn có một gia đình như thế nào. Tình yêu

là một phạm trù hoàn toàn mang tính cảm xúc nhưng hôn nhân lại có cả yếu tố lý trí. Lấy vợ, lấy chồng thì có lẽ ai cũng làm được (chỉ trừ những người không thèm lấy hoặc không tìm được người phù hợp). Tuy nhiên, không phải ai cũng tìm cho mình được một người vợ, người chồng, và đồng thời cũng là một người bạn đời!

 

Người ta hay nói là trong tất cả các kiểu bạn (bạn xã giao, bạn tâm giao, bạn tư giao, bạn tri kỷ...) thì chọn bạn đời là khó nhất. Khi chọn bạn đời, điều kiện cần là tình yêu thương nhưng quan trọng hơn là cả hai phải chia sẻ được lẽ sống và hệ giá trị suốt cả cuộc đời. Có thể khi cưới nhau, vợ chồng chưa thực sự là bạn đời, chưa xác định rõ lẽ sống, chưa có chung một hệ giá trị nhưng họ sẽ cùng thay đổi nhau và thay đổi chính mình để không chỉ là người chồng, người vợ của nhau, mà còn là người bạn trên hành trình còn lại của cuộc đời. Được như vậy, cuộc đời sẽ thăng hoa!

 

3. Chọn việc để làm

Thực tế cho thấy đang có xu hướng chọn nghề và đổi nghề theo “mốt”. Nghề nào được gắn mác “thời thượng” là giới trẻ đổ xô vào tìm “vận may”. Thậm chí khi đã thành công với một nghề nào đó thì phần đông lại cùng tìm đến một nghề, đó là nghề chính trị.

 

Thực ra, xã hội có nhiều đỉnh chứ không chỉ có một đỉnh là quyền lực: Trở thành một

chính trị gia tài ba là một đỉnh; trở thành một nhạc sĩ lớn cũng là một đỉnh; trở thành một bác sĩ giỏi cũng là một đỉnh, trở thành một kiến trúc sư danh tiếng cũng là một đỉnh...

Thực ra, làm một bác sĩ giỏi vẫn tốt hơn là làm một viện trưởng tồi, làm một giáo sư giỏi thì quan trọng hơn là làm một hiệu trưởng kém.

Thực ra, làm sếp hay làm lính, làm thầy hay làm thợ, làm quan hay làm dân, làm

chủ hay làm thuê... đều không quan trọng, mà quan trọng là làm cái gì mà mình giỏi nhất, phù hợp với tính cách của mình nhất và tạo ra giá trị nhiều nhất (cả giá trị tài chính và giá trị xã hội).

 

Bên cạnh chọn công việc và nghề nghiệp phù hợp để làm, chúng ta cũng cần tìm cho

mình một nơi làm phù hợp để gắn bó (công ty, tổ chức nào, ngành nào, lĩnh vực nào, vùng miền nào...). Điều này rất quan trọng vì công việc không chỉ là chỗ để đóng góp, mưu sinh mà còn là nơi để học tập và phát triển. Ngày nay, người ta bị ảnh hưởng bởi chính nơi mình làm việc nhiều hơn là nơi mình học. Cũng đều tốt nghiệp một trường đại học, đều học giỏi như nhau nhưng sau mấy năm ra trường sẽ có 2 cuộc đời khác nhau, 2 tương lai khác nhau mà nguyên nhân là vì đã có 2 lựa chọn về công việc khác nhau.

 

4. Chọn thầy để học

Sự học luôn là một trong những “sự nghiệp” quan trọng nhất trong cuộc đời của mỗi người. Dưới đây là 5 “người thầy” gần gũi và hữu ích nhất: Thầy Đây là những người thầy bằng xương bằng thịt, trực tiếp khai sáng trí tuệ và nuôi dưỡng tâm hồn cho chúng ta. Thầy thì có nhiều nhưng không phải ai cũng là người thầy đúng nghĩa, không phải ai cũng có thể dẫn dắt người học làm chủ quá trình học và khám phá thế giới vô tận của tri thức. Vì thế mà việc chọn đúng người để học, để tôn làm thầy có ý nghĩa quan trọng là vậy.

 

Sách

Sách là một trong những con đường dễ nhất, rẻ nhất và nhanh nhất cho sự học của

mỗi người. Sách không chỉ là người thầy mà còn là người bạn tri kỷ, luôn tử tế, nhẫn nại, chờ đợi và chịu đựng chúng ta. Học từ sách là học từ những bộ óc vĩ đại nhất của loài người, là việc biến túi khôn của nhân loại vốn đã được đúc kết trong sách thành của mình. Chúng ta có thể đưa những người thầy vĩ đại nhất của thế giới, từ cổ tới kim, từ Đông sang Tây, về tận nhà để dạy cho mình, bất kể thời điểm nào mà chi phí nhiều khi chỉ bằng... tô phở.

Tuy nhiên, không đọc sách thì chắc chắn là không giỏi nhưng đọc sách nhiều cũng chưa chắc tạo ra giá trị. Vấn đề còn nằm ở chỗ chọn sách nào để đọc, đọc như thế nào và học được gì từ sách.

 

Kinh nghiệm

Trên đời này có những cái mà không trả giá thì không thể học được, nhưng cũng có

những cái không cần trả giá cũng có thể học được. Cuộc đời chúng ta sẽ không thể tránh khỏi những thất bại, vấn đề là sau mỗi thất bại thì cần phải rút ra được những bài học đểnhững thất bại tương tự không còn tái diễn trong tương lai. Có những người cho rằng, nếu muốn không thất bại thì tốt nhất là đừng có làm gì nữa, nhưng nếu vậy thì sẽ có một thất bại cực lớn khác, đó là thất bại cả cuộc đời. Để hạn chế thất bại và trả giá, cần phải học rất nhiều từ 2 “người thầy” đầu tiên (thầy và sách).

 

Nhân vật

Họ có thể là các bậc thức giả (để chúng ta học tri thức) hoặc những nhân vật có ảnh

hưởng trong xã hội (học tinh thần, ý chí). Chính những câu chuyện thành công, thất bại, những trải nghiệm, tư tưởng, tài năng và nhân cách của họ sẽ là bài học quý giá cho mình trên con đường tự khai sáng bản thân mình và những người quanh mình. Tuy nhiên, phải có năng lực thẩm định, biết mình là ai, biết ai là ai, cái gì là cái gì, nếu không thì sẽ vô cùng nguy hiểm, người đáng khinh thì lại trọng, người đáng trọng lại

khinh.

 

Internet

Được coi là một trong những phát minh quan trọng nhất của thế kỷ 20, làm cho cả nhân loại thay đổi một cách sâu sắc và khác biệt hẳn so với những thời kỳ trước đó, Internet thực sự là công cụ hữu hiệu cho sự học của mỗi người.

Thời đại Internet hình thành 2 loại người: “Công dân mạng” và “Sâu mạng”. “Công dân mạng” là những người sử dụng Internet như một công cụ để nâng cao kiến thức của mình, phục vụ cho công việc và cuộc sống. Còn “sâu mạng” là những kẻ phung phí phần lớn thời gian, sức lực của mình vào những trò tiêu khiển trên mạng hoặc phá hoại, có thể có “sâu cuốn lá” (game online), “sâu đục thân” (coi phim sex), “sâu chat” (tán chuyện gẫu); “sâu phá hoại” (hacker mũ đen)...

Là “công dân mạng” hay “sâu mạng”, đó cũng là một lựa chọn quan trọng đối với người trẻ trong thời đại này.

 

5. Chọn bạn để chơi

Nói đến con người là hàm ý tới con người xã hội với nhiều mối quan hệ đan xen, và

cũng chính những mối quan hệ đó định hình chân dung một người. Chẳng hạn, phương Tây có câu: Hãy nói cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ nói bạn là ai. Còn ông bà mình, khi nhận xét về một người hoặc một nhóm người nào đó thì thường nói: “Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu” hoặc “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” (ngoại trừ một số ít người quá đặc biệt, quá cá tính thì gần mực sẽ không đen, mà gần đèn cũng chẳng sáng).

 

Trong đời người, ngoài người bạn quan trọng nhất là bạn đời thì cần phải có bạn tâm giao, bạn thâm giao, thậm chí là bạn tri kỷ, chứ không phải chỉ có những người bạn hời hợt, quen biết xã giao, ngoại giao. Họ là những người cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, chia sẻ một hệ giá trị và những lý tưởng sống, giá trị sống. Dẫu vậy, họ có thể có những con đường khác nhau trên hành trình lập thân, lập nghiệp.

 

Có thể nói bạn bè chính là “tài sản” của mỗi người (“Giàu vì bạn, sang vì vợ”), là nguồn chia sẻ, động viên, hỗ trợ khi cần thiết. Song, như thế không có nghĩa là tận dụng bạn, lợi dụng bạn. Ngược lại, chơi với bạn cần phải xác định là để giúp bạn cùng phát triển và tiến bộ. Một tình bạn nếu được xây đắp trên tinh thần như vậy thì sẽ vô cùng bền vững và tốt đẹp.

 

Tác giả: Giản Tư Trung

 

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2025

Cha mẹ đừng phàn nàn về con trẻ, hãy lạc quan biến điểm yếu thành sức mạnh

 

CHA MẸ ĐỪNG PHÀN NÀN VỀ CON TRẺ, HÃY LẠC QUAN BIẾN ĐIỂM YẾU THÀNH SỨC MẠNH

Mỗi đứa trẻ khi sinh ra đã có những sứ mệnh riêng mà đôi khi cha mẹ không hiểu điều đó. Khi bạn thấy con mình có vấn đề, thay vì phàn nàn hoặc so sánh về những điểm yếu của con, chúng ta hãy lạc quan, mở rộng tầm nhìn để biến điểm yếu ấy trở thành điểm mạnh.

Câu chuyện thứ nhất: Cậu bé thích bạo lực trở thành VĐV nổi tiếng thế giới

Khi còn rất nhỏ, anh không phải là một cậu bé tốt trong mắt bố mẹ, vì anh rất thích đánh nhau. Hồi anh học lớp 7, gần như thiếu một chút nữa là anh đã đánh chết một người bạn cùng lớp. Nhà trường đã đưa ra ‘tối hậu thư’ cho cha anh, nói rằng nếu anh còn đánh bạn học một lần nữa, thì sẽ bị đuổi học.

Mặc dù cha anh đã cố gắng hết sức nhưng anh vẫn ‘chứng nào tật nấy’, không thể sửa chữa được. Cuối cùng ở tuổi 16, anh bị đuổi học.

 

Trong lúc cha mẹ anh lo lắng về tương lai của con trai mình, giáo viên giáo dục thể chất đã tìm đến nhà của anh và nói với cha anh: “Đội tuyển quốc gia đang chọn đô vật, vì vậy hãy để cậu ấy thử xem sao”.

Sau khi nghe đề nghị này, người cha lắc đầu từ chối vì lo sợ con sẽ đánh đến chết đối thủ, đến mức phải đi tù nhưng vị giáo viên đã cố gắng thuyết phục ông. Cuối cùng, cha anh đành miễn cưỡng đồng ý.

 

Kể từ đó, số phận của cậu bé đã hoàn toàn thay đổi. Anh đã tham gia ba kỳ Thế vận hội liên tiếp và giành chức vô địch môn đấu vật cổ điển nặng 130 kg trong lần Thế vận hội Olympic thứ ba. Anh đã trở thành một ngôi sao thể thao nổi tiếng thế giới. Anh chính là đô vật nổi tiếng người Nga – aleksandr karelin.

Câu chuyện thứ 2: Cô bé một tay trở thành ngôi sao bóng bàn

Cô ấy sinh năm 1989 trong một gia đình giàu có ở Ba Lan, khi mới sinh ra cô đã không có bàn tay và cẳng tay ở cánh tay phải. Tuy vậy, cô ấy đã mê mẩn môn bóng bàn từ năm 7 tuổi, cô tham gia Thế vận hội Paralympic năm 11 tuổi và giành Giải vô địch bóng bàn năm 2004 tại Athens năm 15 tuổi.

 

Mặc dù trước đây cô không đủ điều kiện tham dự Thế vận hội Bắc Kinh, nhưng huấn luyện viên trưởng của đội bóng bàn Ba Lan vẫn chọn cô vào đội nữ.

Tại Thế vận hội Olympic Bắc Kinh 2008, trong trận đấu của đội bóng bàn nữ, đội Ba Lan đã đánh bại đội Đức với tỷ số 3-1. Trong trận đấu này, nữ cầu thủ một tay từ Ba Lan đã giành được sự tôn trọng và hoan nghênh của khán giả. Cô chính là Natalia Patika.

 

Đối với một người, hoàn cảnh tốt hay xấu, sở trường hay khuyết điểm, đều chỉ là tương đối. Nếu bậc cha mẹ chúng ta khi đối diện với “khuyết điểm” của con trẻ, có thể bao dung và lạc quan, định hướng cho trẻ con đường đi đúng đắn thì “khuyết điểm” rất có thể sẽ trở thành “lợi thế”.

 

Trần Phong

Học hành ai cũng muốn học giỏi, nhưng rốt cuộc đi học để làm gì?

 HỌC HÀNH AI CŨNG MUỐN HỌC GIỎI, NHƯNG RỐT CUỘC ĐI HỌC ĐỂ LÀM GÌ?

Bàn về giáo dục là bàn về sự học. Câu hỏi "Học để làm gì?" là gốc rễ của mọi vấn đề trong giáo dục. Theo UNESCO, một người đi học có 4 mục tiêu: "Học để biết - Học để làm - Học để chung sống - Học để khẳng định mình". Trong đó, mục tiêu thứ tư là quan trọng nhất và khó nhất.

"Học để khẳng định mình" tức là học để trở thành con người mà mình muốn, định hình nhân cách, bản tính, văn hóa. Cuối cùng là học để biến mình thành phiên bản tốt hơn về mọi mặt. Hiểu đơn giản, 12 năm phổ thông học để làm người.

Còn học đại học (ĐH) để làm gì tùy thuộc vào loại ĐH. Tôi tạm chia ĐH thành 4 nhóm: ĐH tinh hoa, ĐH chất lượng cao, ĐH dạy nghề và cuối cùng là ĐH cộng đồng. Mỗi đại học có vai trò và lý tưởng khác nhau về sự học của sinh viên.

Sứ mệnh của ĐH tinh hoa sẽ dẫn dắt xã hội về tinh thần, tư tưởng, văn hóa. Nói một cách vi mô là đào tạo ra chuyên gia, trí thức, học giả ở trình độ hàng đầu. Loại ĐH này mỗi quốc gia chỉ có 1-2 trường, rất ít. Bởi lẽ, đây là nơi quy tụ những học viên là tinh hoa của dân tộc. Ở những nơi có nền ĐH vĩ đại như Mỹ và Anh, số lượng trường ĐH ở nhóm này của họ nhiều hơn các nước khác và đó được xem là ĐH tinh hoa của cả thế giới.

Vai trò của ĐH tinh hoa là đào tạo người trí thức. Thế nhưng, nếu người chỉ có "trí" - nghĩa là có sự hiểu biết cao hơn so với mặt bằng chung của xã hội là chưa đủ. Anh phải chia sẻ sự hiểu biết và dùng trí tuệ để thúc đẩy xã hội tiến bộ. Đó là vai trò, trách nhiệm xã hội của người hiểu biết.

3 loại ĐH còn lại cũng có những sứ mệnh giáo dục khác nhau. ĐH chất lượng cao sẽ đào tạo nhân lực chất lượng cao cho nền kinh tế. ĐH dạy nghề cung cấp những kỹ năng cần thiết để kiếm việc làm. ĐH cộng đồng để nâng cao dân trí. Loại ĐH này dành cho những ai "lỡ hẹn" với ĐH và có nhu cầu bổ sung kiến thức khi đã có công việc ổn định.

Nói tóm lại, học phổ thông để có nền tảng làm người còn học ĐH để có tầm vóc văn hóa và làm nghề ở trình độ cao.

Chúng ta nghe nói nhiều học để làm người.

Học làm người chính xác là học để định hình cách làm người của mình. Điều sâu thẳm trong "năng lực làm người" là lòng trắc ẩn. Đơn giản là chúng ta có lòng vị tha, biết buông bỏ và nhớ ơn. Lòng trắc ẩn cũng là nền tảng để khai minh. Đó là cơ sở giúp con người biết phân biệt đúng - sai, phải - trái, trắng - đen. Con người phải được dẫn dắt bởi sự khai minh thì việc làm xuất phát từ lòng trắc ẩn mới đến được đích là điều thiện.

Đi sâu hơn về "khai minh" có 2 chữ, cũng là hai điều quan trọng nhất của "làm người": Tự trọng và tôn trọng. Trong đó, "tự trọng" là biết coi trọng lương tri và phẩm giá của bản thân để từ đó tránh làm những việc ảnh hưởng tới uy tín và danh dự của mình. Trước là coi trọng bản thân, sau là tôn trọng người khác. Nếu trong cuộc đời có sự tự trọng và tôn trọng thì mọi thứ đều tốt.

Những môn học ở chương trình phổ thông không nên hướng vào ngành nghề mà nên dạy cách làm người. Học toán để nâng cao năng lực giải quyết vấn đề của đời sống. Học mỹ thuật để nâng cao mỹ cảm, óc tưởng tượng để bồi đắp tâm hồn của đứa trẻ.

Chúng ta nghe nói nhiều về giáo dục khai phóng ở ĐH, vậy "chân dung" con người được tạo ra ở ĐH có khác gì so với giáo dục phổ thông.

Nếu giáo dục phổ thông và đại học là giáo dục khai phóng thì đều hướng đến việc "làm người". Con người phải có tam tính: Nhân tính, quốc tính và cá tính. Đó cũng là đích đến của giáo dục ĐH. Điều làm nên sự khác biệt giữa con người và các giống loài khác nằm ở nhân tính. Vì ta có khả năng minh định đúng - sai, chính - tà, và biết mục đích sống của bản thân.

Bất kỳ ai cũng đều có cội nguồn. Có những thứ không thể thay đổi, thứ nhất là cha mẹ, thứ hai là con cái, thứ ba là Tổ quốc. Quốc tịch có thể thay đổi nhưng Tổ quốc và nguồn gốc thì không. Quốc tính là căn tính, hồn cốt quốc gia. Người có quốc tính sẽ có tâm thức về văn hóa, lịch sử, tôn giáo, phong tục tập quán.

Cá tính được xây dựng trên nền tảng nhân tính và được bồi đắp bởi quốc tính. Nếu không, nó sẽ được gọi là quái tính.

Chúng ta đã hiểu "chân dung" con người mà giáo dục hướng đến. Vậy làm thế nào để trở thành con người như thế?

Tôi định nghĩa giáo dục khai phóng là khai minh và giải phóng. Khai là mở, minh là sáng. Đưa ánh sáng vào làm cho mình trở nên sáng ra là khai minh. Còn giải phóng là hệ quả tất yếu của khai minh. Tôi chưa thấy ai khai minh mà không tự giải phóng bản thân khỏi sự vô minh, giáo điều, chủ quan duy ý chí. 

Thêm vào đó, khai phóng còn là khai mở tâm trí và giải phóng tiềm năng. Suốt cả sự học chúng ta không ngừng khai tâm và khai trí và sau đó là giải phóng tất cả tiềm năng đang có trong công việc và cuộc sống.

Trong cuốn sách Đúng việc, có viết về câu chuyện "Rời hang" gắn với hành trình khai minh của mỗi người. Khi sống trong hang tăm tối, ta tưởng nó là cả thế giới. Cuộc đời mỗi con người, ai cũng có thể có đến mấy "cái hang". Gia đình, tổ chức, xứ sở và thậm chí cả thế giới này đều có thể là những cái hang. Trong đó, cái hang đầu tiên là chính bản thân mình. Chính vì thế ta phải liên tục khai mở để tìm ánh sáng và khai mở bản thân. Đó là hành trình trọn đời, không chỉ 1-2 năm.

Được rời khỏi hang thì đó là may mắn của bản thân. Thế nhưng, điều quan trọng là giúp những người còn lại thoát khỏi nơi tăm tối đó. Hành trình đó sẽ không dễ dàng.

Theo Giản Tư Trung