Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

Thanh Xuân Mỗi Người Chỉ Có Một, Sao Không Sống Cho Chính Mình?

 

THANH XUÂN MỖI NGƯỜI CHỈ CÓ MỘT, SAO KHÔNG SỐNG CHO CHÍNH MÌNH?

 1) Ước mơ thanh xuân, hạnh phúc cuộc đời

Tôi nhớ khi tôi có 4 tuổi, có lần cô giáo mầm non của tôi đã hỏi: “Ước mơ của con mai sau là gì?”. Lúc đó, tôi cũng rất ngây thơ: “Ước mơ à…mai sau con muốn là công chúa”. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ công chúa vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng, sống trong lâu đài nguy nga, chỉ việc đợi một ngày hoàng tử đẹp trai tới cưới công chúa, nếu được như vậy thì thật tốt quá!

Đáng tiếc, 10 năm sau, tôi lại cho rằng trở thành công chúa là 1 ước mơ viển vông, vô nghĩa, những mơ mộng hồi nhỏ sớm đã bị tôi vứt bỏ. Nhưng mà, càng lớn suy nghĩ người ta càng thay đổi, thanh xuân này của tôi, tôi muốn thử một lần sống cho mơ ước “viển vông” ngày bé.

Tôi muốn là một công chúa. Một công chúa có thể khóc, có thể cười, tự do, an nhiên, ngẩng cao đầu mà sống và có được tất cả hạnh phúc không phải từ hào quang của công chúa, mà là từ hào quang của chính tôi!

Đó là ước mơ của tôi. Vậy bây giờ bạn có thể nói cho tôi, ước mơ bạn dành cho thanh xuân này là gì?

Thanh xuân mà! Hãy dám mơ, dám sai. Hãy mơ một giấc mơ lớn, không phải để ngủ say trong đó, mà là để phù phép nó thành hiện thực.

Thanh xuân chính là tuổi trẻ, mà với mỗi người thanh xuân lại là duy nhất. Không có ai mãi mãi 18 tuổi, nhưng luôn có những con người 18 tuổi. Bầu trời của năm 18 tuổi là hoa nở, là trời xanh, là mây trắng, là những ánh mặt trời đan vào nhau, là tiếng cười, tiếng hò reo không ngớt.

Các bạn đang tuổi trẻ đầy hoài bão, mơ mộng, đừng chần chừ lo nghĩ gì nhiều, hãy cứ mơ đi. Người lớn hay phàn nàn trẻ con lắm mơ nhiều mộng, mơ ước nhưng lại không thực tế, viển vông, vô nghĩa, sao không sống một cuộc đời nhàn nhã, ổn định một chút, sau này cũng chẳng lo lênh đênh, tạm bợ.

Nhàn nhã thật ra là yếu đuối, ổn định thật ra là đơn điệu, với tuổi trẻ đang hừng hực khí thế kia, bạn chấp nhận cuộc sống như vậy sao? D. Điđơrô có câu nói rằng “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả, anh cũng không làm được cái gì vĩ đại nếu như mục đích tầm thường” mục đích tầm thương chính là ước mơ sợ hãi, một ước mơ sợ hãi sẽ chẳng thể làm nên một thành quả mạnh mẽ.

Ước mơ phải lớn hơn sự sợ hãi. Nếu ước mơ của bạn không thể khiến bạn khao khát thì có thể chúng không đủ mạnh để chống lại những sự sợ hãi lớn dần lên và cuối cùng ngăn bạn hiện thực hóa giấc mơ. Cho nên, bạn trẻ, bạn hãy dũng cảm lên, hãy mơ một giấc mơ lớn, bạn hãy mơ cho mình một tương lai như một nàng công chúa để mà cố gắng từng ngày.

Có ước mơ mà không hành động, mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thực hiện được

Thật ra, mọi người ở tuổi trẻ, ai cũng có ước mơ, dù nhỏ hay lớn, thế nhưng mà số ước mơ có thể thực hiện được đều rất ít, tại sao vậy?

Khoa học đã chứng minh rằng ai cũng có một ước mơ trong cuộc đời nhưng lại có đến 92% cho rằng “giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ”. 8% còn lại họ có bí quyết gì thế? Nội dung câu chuyện tự lực của 8% này chỉ đơn giản nói về mấy yếu tố: kiên cường, dũng cảm, kiên trì, cần cù, …

Các bạn có thấy người thành công nào đến giữa chừng mà dừng lại, nói “Thôi, tôi mệt lắm, tôi không thể tiếp tục được nữa” chưa ?, tất cả đều nỗ lực đến phút cuối, bởi vì nếu bạn theo đuổi ước mơ, thành công sẽ theo đuổi bạn. Đừng khi nào đặt ra bất cứ giới hạn nào cho bản thân, phá bỏ vòng an toàn ấy đi, bạn sẽ thấy mình tiến bộ từng ngày để có thể tạo ra ánh hào quang cho chính mình.

Con người chăm chỉ mới là con người cầu tiến, con người luôn không ngừng nỗ lực, hoàn thiện bản thân mới là con người làm chủ thanh xuân, làm chủ vận mệnh đời mình.

Một nhà hiền triết đã nói: “Người ta không mắc sai lầm vì dốt mà vì tưởng mình là giỏi”. Đừng tạo cho bản thân mình bất cứ một giới hạn nào cả, vì năng lực của con người là vô hạn, năng lực đó sẽ tiếp tục được phát triển chừng nào bạn có đủ niềm tin và sự khiêm nhường.

Có người nói: “Thanh xuân chính là gặp gỡ 7 cái tôi: Một là tươi sáng, hai là đau buồn, ba là đẹp đẽ, bốn là mạo hiểm, năm là quật cường, sáu là mềm yếu, và cái cuối cùng là đang trưởng thành”

Thế nhưng, thanh xuân cũng là những chuyến tàu chất chứa ước mơ tuổi trẻ mà nơi đến có khi là những sân ga không có ánh mặt trời. Trong một ngày gió đông cản lối, ta đã từng hao hụt niềm tin… Rồi giữa những bối rối, bâng khuâng, một bông hoa cứ lặng lẽ nở, gửi gắm vào thanh xuân những rung động đầu đời, để rồi cứ thế mà tỏa hương.

Hãy nghe tôi, bạn hãy dũng cảm mà tiến về về phía trước, đừng ngại ngần mà hãy sống hết mình cho một tương lai duy nhất, để đến lúc quay đầu nhìn lại có thể mỉm cười, mình đã từng có một thanh xuân không nuối tiếc.

Đỗ Thu Phương

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét