Ảnh: Tập khí công trong lớp Montreal
2018
CÂU
CHUYỆN VỀ SỨC KHOẺ - KHÍ CÔNG
Y ĐẠO VIỆT NAM
Thầy Đỗ Đức Ngọc là người sáng lập
ra môn khí công tự chữa bệnh riêng của người Việt Nam lấy tên là Khí Công Y Đạo
Việt Nam. Thầy đã dạy môn này ở Sài Gòn từ những năm 1980 và cũng đã truyền bá
môn học này từ năm 1993 khi sang định cư tại Canada.
KCYĐ
ra đời từ một căn bệnh không thể chữa được… của chính người sáng lập ra nó – Đỗ
Đức Ngọc cách đây 13 năm.
Nhớ
lại chuyện khởi đầu đó, ông Ngọc kể: Khi đó tôi bị đau cánh tay hoài mà không
sao chữa hết được.
Đi
khám họ bảo không sao, đi châm cứu cũng không hết. Tôi là dân học võ nên tự vận
dụng để chữa thì mỗi khi vận khí công lại càng đau hơn. Các cách Tây-Ta đều bó
tay.
Không
thể chịu nổi, tôi phải tìm cách tự chữa cho bản thân. Sau khi tự chữa, tìm học
và tự nghiên cứu tiếp thì… KCYĐ ra đời.
Tự
chữa được bản thân, ông Ngọc nghĩ chắc chắn có nhiều người khác cùng cảnh ngộ
nên tìm hiểu sâu hơn, tự thực nghiệm các bài tập khác nhau và bắt đầu chữa các
bệnh nhân khác nhau.
Theo
thời gian và nhờ ảnh hưởng của Internet, KCYĐ đã phát triển rất mạnh, lên tới
hàng ngàn, hàng chục ngàn người tập, động tác và phương thức chữa bệnh khác
nhau.
Số
bệnh nhân được chữa khỏi và trở thành học viên của KCYĐ lên tới hàng ngàn, chục
ngàn người không chỉ trong cộng đồng Việt Nam. KCYĐ đã trở thành một hiện tượng
được thừa nhận của khái niệm Y học bổ sung.
Y
học Tây Phương tự coi là Y học chính thống, còn các loại y học khác gọi là Y
học bổ sung, vì rất nhiều bệnh nhân được chữa khỏi các bệnh mà Y học chính
thống bó tay như Cao huyết áp kinh niên, tiểu đường, mất ngủ, đau nhức kinh
niên,… nhờ KCYĐ.
Theo
ông Ngọc, KCYĐ, nghĩa là Khí Công Chữa Bệnh, khác với Khí Công trong võ thuật
hay trong tập luyện như thể thao. Bên cạnh các phương thức khác như: Đông Y,
Thuốc Nam, Châm cứu, Tai-Chi, Nhân Điện v.v… thì KCYĐ được thừa nhận đã chữa
khỏi nhiều bệnh mà Y học chính thống chịu thua.
Chữa
bệnh ở đây là bệnh nào thì có các bài tập tương ứng cùng cách ăn uống sinh hoạt
để làm cân bằng khí huyết.
Ông
Ngọc giải thích về sự khác biệt giữa KCYĐ và Khí công trong võ thuật hay thể
thao: Khí công trong võ thuật hay thể thao là tạo ra ngoại lực từ nội lực-khí
công để đạt mục đích nào đó như ra đòn…
Còn
KCYĐ là chuyển khí, chuyển huyết trong cơ thể để lưu thông nhằm chữa bệnh. Dân
gian có câu thông thì bất thống, thống thì bất thông. Thiếu khí thì tập được,
thiếu huyết thì tẩm bổ bằng cách ăn uống đúng cách. Trong KCYĐ (KCYĐ) rất chú
trọng đến Tinh-Khí-Thần.
Nói
đơn giản: Tinh là từ các món ăn uống, tạo ra khí huyết trong cơ thể. Đây là
điều rất quan trọng đầu tiên.
Ví
dụ, bị cao huyết áp mà cứ xài coca-cola, hút thuốc, uống rượu… thì có uống
thuốc ‘tiên’ cũng không khá hơn được, hay như bị bệnh cao đường mà vừa cứ uống
thuốc giảm đường vừa cứ ăn bánh ngọt thì cũng rất mâu thuẫn, hoặc ngược lại
nhịn ăn để tránh cao đường thì cơ thể yếu đi vì huyết giảm v.v…
Nói
về sự khác biệt giữa KCYĐ, Tai-Chi, Điện Nhân, Võ Thuật, Châm Cứu… ông Ngọc
giải thích: KCYĐ mục đích là làm cho khí huyết trong cơ thể chuyển hóa đi khắp
tay chân, không có chỗ nào là không thông. Khí thông thì không đau. Ngược lại
nếu cần bồi bổ cho cơ thể đủ khí huyết thì hướng dẫn cách ăn uống cho đúng cách.
Về
Nhân Điện, ông Ngọc nói: Điện là chỉ kích thích trên đầu các hệ thần kinh để
cho nó hoạt động trên đường kinh mạch.
Nhưng
ngược lại, nếu cơ thể thiếu huyết bằng đồ ăn thì không bù vào được. Nếu cơ thể
thừa huyết như huyết áp cao thì Nhân Điện dùng ngoại lực tác động vào đúng
huyệt làm áp lực giảm đi dẫn tới huyết áp giảm và với các huyệt áp lực yếu thì
họ có thể dùng điện-ngoại lực tác động vào làm huyết áp tăng lên.
Tuy
nhiên, Nhân Điện không có bổ tạng. Nói đơn giản nhất, Nhân Điện là dùng ngoại
lực bên ngoài tác động vào hệ thống huyệt bên trong nhưng không rõ hư thực và
không biết hàn nhiệt và vì thế có lúc tự nó hết bệnh, có lúc không tùy nó trúng
hay trật vì khó thống kê bệnh có chữa được hay không.
Về
các phương thức khác, ông Ngọc so sánh: Tai-chi là phương thức luyện tập để
phòng bệnh chứ không phải là chữa bệnh. Tập Tai-chi để cơ thể khỏe mạnh phòng
được bệnh như đỡ bị cảm cúm, đau nhức, nhức đầu v.v… nhưng khi bị bệnh thì chạm
tới khí huyết rồi.
Còn
châm cứu là một hình thức kích thích cho khí huyết lưu thông, nhưng nếu trong
cơ thể không có khí làm sao nó chạy, không có huyết làm sao bổ huyết! Trên thực
tế châm cứu cũng là tác động từ bên ngoài vào hệ thống khí huyết.
Còn
về các môn võ thuật thì ông Ngọc nói bằng kinh nghiệm bản thân. Ông kể: Bản
thân tôi học võ thuật, khi tôi bị đau thì vận khí lại vẫn đau vì tuy có nội lực
nhưng khí bị tắc và không lưu thông. Càng vận khí nhiều khi càng đau vì vẫn bị
tắc và các ông thầy dạy võ chưa tìm cách giải quyết chuyện này.
Vì
thế KCYĐ thực ra là Đông Y Khí Công bao gồm cả cách ăn, uống là tinh -luyện
khí- thần kinh tức là luyện thần. Thành ra có những người có tinh, có khí mà
không có luyện thần.
Thần
là gì? Tức là người đó vẫn cứ lo nghĩ, nơm nớp lo sợ không biết uống thuốc này
có tốt không, ông bác sĩ, ông thầy này có giỏi không hay nhiều khi uống thuốc
thấy bớt bệnh lại nghĩ ‘thôi chắc khỏi rồi’ và thôi uống v.v…
Nói
cách khác tinh thần bất an. Chính vì thế khi các vị thiền sư bị bệnh thì một
trong những cách họ làm là ngồi thiền một thời gian để giảm hay hết bệnh. Tức
là Tâm bình-Thế giới bình.
Ông
Ngọc cho biết riêng ở Toronto đã có hàng ngàn người được chữa khỏi bệnh nhờ
phương pháp KCYĐ.
Khi
được hỏi: Đã có phương thức nào để theo dõi, khẳng định hay chứng minh được ảnh
hưởng hay tác dụng của KCYĐ hay không?, ông Ngọc cho biết: Đây là một vấn đề
của cái gọi là Y Học Bổ Sung.
Các
bác sĩ, ngành y học chính thống biết có nhiều bệnh nhân không chữa hết bệnh
bằng cách thông thường. Sau đó họ dùng thuốc nam, thuốc bắc, châm cứu… Khi quay
lại, qua kiểm tra thấy bệnh nhân đỡ bệnh hay khỏi bệnh.
Các
bác sĩ biết những bệnh nhân này đã làm gì đó nhưng không biết cụ thể họ làm gì,
tập gì, uống gì… ở đâu. Đó là lý do hiện nay họ công nhận có Y Học Bổ Sung và
đang tìm kiếm các nơi, các cơ sở có thể giúp nghiên cứu, khẳng định điều đó để
bổ sung cho hệ thống y học hiện thời.
Về
KCYĐ thì đã được khẳng định và kiểm chứng nhiều lần bởi chính bệnh nhân. Khi
bắt đầu bệnh nhân cho biết kết quả thử máu. Sau khi tập một thời gian họ đi thử
máu lại thì thấy kết quả xuống và hết bệnh.
Vậy
các bác sĩ phản ứng ra sao?. Ông Ngọc vui vẻ kể: Chuyện đó có thể giải thích rõ
ràng về mặt đông y hay KCYĐ tuy nhiên các bác sĩ thì không giải thích được.
Thông
thường họ nói, tôi thấy ông/bà hết bệnh, kết quả rất tốt rồi. Ông/Bà có làm gì,
uống thuốc hay tập luyện gì không? Khi bệnh nhân nói không uống thuốc gì và chỉ
luyện tập khí công thôi thì các bác sĩ thường khuyên tiếp: Tốt quá, vậy ông/bà
tiếp tục như vậy đi.
Như
vậy nhiều bác sĩ sẽ không thích điều đó. Ông chữa khỏi cho bệnh nhân mà họ
không chữa được. Ông đã bị họ kiện hay gây khó khăn gì chưa?
Tất
nhiên, tôi đã bị họ đòi kiện, thanh tra và gây khó dễ thời gian ban đầu, khá
lâu rồi, khoảng 13 năm trước đây. Hôm đó một ông thanh tra, trong tay cầm tới
25 tấm danh thiếp của tôi, gõ cửa xin vào. Tôi hơi ngạc nhiên vì chỉ cần một
tấm danh thiếp là đủ biết địa chỉ, cần gì tới 25 tấm.
Hóa
ra đó là 25 tấm danh thiếp mà mặt sau có ghi chú của các ông bà bác sĩ có bệnh
nhân được chữa khỏi do tập KCYĐ. Ít nhất 25 vị bác sĩ đã muốn thưa tôi vì tôi
không phải là bác sĩ, tôi không được phép chữa bệnh.
Ở
bên này nếu anh không phải là bác sĩ, không có bằng và giấy phép hành nghề v.v…
anh không được khám bệnh, chữa bệnh, kê toa thuốc.
Ông
thanh tra lật phía sau từng tấm danh thiếp và nói: Có người muốn thưa ông vì
ông đã chữa cho bệnh nhân của họ khỏi bệnh mất ngủ, có người thưa ông vì ông
chữa cho bệnh nhân của họ hết bệnh thận, có người thưa ông vì ông đã chữa cho
bệnh nhân của họ hết ung thư v.v….
Ông
ta hỏi tôi: Ông có chữa không? Tôi trả lời: Thưa ông, tôi không chữa.
Ông
có khám không? – Không khám.
Ông
có kê toa thuốc cho họ không? Tôi khẳng định: Không.
Vô
lý! Vậy tại sao những người này khỏi bệnh, những bệnh mà các bác sĩ của họ
không chữa được?
Ông
ta không tin. Trên thế giới này mấy ai tin những điều đó.
Vậy
phải làm sao để ông ta tin, nếu không tôi có nguy cơ phải ra tòa.
Ông
Ngọc kể tiếp câu chuyện thú vị: Tôi nhìn ông ta và nói: ‘Tôi không khám ông
nhưng tôi nhìn sắc mặt ông, tôi biết ông bị cao huyết áp và mất ngủ. Ông có bị
những bệnh đó hay không? Ông ta sửng sốt hỏi: Làm sao ông biết?
Tôi
nói: Người bình thường khi nắm tay không bị đau. Nếu cao huyết áp ngón 3-4 đau.
Rồi, ông lấy tay bấm thử xem có đúng vậy không? Tất nhiên ông ta không đồng ý.
Tôi liền chộp tay ông ta và bấm liền một cái, ông ta đau rụt tay lại.
Nhỡ
cả 5 ngón đau thì sao?, ông ta hỏi lại. Tôi nói: Không, chỉ có ngón 3, ngón 4
đau mà thôi. Bây giờ tôi bấm ngón 1, ngón 5 của ông này. Tôi bấm liền và ông ta
không thấy đau.
Ông
ta hỏi: Bây giờ chữa làm sao?
Bây
giờ tôi mà trả lời chữa là tôi chết rồi, tôi quay ra nói với ông ta: Đấy nhé,
tôi không hề khám mà tôi biết ông đang bị cao huyết áp.
Thế
chữa làm sao? Tôi vẫn khẳng định: Tôi không chữa.
Ông
ta lại hỏi: Không chữa làm sao hết?
Ông
muốn hết không? Bây giờ ông vuốt-xoa đi.
Ông
ta không làm, tôi chụp tay ông ta vuốt bàn tay và các ngón tay. Vuốt xong tôi
bảo ông ta: Ông hết bệnh rồi!
Ông
ta trợn mắt lên hỏi: Làm sao ông biết?
Tôi
đã nói rồi, bấm các ngón 3-4 nếu đau là còn bệnh, không đau là hết bệnh. Ông
bóp thử xem.
Ông
ta không bóp, tôi giật tay ông ta và bóp. Lần này ông ta để nguyên tay vì không
đau.
Sau
đó tôi nói với ông ta: Ông thấy đấy, tôi không khám bệnh. Phần lớn mọi người
đến đây tự khai họ bị huyết áp cao, bị tiểu đường, mất ngủ… Tôi không chữa, như
ông thấy, tôi chỉ vuốt tay, xoa bóp -đâu có phải chữa bệnh gì đâu.
Tôi
không không kê đơn thuốc, làm gì có thuốc mà kê.
Vậy
chuyện đó kết thúc ra sao? Ông Ngọc vui vẻ: Sau đó ông ta quay lại lịch sự hơn
rất nhiều và đưa tôi một văn bản đại ý: Những người đậu bằng bác sĩ, có số code
hành nghề mới được hành nghề chữa bệnh, khám bệnh, cho toa thuốc…
Xin
ông lưu ý giùm cho. Nói cách khác là: Ông không khám, không chữa, không cho toa
thuốc là ông không phạm luật. Việc làm của ông nhiều người không thích nhưng
tôi cũng không thể đóng cửa ông được.
Hiện
nay, KCYĐ phát triển ở Montreal và Toronto rất mạnh. Qua website ông Ngọc đã
phổ biến, có hàng chục ngàn người theo các phương thức luyện tập của KCYĐ. Hè
năm nay ông Ngọc có thể sẽ đến Edmonton trực tiếp giới thiệu KCYĐ, hướng dẫn và
chữa bệnh tại đó. Sau đó đến lời mời tới Vancouver, nhiều nơi bên Mỹ v.v…
Bên
cạnh đó ông Ngọc nói luôn là nhiều người không thích việc ông làm vì chữa bệnh
là một ngành thương mại. Hàng trăm ngàn, hàng triệu người đang dùng thuốc giảm
huyết áp, tăng huyết áp, thuốc giảm tiểu đường v.v… bỗng nhiên khỏi dùng nữa và
quay ra tập KCYĐ thì nhiều người sẽ rất khó chịu và không chấp nhận.
Còn
điều gì khó khăn nhất với những ai muốn tập KCYĐ? Ông Ngọc nói: Không có khó
khăn gì cả. Chỉ cần người muốn tập biết hoặc được giúp để biết đang bệnh gì để
được hướng dẫn các bài tập thích hợp. Sau đó họ phải thường xuyên tập kiên trì.
Có
những người tập 3 tuần hết bệnh, huyết áp giảm, giảm cả tiểu đường bèn dừng lại
và ăn uống tùy thích rồi đến hỏi tôi là em tập thấy hết, bây giờ lại cao máu và
cao đường là làm sao?
Anh
Tư cũng nói: Khó khăn nhất của người muốn tập hay dùng KCYĐ để chữa bệnh là cái
tâm của họ phải rõ ràng. Anh giải thích thêm: Bài tập tưởng rất đơn giản và dễ
dàng nhưng sự hiệu quả nằm ở việc kiên trì và tập đúng yêu cầu thường xuyên.
Ngay như bài thở ra – thở ra đơn giản vậy nhưng để tập đúng và có hiệu quả,
người tập phải rất chuyên tâm mới đạt kết quả. Bên cạch đó KCYĐ còn là phương
thức ăn uống đúng và vấn đề luyện tinh thần.
Trả
lời câu hỏi ban đầu: Tại sao các cô thôn nữ Việt Nam thường má đỏ hồng hào và
ít bị cao huyết áp thì bí quyết nằm trong bài tập rất đơn giản nhưng hiệu quả
‘thổi ra-hay thở ra’. Thầy Đức Ngọc nói đùa: Thổi ra rất quan trọng vì thổi ra
càng nhiều thì khí công trong người càng dễ lưu thông.
Còn
về các cô thôn nữ, thầy Ngọc cười hóm hỉnh: Rất đơn giản các cô thôn nữ Việt
Nam đã vô tình tập bài ‘thổi ra’ này hằng ngày khi các cô thổi bếp rơm, bếp củi
ở nông thôn. Chính vì thế các cô luôn hồng hào khỏe mạnh và chẳng bao giờ lo bị
cao huyết áp cả.
Còn
nhiều điều thú vị và hữu ích về KCTĐ không thể kể hết ra trong một bài báo, quý
vị (ở Toronto) có thể liên lạc với số: 416-826-0855, hay 416-461-6570, để biết
thêm chi tiết hoặc cách hay nhất là dành thời gian đến tham dự một buổi luyện
tập để mắt thấy tai nghe.
Bài Phỏng Vấn Thầy ĐỖ ĐỨC NGỌC của Thời Báo Toronto số 1696 ngày 1-5-2010