Thứ Hai, 28 tháng 2, 2022

Hoàng Cầm – Ông hoàng thơ tình và chuyện ít biết

  

 Hoàng Cầm và Nguyễn Trọng Tạo, 1995 – Ảnh: Nguyễn Đình Toán.

HOÀNG CẦM - ÔNG HOÀNG THƠ TÌNH VÀ CHUYỆN ÍT BIẾT

Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo hỏi chuyện chủ quán “Lá Diêu Bông”

Nghe nói ở làng Hạnh Hoa có một cô chủ quán rượu xinh đẹp lấy tên bài thơ Lá Diêu Bông cuả Hoàng Cầm đặt tên quán của mình, tôi bèn mang máy ghi âm bỏ túi đến… uống rượu. Quán nhỏ, lợp tranh đơn sơ, nhưng lịch sự. Các tửu khách trông có vẻ trang nhã, không giống như quán rượu ở quê. Cô chủ quán đẹp như tiên, đi lại nhẹ nhàng như mây gió. Nghe nói ngày xưa chị trót yêu một chàng trai kém mình tám tuổi, gia đình cấm đoán, nên quyết định không lấy chồng. Từ hồi “đổi mới” chị mở quán rượu sinh sống, và luôn mơ được gặp tác giả Lá Diêu Bông.

 

 

Thấy tôi là khách lạ, chị ưu tiên tiếp rượu, và cuộc trò chuyện đã diễn ra như vầy:

– Chắc chị mê thơ lắm mới đặt tên quán bằng tên một bài thơ?

– Tôi mê tiểu thuyết Vũ Trọng Phụng. Nhưng khi đọc được bài thơ Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm là tôi quên Vũ Trọng Phụng luôn. Từ đó tôi cũng hình dung Hoàng Cầm là cái cậu con trai cứ lẽo đẽo theo tôi đi tìm lá thuốc cho mẹ từ hồi mới lớn. Nhưng người phụ nữ trong bài thơ Hoàng Cầm thì đi lấy chồng, có con, còn tôi thì không.

.

– Chắc chị thuộc nhiều bài thơ Hoàng Cầm?

– Từ khi đọc bài thơ Lá Diêu Bông, là tôi đi tìm đọc Hoàng Cầm. Nghe nói trong “đổi mới” thơ ông bị “lưu ban” một thời gian dài. May mà từ khi tôi thích thơ Hoàng Cầm, thơ ông lại được in ra liên tiếp. Tôi có đủ các tập Về Kinh Bắc, Men đá vàng, 99 tình khúc, Mưa Thuận Thành, Bên kia sông Đuống, và cả cuốn kịch thơ Kiều Loan ông viết từ hồi bốn lăm (1945). Tôi đọc đến đâu là thuộc đến đấy, vì thơ ông rất Việt Nam, rất thích hợp với tư duy của tôi. Như là ông viết riêng cho tôi.

.

– Chắc chị từng học đại học văn?

– Mấy đứa cháu tôi nó mới học đại học văn. Nhưng chúng nó chẳng hiểu gì về thơ. Chúng nó thạo kinh tế hơn. Bây giờ đứa nào cũng nhà lầu xe hơi trên phố.

– Thế chị học gì?

– Tôi học thơ Hoàng Cầm. “Sông Đuống trôi đi – Một dòng lấp lánh – Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ”. Đọc câu thơ này, nhiều đêm tôi nằm nghiêng và thấy mình cũng như đang trôi đi.

.

– Chị lãng mạn thật.

– Con người, ai mà chả lãng mạn. Nhưng lãng mạn bằng thơ thì nó đẹp gấp trăm nghìn ngoài đời. Thơ làm cho người ta sống đẹp hơn.

– Nhưng phải là thơ Hoàng Cầm?

– Tất nhiên là với tôi. Nhưng có một ông khách trên phố về đây uống rượu, ông ta cũng mê thơ Hoàng Cầm lắm. Ông ấy bảo chỉ có thơ Hoàng Cầm và thơ Hàn Mặc Tử là nhất. Suýt nữa tôi với ông ấy đã thành đôi…

– Sao lại không thành?

– Vì tôi chỉ thích thơ Hoàng Cầm.

– Rắc rối nhỉ?

.

– Này anh, nghe nói ông Hoàng Cầm lại sắp lấy vợ phải không?

– Năm nào tôi cũng nghe nói như vậy. Nhưng rốt cuộc thì mười mấy năm nay chả có đám cuới nào cả.

– Thế cũng tốt.

– Sao lại tốt?

– Mỗi lần thi sĩ yêu lại có thêm bài thơ hay cho đời.

– Chị không ghen với các giai nhân thật sao?

– Việc gì mà tôi phải ghen với họ.

.

– Ở Sài Gòn cũng có một cái quán Lá Diêu Bông như quán chị…

– Tôi biết. Những cái quán ấy ra đời sau quán tôi. Đọc báo tôi biết mà. Hai “anh- chị” còn làm thơ tặng nhau nữa. Thi sĩ Hoàng Cầm phủ dụ chị ta bằng những câu thơ thật sang trọng: “Kinh Bắc lên men đằm hương vương phi – Hỡi mưa Phương Nam bao giờ mưa đi?”. Thế mà chị ta không chịu đi thì thật là “trời không có mắt”.

– Nếu ông Hoàng Cầm mà làm thơ tặng chị, hay nói như chị là “phủ dụ” chị thì chị tính sao?

– Với tôi thật không có hạnh phúc nào bằng. Tôi phóng to bài thơ lên dán trên vách quán để khách rượu cùng thưởng thức.

.

– Nhỡ có người lại chê thì sao?

– Chê là quyền của người ta. Tôi cũng đọc một bài người ta phê bình thơ Hoàng Cầm là “thơ tình dục khiêu dâm”. Và tôi thấy chính cái tay phê bình ấy mới thực sự có một cái đầu “dâm”. Cứ theo cái đầu của anh ta thì Hồ Xuân Hương hay Nguyễn Du khi viết về tình dục sẽ bị anh ta xử trảm.

– Có lẽ chị nói đúng.

– Tôi nói đúng là cái chắc. Ví dụ những câu thơ đẹp như thế này:

.

“Ấm êm em trong trắng thịt da đêm – Ngọn gió nào cũng ấp một hơi thèm” mà anh ta lại phán là “thơ khiêu dâm” thì tôi không hiểu là anh ta đọc thơ theo cách nào.

– Thơ cần có tri âm. Cũng như Bá Nha gẩy đàn phải có Tử Kỳ nghe. Chị là Tử Kỳ của riêng Của Hoàng Cầm rồi đấy!

.

Có thêm khách đến. Tôi chia tay chị chủ quán Lá Diêu Bông. Biết tôi quen Hoàng Cầm, chị mừng lắm, gửi tặng ông chai rượu Hạnh Hoa, và nhờ tôi mời thi sĩ ghé thăm quán. Hoàng Cầm cũng mừng lắm. Tôi và ông chuẩn bị “hành quân” thì ông bị đau phải vào bệnh viện. Vậy mà cái cậu con trai lẽo đẽo theo Chị đi tìm lá Diêu Bông đã gần chín mươi xuân.

.

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Đăng trong bởi hoingovanchuong

 


Giác quan thứ 6 vẫn là điều bí ẩn

 

GIÁC QUAN THỨ 6 VẪN LÀ ĐIỀU BÍ ẨN


Hiện nay mặc dù khoa học đã rất phát triển nhưng "giác quan thứ 6" luôn là một trong những bí ẩn chưa có lời giải của các nhà khoa học.

 

Câu chuyện về giác quan thứ 6

- Trong trận đánh vào nước Nga năm 1812, Napoleon (1769 - 1821) đã linh cảm là sẽ thất bại nhưng ông vẫn cứ tiến hành. Theo ông, thứ được xem là vĩ đại chỉ cách thứ lố bịch có một bước! Nhiều lúc tuy rằng linh tính là thứ hoàn toàn trái ngược với logic, tư duy nhưng lại thích hợp. Cũng chính vì vậy mà nhiều học giả đã phải đau đầu vì cái thế giới cảm tính lẩn quất xung quanh ta, ngay từ trong ý nghĩ của mỗi con người một cách vô cùng bí ẩn.

- Nhà chính trị người Anh Churchchill (1874-1965), được giải thưởng Nobel văn học năm 1953, hai lần làm Thủ tướng nước Anh (1940-1945) và (1951-1955), một lần thoát chết trong trận oanh tạc của không quân phát xít Đức là do linh tính mách bảo. Năm 1944, ông Churchchill vừa chuẩn bị rời trận địa tên lửa thì máy bay oanh tạc của Đức ập đến. Người tài xế vội vàng nổ máy cho xe đi. Không hiểu sao, Churchchill không chịu vào xe mà vòng chạy ra phía sau. Đúng lúc ấy, một quả bom nổ ngay cạnh cửa xe, làm thành một hố bom lớn, ngay chỗ Churchchill vừa đứng. Trong tập hồi ký của ông, Churchchill viết: "Dường như có một sức mạnh nội tâm đã mách bảo tôi phải rời ngay chỗ đứng".

.

- Năm 1994, thời báo Scandal Times của Mỹ đã đăng một câu chuyện lạ về giấc mơ của một người mẹ. Đó là vào năm 1865, một cậu bé tên là Maks Hoffman 5 tuổi ở bang Wisconsin (Mỹ) đã qua đời bởi căn bệnh tả và mọi người đã chôn chú bé.

Ngay đêm hôm bị chôn cất, người mẹ đã nghe thấy tiếng cậu con trai của mình kêu cứu trong giấc mơ. Bà liền gọi chồng xin ông cứu con nhưng người chồng từ chối và cho rằng vợ mình vì quá thương nhớ con nên thế.

Nhưng đêm sau nữa, bà mẹ lại mơ thấy con mình kêu cứu trong tư thế nằm nghiêng về phía bên phải, 2 tay xếp dưới má phải. Bà đã cầu xin người nhà làm theo ý nguyện của mình. Thương tình, mọi người đồng ý và đào mộ cậu bé lên.

Khi nắp quan tài vừa mở, ai cũng sửng sốt vì thấy cậu bé nằm đúng tư thế mà người mẹ nhìn thấy trong mơ. Dù không còn có dấu hiệu của sự sống nhưng người cha bỗng nhiên bế cậu bé lên mặt đất và làm hô hấp nhân tạo.

Sau 1 giờ, cậu bé đã tỉnh. Cả gia đình đưa cậu bé đến bệnh viện và ít ngày sau thì bệnh tả đã được chữa khỏi hoàn toàn. Maks Hoffman đã sống tới 80 tuổi (1860-1940) tại thành phố Lincoln (bang Iowa, Mỹ).

.

- Ông Barrett Naylor ở Mỹ, là người làm việc quản lý tài chính ở Trung tâm Thương mại, trên đường đi làm vào ngày 26/2/1993 bỗng nhiên ông có linh cảm rất mạnh rằng hôm nay mình không nên đến công ty.

Vì ông thấy có gì đó không may mắn, vì thế ông liền gọi điện xin nghỉ rồi trở về nhà, kết quả sáng hôm đó đã xảy ra vụ đánh bom tại Trung tâm Thương mại. Vào 8 năm sau, chính vào buổi sáng ngày 9/11/2001, ông lại gặp linh cảm mãnh liệt về chuyện không may mắn tương tự và cũng nghĩ mình nên trở về nhà.

Khi gọi điện đến công ty ông cũng nhắc lại chuyện linh cảm này trước đây với đồng nghiệp, thế rồi sau khi trở về nhà ông xem được tin tức xảy ra vụ khủng bố 9/11 và không dám tin mình có thể thoát được tai nạn khủng khiếp này.

.

Từ thời xa xưa, người ta luôn tin rằng, giác quan thứ 6 là một khả năng rất hiếm có mà con người có thể nhìn và cảm nhận được nhiều thứ ngoài sức tưởng tượng của chính bản thân mình. Chẳng hạn như tai ương, linh hồn, ma quỷ hay người chết. Cụ thể dấu hiệu của người có giác quan thứ 6 có thể kể đến bao gồm:

.

* Nhớ rõ chi tiết giấc mơ

Người có giác quan thứ 6 sở hữu sự nhạy cảm đặc biệt. Họ có thể ghi nhớ và mô tả một cách tỉ mỉ chi tiết giấc mơ mình đã thấy như chuyện có thật. Đặc biệt hơn nữa nhân vật có trong giấc mơ của họ thường là những người có thật xung quanh. Họ có tài phân tích và đưa ra kết luận nhanh chóng.

 

* Rất dễ xúc động

Người có khả năng linh cảm sẽ dễ bị lay động bởi những sự việc diễn ra quanh mình. Cho dù là khi xem một bản tin tài chính họ cũng có thể rơi nước mắt nếu thấy được chi tiết khiến họ xúc động trong đó. Có thể xem đây như là một món quà của thượng đế ban tặng cho họ.

 

* Khả năng đoán được nội dung câu chuyện dễ dàng

Người có giác quan thứ 6 sẽ đoán được suy nghĩ, ý đồ của người khác dễ dàng ngay cả khi người kia chưa nói hết câu. Không chỉ vậy, họ còn thấu biết được vấn đề mà một người xa lạ vướng phải ngay chỉ trong vài phút gặp gỡ.

 

* Khả năng tiên tri

Những người óc quan sát cặn kẽ và trực giác mạnh ẽ đoán được diễn biến của sự việc trong tương lai. Họ có khả năng nhận biết điểm đặc biệt trong mọi thứ diễn ra hằng ngày và xâu chuỗi chúng lại để tiên đoán được sự việc sắp diễn ra.

 

* Phát hiện được ngay ai là kẻ nói dối

Với trực giác mạnh mẽ hơn người, họ có khả năng nhận biết được khi bị bày trò lừa dối và tìm thấy sự thật cực tài tình.

.

Nói tóm lại, có thể xem giác quan thứ 6 là một dạng sức mạnh siêu nhiên. Cho tới thời điểm hiện tại, sự thật về giác quan thứ 6 của con người vẫn là điều bí ẩn. Theo cách nói của khoa học thì bản thân của con người vẫn cần có thời gian để khám phá cũng như sử dụng hết mọi điều kì diệu của bộ não cũng như cơ thể mình.