Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2022

Năm 1992, ông được mời làm Giảng viên Đại học Utah danh giá của Mỹ.

CẬU BÉ VIỆT BÁN THUỐC LÁ DẠO TRỞ THÀNH GS ĐẠI HỌC MỸ


Giáo sư Trương Nguyện Thành sinh năm 1961 ở Quy Nhơn, Bình Định, là người con thứ hai trong một gia đình có 7 anh em. Thuở nhỏ, ông sống cùng ông bà Nội ở Bình Định, còn cha mẹ sống ở Sài Gòn để mưu sinh.

Năm Nguyện Thành lên 11 tuổi, cha bị đột quỵ liệt nửa người, cuộc sống gia đình càng trở nên thiếu thốn. Ông được mẹ đưa vào Sài Gòn để phụ giúp mẹ lo toan gia đình.

Thế là cậu bé 11 tuổi ấy bắt đầu cuộc sống mưu sinh tại nơi phồn hoa đô thị. Việc học của ông lúc ấy chỉ xem như chuyện phụ. Sau giờ học, ông vội đi bán thuốc lá dạo ở chợ Gò Vấp, để có tiền chữa bệnh cho cha và lo cho các em.

 

Cậu bé Trương Nguyện Thành hồi hơn 10 tuổi ở Sài Gòn

 

Bốn năm sau, gia đình ông chuyển về quê Ngoại ở Lái Thiêu, Bình Dương. Ở cái tuổi tưởng chừng như chỉ biết đến đèn sách ấy, ông đã cùng mẹ trở thành lao động chính trong nhà.

Ông chấp nhận làm bất cứ nghề gì lương thiện để kiếm sống, từ cày bừa, chăn trâu đến trồng khoai, cuốc mướn. Chính ông đã tự tay dựng nên ngôi nhà bằng đất trộn rơm để gia đình có chỗ che mưa nắng.

Cuộc sống vất vả cùng kinh tế khó khăn khiến ông cũng không có nhiều thời gian và tâm trí dành cho việc học. Thành tích học tập vì thế mà khá thấp.

.

Do bận cày thuê, Nguyện Thành là cậu học sinh “biếng học” trong lớp. Tuy nhiên, có người đã nhìn ra khả năng của cậu. Đó là thầy Đỗ – giáo viên dạy Toán của Thành ở Trường Trung học Lái Thiêu.

Năm 1979, năm đầu tiên tổ chức thi Học sinh giỏi Toán toàn quốc, thầy Đỗ đưa ra vài bài toán mẹo cho cả lớp làm. Các bạn giỏi trong lớp không ai giải được.

Lúc ấy, cậu học sinh Trương Nguyện Thành rụt rè xin phát biểu: “Mấy bạn giỏi đều không làm được. Vậy không biết thầy có muốn nghe ý kiến của trò dở không?”.

Và cậu “trò dở” ấy đã làm thầy phải ngạc nhiên vì óc tư duy logic và khả năng Toán học của mình.

Sau đó, thầy gặp riêng Thành và hỏi: “Em thông minh, nhưng sao không cố gắng học?”.

“Thưa thầy, em phải đi làm để kiếm cơm, em cũng không có tiền mua sách vở”, cậu học sinh nghèo đáp.

.

Nghe vậy, thầy không nói gì. Nhưng hôm sau, thầy mang sách vở đến cho Thành mượn và bảo: “Đây là những sách toán của thầy lúc thầy còn đi học Sư phạm. Em lấy về đọc cho vui. Tháng sau thi học sinh giỏi toàn tỉnh, thầy muốn em đi thi”.

Câu nói của thầy khiến ông bất ngờ, vì chưa bao giờ ông nghĩ sẽ nằm trong đội tuyển học sinh Giỏi. Nhưng sự tin tưởng, khích lệ ấy như đã tiếp cho ông động lực học tập.

Để rồi đêm đêm, khi xong hết các công việc đồng áng, mưu sinh, ông lại châm đèn đọc sách. Trong sự bất ngờ của mọi người, ông nằm trong Top 5 học sinh giỏi cấp Tỉnh. Từ đó, ông tự tin hơn và bắt đầu ham học hơn.

.

Cuộc đời ông rẽ sang một con đường mới – Con đường của sự chinh phục tri thức.

Năm 1980, ông thi đậu vào Đại học Bách Khoa. Nhưng mới học được vài tháng, theo sự sắp xếp của gia đình, ông cùng em trai rời Việt Nam sang Mỹ. Ông ôm trong lòng lời dặn của cha trong lúc tiễn biệt: “Bay càng cao thì con sẽ thấy được càng xa!”.

Sau bao vất vả, họ cũng đến được đất Mỹ, nhưng… trở thành hai kẻ lang thang, “ăn bờ ngủ bụi”. Những đêm phải ngủ ngoài sương giá rét, ông tự hỏi: “Sang đây để chết hay sống”.

.

May mắn thay, hai anh em được một gia đình nông dân người Mỹ nhận làm con nuôi và lo cho ăn học.

“Học để thoát nghèo” đã trở thành một trong những động lực mạnh mẽ giúp ông Trương Nguyện Thành kiên trì theo đuổi việc học nơi xứ người. Dù có lúc, con đường ấy tưởng đã bít lối.

Đó là khi các trường đại học ở Mỹ từ chối nhận ông, với lý do ông không đạt về khả năng ngoại ngữ. Ngay thầy hiệu trưởng ở trường trung học Mỹ cũng khuyên ông nên đi làm công cho hãng thịt gà tây, hơn là ước ao vào đại học.

Nhưng ông không nản chí, mà còn cố gắng gấp bội. Cảm động trước thái độ của ông, các thầy cô đã viết thư thỉnh nguyện, và Trường Đại học North Dakota State đã đồng ý nhận ông.

 


 Cầm lá thư chấp nhận của trường, ông mừng rơi nước mắt và hiểu rằng, đứng trước thất bại, thái độ quan trọng hơn trình độ.

.

Ngoài giờ học, ông tranh thủ đi làm kiếm tiền trang trải việc học. Nhưng thay vì chọn những công việc dễ và không đòi hỏi suy nghĩ nhiều như: bồi bàn, phụ bán cafe…

Ông gõ cửa hết phòng giáo sư này đến giáo sư khác để xin được phụ việc trong phòng thí nghiệm của họ, khi mới chỉ là sinh viên năm nhất – điều mà ngay cả sinh viên Mỹ cũng hiếm làm.

Sau mấy tháng kiên trì, nhận bao lời từ chối, cuối cùng, ông được một vị giáo sư đồng ý nhận làm, với mức lương rất thấp. Các bạn bảo ông “dại”, nhưng ông quyết định bỏ qua lợi ích trước mắt, chấp nhận làm công việc ấy để có cơ hội học hỏi nhiều hơn…

Và ông đã đúng. Ngày cầm tấm bằng Cử nhân Hóa học loại Giỏi trên tay, ông cũng đã có 4 bài báo khoa học được đăng trên tạp chí quốc tế uy tín. Nhờ vậy, cơ hội học tiếp lên bậc cao hơn được mở ra cho ông.

.

Sau 10 năm kể từ ngày đặt chân lên đất Mỹ, ông Trương Nguyện Thành đã có bằng Tiến sĩ Hóa học (năm 1990), và nhận học bổng từ Quỹ Khoa học Quốc gia (National Science Foundation) dành cho những giáo sư trẻ có nhiều tiềm năng nhất nước Mỹ. Năm 1992, ông được mời làm Giảng viên Đại học Utah.

Sau đó, năm 2002 ông được phong lên bậc giáo sư cao nhất nước Mỹ (Full Professor). Từ năm 1992 đến nay, Giáo sư Trương Nguyện Thành đã có hơn 200 bài báo được in trên các tạp chí khoa học quốc tế.

.

Vậy là, từ một cậu bé nghèo khổ lam lũ, với xuất phát điểm tiếng Anh yếu, ông Trương Nguyện Thành đã làm được điều tưởng chừng như không thể, và đã chạm tới giấc mơ cuộc đời.

Với phong cách độc đáo, ông còn nổi tiếng với cái tên “Giáo sư quần đùi” bởi đôi khi ông không chọn mặc áo vest và quần dài lên giảng đường.

Ông muốn truyền tải thông điệp rằng: “Hãy bước qua những định kiến, nỗi sợ hãi, sự tự ti và những rào cản hữu hình lẫn vô hình, để khám phá tiềm năng vô tận của bản thân, phát triển tư duy sáng tạo và phá bỏ lối mòn”…

.

Nguồn: Thái An ntdvn

Ảnh: 1 Năm 1992, ông được mời làm Giảng viên Đại học Utah danh giá của Mỹ.

2. Cậu bé Trương Nguyện Thành hồi hơn 10 tuổi ở Sài Gòn

3 dấu hiệu của một người đang thầm chán ghét bạn

3 DẤU HIỆU CỦA MỘT NGƯỜI ĐANG THẦM CHÁN GHÉT BẠN, DÙ CỐ CHE GIẤU CŨNG SẼ VÔ TÌNH LỘ RA

Cảm xúc là thứ khó kiểm soát nhất trên đời. Không chỉ là yêu thích mà chính sự ganh ghét cũng khó có thể che giấu được.

Nếu gặp người có 3 dấu hiệu này, hãy tinh tường nhận ra cảm xúc thật sự của họ đối với mình:


1. Đối phương không bao giờ hoặc hiếm khi chủ động trò chuyện với bạn

Động thái chủ động có thể đại biểu cho nhiều ý nghĩa khác nhau. Muốn biết một người yêu thích hay chán ghét bạn, hãy xem lại quá trình giao lưu của hai người và thử tính xem số lần mà đối phương chủ động, nhiệt tình nói chuyện với bạn là bao nhiêu. Đương nhiên, không tính tới những cuộc giao tiếp bắt buộc, ví dụ như về công việc, việc chung…

Kỳ thực, khi chúng ta yêu thích một con người hay sự vật, hiện tượng nào đó, ai cũng có xu hướng muốn được tiếp cận, tới gần nó hơn. Ngược lại, nếu bất tri bất giác nảy sinh cảm giác chán ghét, đại đa số mọi người sẽ lảng tránh con người, sự vật hay hiện tượng đó theo bản năng.

Do đó, khi một người nào đó không bao giờ hoặc hiếm khi chủ động nhiệt tình tìm cách trò chuyện với bạn, rất có thể họ đang thầm ghét bạn trong lòng. Hoặc ít nhất là chẳng có bao nhiêu thiện cảm dành cho bạn cả.

.

2. Thể hiện thái độ thiếu kiên nhẫn, dễ gắt gỏng, cảm xúc không ổn định trước mặt bạn

Bất luận có cố gắng che giấu thế nào đi nữa, chúng ta không bao giờ có thể lừa dối chính mình. Thích là thích, mà không thích là không thích, đó là cảm xúc xuất phát từ bên trong. Dù bên ngoài kìm chế đến đâu, nội tâm con người khi đối mặt với những điều mình ghét thì lúc nào cũng chứa đầy cảm xúc khó chịu.

Do đó, khi họ không ưa bạn, chuyện họ thể hiện thái độ gắt gỏng, thiếu kiên nhẫn với những lời nói hay hành động của bạn là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Những cảm xúc không ổn định này bắt nguồn từ trạng thái mẫn cảm, áp lực tâm lý khi ép buộc bản thân giả vờ không có chuyện gì.

Nếu một người có những thay đổi tâm trạng bất thường trước mặt bạn chẳng vì lý do cụ thể nào cả, hãy chú ý quan sát để nhận ra. Đôi khi, đó chỉ là những dấu hiệu rất nhỏ, ví dụ như cách họ nhăn mày trước một câu bông đùa vô thưởng vô phạt.

.

3. Vô tình hoặc cố ý thể hiện sự khinh thường

Dân gian có câu rằng:

"Thương nhau thương cả đường đi

Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng"

Khi bạn thật lòng thật dạ yêu thích một người, bạn sẽ thấy tất cả những gì liên quan tới đối phương đều tốt đẹp, từ những điểm đặc trưng như tính cách con người tới những chi tiết nhỏ như thói quen hàng ngày, câu cửa miệng hay nói hoặc bộ quần áo mặc mỗi ngày…

Ngược lại, cảm xúc chán ghét một người cũng có thể tác động tới mọi đánh giá về cái nhìn của bạn dành cho đối phương. Chẳng hạn như, cách ăn mặc của người này quá sặc sỡ, tiếng cười của người kia quá chói tai, suy nghĩ thật là thiển cận…

Đương nhiên, ai cũng đủ khôn ngoan để không trực tiếp thể hiện thái độ coi thường trước mặt đối phương. Nhưng đứng trước những sự vật, sự việc có liên quan, chẳng hạn như lý tưởng, sở thích hay thị hiếu… họ vẫn có thể vô tình hoặc cố ý để lộ sự chán ghét của mình.

Kỳ thực, đây là một đạo lý hiển nhiên và dễ hiểu. Mỗi con người đều tồn tại sự khác biệt lẫn nhau về ngoại hình, tính cách, tâm lý, nhu cầu cũng như tiêu chuẩn và góc độ nhìn nhận…

.

Chính những đặc điểm nó đã vô hình chung tạo thành những từ trường riêng biệt cho mỗi cá nhân. Với những từ trường trái dấu nhau, chúng bài xích lẫn nhau và khó có thể dung hòa. Người đã không hợp thì nhìn không thuận mắt, có nỗ lực nữa cũng chỉ vậy mà thôi.

Bạn có thể nhân nhượng theo ý của người khác, tuy nhiên đừng hy vọng tất cả mọi người đều vừa ý với mình. Cầu mong người khác thích mình, đó là việc không thể cưỡng cầu.

.

Chúng ta không nhất thiết phải tìm mọi cách để đạt được sự yêu thích của tất cả mọi người. Hãy đơn giản chấp nhận cả niềm thương lẫn sở ghét như hai mặt tất yếu của cuộc sống. Đừng biến mình trở thành trò cười trong mắt đối phương khi vô tư hồn nhiên bỏ qua những dấu hiệu chán ghét mà họ để lộ.

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2022

Đức Phật có thể cứu rỗi chúng ta thoát khỏi nạn đại dịch Covid-19 không?

 

ĐỨC PHẬT CÓ THỂ CỨU RỖI CHÚNG TA THOÁT KHỎI NẠN ĐẠI DỊCH COVID-19 KHÔNG?

Một người bạn hỏi chúng tôi rằng “Đức Phật có thể cứu rỗi chúng ta thoát khỏi nạn đại dịch Covid-19 không?” và chúng tôi đã trả lời “không”.  Nghe câu trả lời “không” làm cho người bạn nản lòng, vì họ nghĩ rằng: Đức Phật không cứu rỗi họ được.

Trong Phật giáo không có thuật ngữ “cứu rỗi”, mà có chữ “độ”, nghĩa là giúp, giáo hóa, giảng dạy để cho chúng sinh biết được Chân Lý, mà tự tu, tự độ.

Thời Phật Thích Ca còn tại thế, tuy vua Lưu Ly xứ Kosana dấy binh tàn sát dòng họ Thích Ca, mà Ngài không thể nào dùng phép thần thông để ngăn chận được vụ thảm sát. Nhưng đức Phật có thể dùng Phật pháp, tuỳ căn cơ cao thấp mà dìu dắt chúng sinh, chúng sinh nào hiểu biết thì giảng cao, người mê mờ thì giảng thấp từ tu thiện, tu phúc, trừ tai, miễn họa, đến tự thanh tịnh tâm. Vì vậy nói là Phật độ chúng sinh nhưng thực ra là chúng sinh tự độ nếu không thì làm trái với quy luật nhân quả.

Đối với đại dịch toàn cầu Covid-19 mà đến nay đã có nhiều triệu người nhiễm bệnh và hàng trăm ngàn người tử vong cũng không ngoài vòng nhân quả nghiệp báo, biệt nghiệp và cộng nghiệp của chúng sinh. Đức Phật cũng chịu, không thể cứu họ được. Họ phải nhờ bác sĩ chữa trị và tuân hành các biện pháp do cơ quan y tế đề ra.

Chính Đức Phật khi Ngài còn tại thế, Ngài cũng nhờ bác sĩ Kỳ Bà (Jivaka) khám và điều trị khi có bệnh.

Tuy nhiên, trong kinh Trung bộ số 135, Đức Phật nói với thanh niên Tô Đề Đa Tử (Subha Todeyyaputta) rằng bệnh là do thói quen (nghiệp) làm đau đớn và tổn hại các loài động vật, và tử vong khi có bệnh là do tánh hay lấm máu, sát hại các loài chúng sanh. Ngược lại, người có thiện nghiệp như hiếu sanh, vị tha, thương yêu các loài hữu tình sẽ không hoặc ít mắc bệnh, khỏe mạnh và trường thọ.

Như vậy, chỉ có sự tu tập, chỉ có Thiện Nghiệp của chúng ta mới "cứu rỗi" được chúng ta!

Tâm Diệu Thư viện Hoa sen

Cái gì là quan tɾọng nhất?


 CÁI GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT?

Lúc bị bệnh, phát hiện ɾa sức khỏe là điều đáng quý nhất.

Lúc tổn thương, phát hiện ɾa vui vẻ là quan tɾọng nhất.

Lúc thất tình, phát hiện ɾa tình yêu mới là thiết yếu.

Lúc nghèo khó, phát hiện ɾa tiền bạc là tɾân quý nhất.

Lúc đói khát, phát hiện ɾa no ấm là quan tɾọng nhất.

Lúc chán nản, phát hiện ɾa niềm tin là thiết yếu nhất.

Khi sắp ɾời xa thế gian, mới phát hiện ɾa thời gian là quan tɾọng nhất.

…. Và ɾồi, khi không còn tɾên đời nữa, lại phát hiện ɾa cái gì cũng quan tɾọng nhưng cũng lại chẳng có gì quan tɾọng.