Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Lời khuyên tỉnh táo nhất của nhà văn Doris Lessing

 

LỜI KHUYÊN TỈNH TÁO NHẤT CỦA NHÀ VĂN  

DORIS LESSING

 

Lời khuyên tỉnh táo nhất của nhà văn Doris Lessing đoạt giải Nobel Luôn có người đàm tiếu sau lưng, phải làm sao?

 

Hơn 2000 năm trước, nhà thơ Khuất Nguyên của Trung Quốc viết ra tác phẩm có tên "Thiên vấn", ở đó ông đặt ra 173 câu hỏi để hỏi về ý nghĩa cuộc đời.

 

Chúng ta của hiện tại có lẽ cũng có nhiều những hoài nghi và lo lắng thường trực trong lòng.

Nếu bạn cảm thấy mờ mịt, không thấy rõ phương hướng cuộc sống, có thể tham khảo đáp án của nhà văn Doris Lessing từng đoạt giải Nobel, biết đâu chúng có thể gạt bỏ đi lớp sương mù và giúp bạn nhìn rõ con đường phía trước hơn.

Luôn có người đàm tiếu sau lưng, phải làm sao?

"Khi đã lựa chọn con đường ‘khác người’ (ít người đi), bạn cần gì phải quan tâm người khác nhìn bạn với con mắt ‘khác người’".

Người thực sự chín chắn sẽ không bao giờ quan tâm ánh mắt người đời.

 

Dũng cảm sống theo ý mình, gieo hạt trong thế giới tâm hồn của mình, bạn chắc chắn sẽ thu hoạch lại được khu vườn mà mình yêu thích.

 

*Doris Lessing, nhà văn người Anh đoạt giải Nobel Văn học năm 2007 và là người phụ nữ thứ 11 đoạt giải Nobel trong lịch sử 106 năm giải thưởng này, tác phẩm tiêu biểu, "The Golden Notebook".

 

Như Nguyễn

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

Huyền thoại về nữ nhà văn khiếm thị Helen Keller

 

HUYỀN THOẠI VỀ NỮ NHÀ VĂN KHIẾM THỊ HELEN KELLER

 

Ông trời luôn công bằng, khi ông trời đóng cánh cửa cơ thể của bạn thì sẽ mở cánh cửa tâm hồn của bạn. Cánh cửa này sẽ có ý nghĩa hơn, có giá trị cánh cửa cơ thể kia.

 

Helen Keller là nữ nhà văn nổi tiếng người Mỹ, sinh ngày 27/6/1880 tại thành phố Tuscumbia, Alabama, nước Mỹ. Do đột ngột phát bệnh, từ nhỏ bà đã bị mù cả hai mắt, hai tai cũng không còn nghe được, chỉ có thể dựa vào xúc giác để tìm hiểu thế giới, tiếp xúc với mọi người và tự nhiên.

 

Vì thế, bà gặp phải những khó khăn và cực khổ mà người thường khó mà có thể chịu đựng được.

Tuy nhiên bà cũng rất kiên cường, dựa vào nghị lực phi thường và tài hoa xuất chúng, bà đã viết ra rất nhiều những tác phẩm khiến người đọc phải rung động khó quên, trở thành một nhà văn khiếm thị, khiếm thính quan trọng trong lịch sử văn học nước Mỹ.

 

Bà cũng được đánh giá là một trong những người phụ nữ vĩ đại nhất trong thế kỷ mới. Năm 1964, Helen Keller nhận được huân chương của Tổng thống Mỹ, 2 năm sau bà qua đời.

Helen Adams Keller là nữ văn sĩ, nhà hoạt động xã hội, diễn giả người Mỹ. Bà là người khiếm thị, khiếm thính đầu tiên giành học vị Cử nhân Nghệ thuật. Bà được tạp chí Time xếp vào danh sách 100 nhân vật tiêu biểu của thế kỷ 20.


Helen Keller có rất nhiều tác phẩm. Ví dụ như “The world I live in”, “Out of the dark”, “The story of my life”, “Three days to see”,…

Trong những tác phẩm này, tác phẩm nổi tiếng nhất cũng là tác phẩm mà bà thích nhất chính là “Three days to see”. Tác phẩm này được viết theo thể tản văn, nửa đầu tác phẩm viết sau khi tác giả trở thành người khiếm thị và khiếm thính, sự thay đổi to lớn trong nội tâm bản thân và những lĩnh ngộ sâu sắc về cuộc sống.


Nửa sau tác phẩm viết về quá trình khát khao được học, những tìm hiểu về thế giới và tự nhiên sau khi lấy lại tinh thần của mình. Ngôn từ trong “Three days to see” đẹp đẽ, hoa lệ, tràn ngập triết lý và tưởng tượng.

 

Đặc biệt là trong phương diện cảm nhận về thế giới thiên nhiên, tác giả đã thể hiện được sự tỉ mỉ và cảm nhận độc đáo hiếm có của mình, miêu tả, thể hiện sự đẹp đẽ, kỳ diệu của thế giới tự nhiên với những ngôn từ tựa thi ca, thế giới thiên nhiên trong lòng tác giả tựa như một bức tranh đẹp đẽ khó tả, tràn ngập những điều kỳ diệu.

Với cảm hứng về thế giới tự nhiên dâng trào, “Three days to see” được mệnh danh là tuyệt tác trong lịch sử văn học.

 

Tác phẩm này trên thực tế là cuốn tự truyện của tác giả, rất nhiều sự việc và khung cảnh được miêu tả trong tác phẩm đều là những trải nghiệm của chính tác giả, được miêu tả vô cùng chân thực.

Tác giả muốn thông qua những chi tiết này để nói với người đọc rằng, cho dù một người cơ thể bị tàn tật, họ vẫn có thể yêu cuộc sống, làm một người có ích cho thế giới.

 

Hy vọng, nhiệt tình, tích cực, yêu, ánh sáng, những thứ này đều là những thứ mà chúng ta cần nhận thức lại sau khi được “tái sinh” trong cuộc đời.

Một khi bước vào chủ đề sinh mệnh này, bạn sẽ trở thành một người tràn đầy khát vọng sống, bạn sẽ tràn đầy niềm tin vào tương lai, luôn chuẩn bị sẵn sàng để giao phó bản thân mình.

 

Đứng trên con đường tiến về phía trước, không có gì có thể cản trở ánh hào quang của bạn tỏa sáng. Những lời khẳng định và khen ngợi thế giới tự nhiên, bản thân con người như này hơn hẳn những thứ khoe khoang về vật chất bên ngoài, thể hiện được sự lý giải sâu sắc về cuộc đời và ý chí vượt lên khỏi vận mệnh của bản thân.

 

Helen Keller không may mắn, vì số phận không cho bà ánh sáng, cho dù là 3 ngày thôi cũng không thể có được. Nhưng đồng thời bà cũng là người may mắn, vì bà thông qua sự cố gắng của bản thân, cảm ngộ thăng hoa về sinh mệnh, chiến thắng chính mình, thực hiện được lý tưởng và ước mơ của mình, để rồi sau cùng từ một sinh mệnh tàn tật nhỏ bé yếu đuối trở thành một người mạnh mẽ có tinh thần bác ái, ý chí kiên cường, yêu thương thế giới, thiên nhiên.

 

Có thể thấy, ông trời luôn công bằng, khi ông trời đóng cánh cửa cơ thể của bạn thì sẽ mở cánh cửa tâm hồn của bạn. Cánh cửa này sẽ có ý nghĩa hơn, có giá trị hơn cánh cửa cơ thể kia.

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2025

Dịch giả Nguyễn Lệ Chi hỏi nhà văn Mạc Ngôn

 

DỊCH GIẢ NGUYỄN LỆ CHI HỎI NHÀ VĂN MẠC NGÔN

Nguyễn Lệ Chi từng tu nghiệp điện ảnh tại Bắc Kinh đặc biệt thành công với việc dịch thuật dòng văn học Trung Quốc đương đại.

Lệ Chi hỏi nhà văn Mạc Ngôn: “Theo ông, một người đàn ông thực sự cần có những yếu tố gì?” Và Mạc Ngôn đã trả lời: “Tôi cho rằng, một người đàn ông thực sự phải hội tụ đủ ba yếu tố sau.

Một là có tinh thần trách nhiệm, với gia đình, với xã hội, với bạn bè.

Hai là cần có lòng bao dung, có thể chấp nhận nhược điểm của người khác, tha thứ cho những hiểu lầm và tổn thương của người khác, không chấp nhất so đo, tính toán.

Ba là cần có sự nghiệp, có chí hướng lớn, phải luôn có yêu cầu cao nhất đối với công việc của mình, không phải làm vì tiền hay vì danh”.

Mạc Ngôn cũng cho rằng: Với đàn ông ở nông thôn, nỗi khổ thường đến từ sự nghèo khó, thiếu thốn vật chất. Còn đàn ông ở thành phố, nỗi khổ phần lớn do sự trống rỗng về tinh thần, không có lý trí, không có mục tiêu đeo đuổi trong cuộc đời nên tự khắc thấy đau khổ về mặt tình cảm.

Khi Lệ Chi hỏi thẳng nhà văn tự đánh giá mình thuộc loại đàn ông gì, và ưu nhược điểm ra sao? Mạc Ngôn đã trả lời thật thẳng: Tôi thuộc dạng người lương thiện, yếu đuối, thiếu hụt tinh thần, là loại người sẵn sàng chịu thiệt thòi. Nhược điểm của tôi là quá dịu dàng, không quyết đoán, không thể làm được việc lớn. Ưu điểm là chịu khó tỉ mỉ, dễ hòa đồng.

Và điều đặc biệt ở chỗ, dịch giả Lệ Chi cũng đề nghị nhà văn Mạc Ngôn viết ít dòng về cô, nhà văn Mạc Ngôn viết về Lệ Chi có đoạn: Nhờ Nguyễn Lệ Chi, tôi thêm quan tâm hơn tới độc giả Việt Nam và cảm thấy có trách nhiệm hơn nữa với họ. Cảm ơn độc giả Việt Nam đã yêu thích tác phẩm của tôi”.