Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2025

Thân thể ở chỗ này bị tắc, bách bệnh đều đến!

 

THÂN THỂ Ở CHỖ NÀY BỊ TẮC, BÁCH BỆNH ĐỀU ĐẾN!

 

Sách “Hoàng đế nội kinh” có nói: “Gan đóng vai trò là một vị tướng”. Vì vậy, gan có tác động lớn nhất đến cảm xúc, và “gan” là quan trọng nhất trong việc ngăn ngừa bệnh tật. Đạo y nói rằng: “Gan khí thông suốt thì tất cả các kinh mạch đều không bị tắc nghẽn, nếu gan khí bị ngưng trệ thì nhiều bệnh tật sẽ theo đó mà sinh ra”.

Sự nguy hiểm khi gan bị “tắc nghẽn”

1. Mất ngủ, béo phì

Các triệu chứng được biểu hiện như nghiện thuốc lá, rượu bia ở nam giới. Ngày càng nghiện thuốc lá và rượu bia thì càng trở nên ít nói hay cáu gắt. Phụ nữ kinh nguyệt không đều, mất ngủ, táo bón, mặt có tàn nhang, hay cáu gắt và tăng cân.

 

2. Nốt, tăng sản, u xơ, u nang

Gan khí ứ trệ làm tổn thương lá lách nhiều nhất! Nói một cách đơn giản, khi tâm trạng không tốt, họ luôn không có cảm giác thèm ăn. Lá lách là nền tảng của con người, tương đương với “bình xăng” của cơ thể con người, chúng ta đều biết rằng việc hỏng bình xăng sẽ trực tiếp khiến xe bị hỏng hóc. Và lá lách, dạ dày bị “trục trặc” thì cũng sẽ làm tổn hại đến sức đề kháng của cơ thể và dễ sinh bệnh tật.

 

Nếu không giải quyết được các tổn thương ở lá lách và dạ dày thì sẽ dễ sinh ra đờm và các chất thải khác, các chất thải này rất khó loại bỏ.

Cuối cùng, những thứ rác rưởi này sẽ chảy khắp nơi trong cơ thể theo đường kinh lạc, và chỗ đứng của nó trở thành nơi phát triển của khối u: “Đờm chảy vào tuyến giáp trở thành nhân giáp, chảy vào buồng tử cung trở thành u xơ tử cung; nó dừng lại ở vú là sự tăng sản tuyến vú; nghiêm trọng, vào dạ dày trở thành một khối u dạ dày; vào gan trở thành một khối u gan”.

 

Theo thống kê của Tây y, 80% bệnh tật đều liên quan đến yếu tố tâm lý bất lợi là gan khí bị ngưng trệ. Các hạch tuyến giáp, các hạch ở vú, các khối u ở hệ tiêu hóa và hầu hết các khối u ở phụ nữ hầu hết đều liên quan đến tình trạng ứ trệ khí của gan.

 

Làm gì nếu gan bị “tắc nghẽn”

Gan bị “tắc nghẽn” không thể giải quyết được chỉ cần uống thuốc và phẫu thuật, điều quan trọng nhất là phải chú ý điều hòa tâm trạng và thói quen sinh hoạt, giải quyết vấn đề từ căn nguyên.

 

1. Bài tập làm dịu gan được thực hiện mỗi ngày

Gan khí khó chịu chủ yếu là do sự tắc nghẽn của các kinh mạch gan và túi mật đi qua hai bên của cơ thể.

Nhóm động tác nhỏ sau đây giúp kéo giãn các kinh mạch của gan và túi mật có thể giúp khí và máu lưu thông thông suốt, giúp bạn cảm thấy dễ chịu!

 

Bước 1: Mở rộng hai chân, đặt tay phải ở gáy, đặt tay trái ở giữa xương bả vai (có thể đặt bên hông nếu không chạm tới xương bả vai). Mở khuỷu tay phải sao cho khuỷu tay song song với thân.

 

Bước 2: Đầu khuỷu tay phải nâng lên, đồng thời uốn cong thân người sang trái từ 5 – 10 giây.

 

Bước 3: Từ từ đứng thẳng người, mở rộng hai tay ngang bằng vai.

Bước 4: Rồi tiếp tục tương tự với bên ngược lại và kết thúc

 

Nhóm động tác nhỏ này có thể tập thể dục cho hai bên sườn và xương sườn mà chúng ta thường bỏ qua, và có tác dụng mạnh mẽ trong việc làm dịu gan và điều hòa khí.

Kinh mạch gan và túi mật được thông thoáng có thể giúp ngăn ngừa các bệnh về tim mạch và mạch máu não, tiêu trừ hỏa khí trong gan, cho các chất độc trong cơ thể được thải ra ngoài một cách thuận lợi.

 

2. Trà hạnh phúc

 

Trà hoa hồng: Hoa hồng có tác dụng thúc đẩy khí và giải trừ trầm cảm, loại bỏ huyết ứ. Có thể dùng 5 đến 10 gam hoa hồng để pha và uống với nước sôi.

 

Trà hoa keo: Theo “thần nông bản thảo kinh” cho rằng hoa keo an toàn cho ngũ tạng, tâm khí hài hòa, làm cho con người vui vẻ, không lo âu. Khi chán nản, phiền muộn, bạn có thể lấy 1 bông hoa keo, 5 quả táo đỏ và một lượng đường phèn thích hợp, cho vào cốc, ngâm nước sôi trong 10 phút, uống như trà.

 

3. Món ăn làm dịu gan

 

Cải cúc: Là thực phẩm được lựa chọn để làm dịu gan và điều hòa khí. Hoa cúc có chứa tinh dầu dễ bay hơi, có mùi thơm đặc biệt, có tác dụng làm thông tắc nghẽn và điều hòa khí. Đặc biệt ngực và sườn bị đau là do gan bị ngưng trệ, khí trệ gây ra bởi sự tức giận, thường xuyên thở dài.

 

Bông cải vàng: Bông cải vàng là hoa ban ngày. Mua 25 gam bông cải vàng khô và 10 gam hoa keo, cho nước vào đun sôi trong nửa giờ, trộn mật ong với nước cốt, uống một cốc trước khi đi ngủ, có thể làm dịu cơn phiền muộn trong tim, làm dịu thần kinh và làm cho mọi người vui vẻ và không phải lo lắng.

 

Một khi gan bị “tắc nghẽn” thì sẽ sinh ra bệnh tật toàn thân. Mỗi ngày thực hiện các bài tập xoa dịu gan, mười giây để đả thông kinh mạch cho gan, gan thông thoáng, tiêu trừ mọi bệnh tật!

 

Nguồn: aboluowang

 

Khi con người bị định nghĩa bằng khoa học

 

KHI CON NGƯỜI BỊ ĐỊNH NGHĨA BẰNG KHOA HỌC, GIÁ TRỊ CÓ CÒN NGUYÊN VẸN?

Trong thời đại này, con người thường bị đánh giá qua chỉ số IQ, qua bằng cấp, qua công nghệ họ sử dụng. 

Một người có thể hiểu biết rất sâu về khoa học, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có một nhân cách vĩ đại. 

 

Lịch sử đã chứng minh có những thiên tài khoa học lại trở thành kẻ hủy diệt, và cũng có những người không hiểu gì về khoa học nhưng lại là ánh sáng của nhân loại.

Nếu khoa học là thước đo duy nhất, thì một đứa trẻ chưa biết gì, một người già không còn minh mẫn, hay một người tàn tật không thể làm nghiên cứu sẽ không còn giá trị? 

 

Khoa học giúp con người thoải mái hơn về thể xác. Chúng ta không còn phải chịu cái lạnh khắc nghiệt nhờ hệ thống sưởi ấm, không phải lao động nặng nhọc nhờ máy móc, không phải chịu đựng bệnh tật nhờ y học phát triển. Nhưng có một thực tế không thể phủ nhận: con người ngày nay không hạnh phúc hơn những thế hệ trước.

 

Nếu khoa học là chìa khóa của hạnh phúc, thì chẳng lẽ những bậc hiền triết thời xưa, những Vĩ nhân như Đích Thích Ca, Lão Tử vv…., Những danh nhân như Khổng Tử, Socrates, hay Leonardo da Vinci, sống trong một thế giới thiếu khoa học hiện đại, lại là những con người bất hạnh? 

Chẳng lẽ những nền văn minh vĩ đại như Ai Cập cổ đại, Hy Lạp, La Mã, nơi sản sinh những kiệt tác mà đến nay con người vẫn chưa thể tái tạo, lại sống trong đau khổ?

 

Ngược lại, càng tiến bộ, con người càng bất an. Chúng ta có mọi thứ trong tầm tay, nhưng lại trống rỗng trong tâm hồn. 

Tỷ lệ trầm cảm tăng, con người lao vào vòng xoáy vật chất nhưng không biết mình thực sự muốn gì. 

 

Khoa học có thể chế tạo những viên thuốc an thần, nhưng không thể chữa lành một trái tim cô đơn.

Chúng ta có thể chấp nhận một thế giới mà giá trị con người chỉ được quyết định bởi trí tuệ khoa học?

 

An Hậu

xem: Bản giao hưởng đặc sắc của Beethoven tại Shenyunzoupin.com

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2025

Thương một người khó thương

 

THƯƠNG MỘT NGƯỜI KHÓ THƯƠNG

Đa phần chúng ta đều thương yêu CÓ ĐIỀU KIỆN, và cũng vì thế mà tình thương của chúng ta thường bị giới hạn ở một nhóm người, một kiểu người nào đó. Vậy làm sao để có thể thương một người khó thương?

Khi chúng ta va phải những ai ngoài giới hạn đó, chúng ta bắt đầu KHỔ. KHỔ vì ghét, khổ vì giận, khổ vì tức, khổ vì không thể thương nổi một người đã làm chúng ta có cảm giác khó chịu, một người chúng ta đã có thành kiến.

Hẳn bạn sẽ thắc mắc, làm sao mà thương được những người như vậy? Họ đâu có đáng thương? Sao phải thương họ? Sự thật là, nếu bạn không thương được những người khó thương, thì bạn sẽ không thương được bất kỳ ai trên đời một cách bền vững.

Bởi lẽ, ai cũng có lúc hay lúc dở, mọi thứ đều vô thường. Người dễ thương đến đâu cũng sẽ có lúc sai lầm và bất kỳ ai cũng sẽ có lúc làm bạn khó chịu, thất vọng.

Ai cũng bị quá khứ và môi trường sống tác động mà định hình con người hiện tại. Những người phạm phải sai lầm lớn. Họ rất tội nghiệp! Khi nhìn kỹ, họ là những người có nhiều tội nghiệp xấu, và họ đang bị kéo theo quán tính cũ, họ vẫn chưa bẻ lái được dòng nghiệp đó, nên họ phải là những người đáng được thương.

Nhưng ai rồi cũng sẽ khác, chẳng ai xấu hoài cả. Ai cũng mang trong mình những hạt giống tốt chờ được tưới tẩm. Đến một ngày, nhờ một nhân duyên nào đó, họ cũng sẽ hiểu ra và thay đổi để trở nên tốt hơn mà thôi.

Vì vậy suy cho cùng việc của chúng ta là hãy mở rộng tình yêu thương, để thương được nhiều người hơn, không cần phải chồng chất khổ đau nào vào thêm nữa.

Tiết kiệm cũng là đạo đức

 

TIẾT KIỆM CŨNG LÀ ĐẠO ĐỨC

 

Tiết kiệm không đơn thuần là một thói quen cá nhân, mà còn là một biểu hiện của đạo đức. Nó thể hiện lòng biết ơn, trách nhiệm và sự tôn trọng với những gì ta đang có.

Tiết kiệm không phải là keo kiệt

Tiết kiệm không có nghĩa là sống kham khổ hay keo kiệt, mà là sử dụng hợp lý những gì mình có. Có một câu chuyện tôi từng đọc về một ông cụ ở Nhật Bản. Cả đời ông làm công nhân, lương không cao nhưng luôn đủ sống. Ông tiết kiệm bằng cách không mua sắm những thứ không cần thiết, không lãng phí thực phẩm, quần áo cũ thì tận dụng đến khi không thể mặc được nữa.

 

Khi qua đời, ông để lại một số tiền lớn dành tặng cho trẻ em nghèo đi học. Khi người ta hỏi ông vì sao lại tiết kiệm đến vậy, ông chỉ cười: “Tôi không nghèo, tôi chỉ không muốn lãng phí. Những gì tôi không dùng đến có thể giúp đỡ những người cần hơn.”

 

Tiết kiệm không phải để tích góp cho riêng mình, mà là để những nguồn lực trong cuộc sống được sử dụng có ý nghĩa hơn. Nếu mỗi người đều biết tiết kiệm, từ thức ăn, nước uống đến điện năng, nhiên liệu, chúng ta không chỉ giúp chính mình mà còn giúp cả xã hội và môi trường.

Phung phí là sự vô tâm, vô tình

Ngày nay, nhiều người xem việc bỏ thừa đồ ăn, thay quần áo liên tục hay đổi điện thoại mỗi năm là chuyện bình thường. Họ không nhận ra rằng đằng sau mỗi món đồ bị vứt bỏ là tài nguyên, công sức và tiền bạc. Đã bao nhiêu lần chúng ta gọi một bàn ăn thừa mứa rồi bỏ lại không ăn hết? Đã bao nhiêu lần chúng ta mua những món đồ chỉ dùng vài lần rồi vứt xó?

 

Một lần, tôi chứng kiến một em bé ở một nhà hàng sang trọng. Em làm rơi một miếng bánh mì xuống đất và định nhặt lên ăn. Người mẹ lập tức ngăn lại: “Bỏ đi con, nhà mình đâu có thiếu ăn!” Tôi nhìn ánh mắt ngập ngừng của đứa bé và chợt nghĩ: phải chăng chính người lớn đang dạy con trẻ thói quen lãng phí?

Nếu thay vì bảo con vứt đi, người mẹ nhắc nhở con về giá trị của thực phẩm, có lẽ đứa bé sẽ lớn lên với một nhận thức khác.

Tiết kiệm là một nét đẹp văn hóa

Người Việt Nam từ xa xưa đã có thói quen tiết kiệm. Ông bà ta có câu “Tích tiểu thành đại”, “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”, đó không chỉ là lời nhắc nhở về cách sống mà còn là triết lý sâu sắc về sự tôn trọng tài nguyên và công sức lao động.

Trong chiến tranh, một hạt gạo cũng là quý giá, một bộ quần áo có thể vá đi vá lại nhiều lần. Chính nhờ tinh thần tiết kiệm, người Việt mới có thể vượt qua bao khó khăn để xây dựng đất nước.

 

Tiết kiệm còn là một đức tính giúp con người sống có trách nhiệm hơn. Nếu chúng ta biết trân trọng những gì mình có, chúng ta sẽ bớt chạy theo những thứ phù phiếm, bớt so sánh với người khác, và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

Một người biết tiết kiệm sẽ không chỉ lo cho mình mà còn nghĩ đến người khác, nghĩ đến thế hệ mai sau.

 

Mỹ Mỹ