Scarlett O’Hara chủ động thay đổi số phận của mình
Vẻ bề ngoài là thứ mà người ta
hay hình dung về một người phụ nữ được cho là hấp dẫn, gần như là một điều kiện
tiên quyết. Thế nhưng, Scarlett không hề đơn giản như vậy, cô không đi theo sự
mường tượng của số đông và chính vì thế cô hầu như khác biệt với những bóng
hồng miền Nam thời đó. Không chỉ thu hút ở vẻ mặn mà, cô còn lôi kéo được mọi
người bởi vẻ thông thái, sự độc lập và tự chủ.
Có thể nói, Scarlett O’Hara là
một biểu tượng lâu đời của nữ quyền. Một hình mẫu nhân vật nữ thú vị và lạ mắt
cho đến ngày nay.
Scarlett O’Hara trong tác phẩm “Cuốn Theo Chiều Gió”, tuy
không được miêu tả là một người quá xinh đẹp, nhưng sự sắc sảo, thông minh của
cô đã đem lại sức hấp dẫn – không chỉ là với những gã đàn ông miền Nam ở vùng
Atlanta, Georgia trong cuốn tiểu thuyết ấy mà còn là ở những người đọc hay những
người theo dõi bản phim điện ảnh nổi tiếng năm 1939. Được xây dựng theo phong
cách của một nhân vật nữ phản
anh hùng (anti-heroine), Scarlett dường như bước ra khỏi mẫu
nhân vật nữ truyền thống, cô không hề ủy mị, phụ thuộc hay cam chịu, mà thay
vào đó, cô chủ động thay đổi số phận của mình, quyết liệt để giành lấy tình yêu
từ Ashley hay đấu tranh sinh tồn trong cuộc nội chiến hỗn loạn thời đó của nước
Mỹ.
Cá tính nổi bật của Scarlett
O’Hara
Cách tạo nên sức quyến rũ
Nhận thức được điểm hấp dẫn của
mình và tận dụng hết khả năng của nó.
Cho dù Scarlett có cố tình để lộ
một chút khe ngực, chọn lấy chiếc váy với vải gấm để tô điểm cho đôi mắt màu
lục bảo của mình hay cố tình lắc lư phần hông trong từng bước đi để chiếc váy
xòe ra, cô đều biết cách tận dụng những ưu thế lạ mắt đó. Những gã đàn ông bản
xứ còn độc thân ở bữa tiệc Twelve Oak gần như bỏ quên những cô nàng xinh đẹp
khác, họ dường như chỉ bị “cắn câu” bởi Scarlett và bận bịu giành lấy cô hơn là
để ý đến những bóng hồng còn lại.
Tạo được cách thu hút sự tập trung về mình
Với diện mạo của mình mỗi khi
xuất hiện, Scarlett như muốn thôi miên tất thảy rằng: “Người hãy nhìn vào tôi
đi nào!”. Thế nhưng những câu tán tỉnh của cô nàng lại thường là: “Nhìn vào anh
đi!”. Và sau đó cô chiếm lấy sự tập trung về mình, với một chút tán dương cùng
sự mỉa mai dí dỏm khiến cho bất cứ gã đàn ông nào cũng cảm thấy thật phấn chấn,
nam tính và cực kỳ thỏa mãn. Chẳng phải ai cũng đổ đứ đừ với một người nhìn
thấy hết mọi vẻ đẹp độc đáo bên trong mình đó sao?
Không ngại phơi bày chút cá tính của riêng mình.
Phụ nữ miền Nam ở thời đó đa số
rất nhu mì và yếu ớt, trong khi Scarlett thì vô cùng tháo vát và giỏi ăn nói,
thích thú với những cuộc đua ngựa, bữa tiệc thịnh soạn và những chuyến du ngoạn
dài ngày. Cô nàng không phải là người yếu đuối, kể cả khi cô gặp nhện, cô cũng
sẽ không ngất xỉu hay giả vờ ngất xỉu. Không giống như những bóng hồng hiền dịu
khác, những người luôn ý tứ trong lời ăn tiếng nói và sẵn sàng đi theo tiếng
gọi của bất kỳ ai. Scarlett thì ngược lại, cô luôn xuất hiện với vẻ tràn đầy năng
lượng, thành thật, khiến cho ai cũng cảm thấy thích thú mỗi khi cô ở cạnh bên.
Dũng cảm tạo nên và tận dụng hết mọi cơ hội mà mình có.
Scarlet luôn chủ động nắm bắt
những cơ hội diễn ra trước mắt mình. Cô từ chối việc ngồi yên một chỗ trong cái
lồng kính của sự khuôn phép dành cho phái nữ - vốn được đặt ra để cô có thể trở
nên thanh lịch , ngoan ngoãn, từ đó có thể thu hút bất cứ gã trai nào. Nhưng cô
dĩ nhiên không muốn làm vậy, thay vào đó, cô chạy ra khỏi lồng kín và tuyên bố
tình yêu dữ dội của mình với Ashley và tranh thủ quyến rũ Rhett Butler trong
một thời gian ngắn trước khi các cô gái khác kịp trở mình. Sau này, trong một
giai đoạn khi cô đã trở thành một góa phụ, được mọi người kỳ vọng là sẽ đau đớn
để chung thủy với người chồng quá cố, Scarlett đã chấp nhận lời mời nhảy đầm
với Rhett ngay tại đám tang. Dịp đó, cô đã khiến cư dân Atlanta sốc toàn tập.
Scarlett có ý đồ riêng, muốn mọi người biết rằng, mình đã sẵn sàng đón nhận
cuộc đời mới.
Sống và yêu ai đó hết mình.
Được biết đến như một người có cá
tính mạnh, đôi khi ích kỷ, xấc xược và đa đoan; Scarlett sẽ không lùi bước một
khi cô đã quyết định chọn đi theo trái tim của mình. Không phải lúc nào cô cũng
minh mẫn để yêu thương, nhưng với những người mà cô thực sự trân quý – người
đàn ông của cô, con gái của cô, mái nhà của cô ở Tara - tất cả đều cho thấy
lòng chung thủy của Scarlett, sức mạnh và ý chí dường như không thể nào bị đánh
bại. Thời điểm mà cô nhận ra Rhett mới thực sự là người dành cho mình, cô tìm
đủ mọi cách để anh có thể quay trở lại và giành lấy tình yêu của anh. Và mặc dù
quyển sách khép lại với một kết thúc mở, chúng ta dường như không thể không tin
được rằng Rhett sẽ yêu cô thêm một lần nữa. Vì suy cho cùng, bất cứ một gã đàn
ông nào cũng sẽ phải yêu Scarlett khi biết được con người đầy bản lĩnh của cô
nàng.
Thời đại ngày nay yếu tố tâm lý xã hội sẽ phải là trọng tâm hàng đầu trong
cách chúng ta nghĩ về bệnh lý tim mạch.
Không có bộ phận nào
khác, có lẽ là không có thứ gì khác trong đời sống con người, mang
nhiều ý nghĩa và ẩn dụ như trái tim con người. Trong suốt bề dày lịch sử, trái
tim đã trở thành biểu tượng của đời sống tình cảm của chúng ta. Nó được
nhiều người xem như nơi trú ngụ của tâm hồn, kho lưu trữ của cảm
xúc. Chính từ cảm xúc, "emotion", bắt nguồn một phần từ động từ
tiếng Pháp "émouvoir", nghĩa là "khuấy động". Và
có lẽ, chỉ hợp lý khi cảm xúc phải gắn liền với một cơ quan có kiểu chuyển
động khuấy động đặc trưng.
Nhưng mối liên hệ
này là gì? Nó có thật hay chỉ đơn thuần ẩn dụ? Là chuyên gia tim mạch, hôm
nay tôi ở đây để nói với các bạn rằng mối liên hệ này là có thật. Các bạn
sẽ biết là cảm xúc có thể và có ảnh hưởng vật lý trực tiếp đến trái tim
con người.
Nhưng trước khi vào
đề, hãy nói một chút về trái tim ẩn dụ. Tính tượng trưng của trái tim
cảm xúc vẫn tồn tại đến ngày nay. Nếu chúng ta hỏi mọi người rằng hình ảnh
nào có liên hệ đến tình yêu nhất, chắc chắn hình trái tim Valentine sẽ là
câu trả lời đứng đầu danh sách. Hình trái tim, gọi là đường hình
tim, rất phổ biến trong tự nhiên.
Được thấy trong các
loại lá, hoa và hạt của nhiều loài cây. bao gồm cả cây silphium, từng
được dùng để ngừa thai vào thời Trung Cổ và có lẽ đó là lý do hình trái
tim có liên hệ tới tình dục và tình yêu lãng mạn.
Bất kể vì lý do
gì, trái tim đã bắt đầu xuất hiện trong tranh vẽ về tình yêu ở thế kỷ
13. Qua thời gian, hình trái tim dần trở thành màu đỏ, màu của máu, một
biểu tưởng của đam mê. Trong Giáo hội Công giáo La Mã, trái tim dần
trở thành Trái tim Thánh Chúa Giêsu. Được bọc trong vòng gai và vầng hào
quang lấp lánh, trái tim đó trở thành biểu tượng của tình yêu chúa. Mối
liên hệ giữa tình yêu và trái tim vẫn đứng vững cho tới ngày nay. Khi
Barney Clark, một nha sĩ đã về hưu bị suy tim giai đoạn cuối, nhận trái
tim nhân tạo vĩnh viễn đầu tiên ở bang Utah năm 1982, người vợ 39 năm của
ông nghe nói đã hỏi bác sỹ là: "Ông ấy sẽ vẫn yêu tôi chứ?"
Ngày nay chúng ta biết
là trái tim không phải nguồn gốc của tình yêu hay các cảm xúc khác, về bản
chất; cổ nhân đã hiểu lầm. Tuy nhiên, ngày càng ngày, chúng ta dần hiểu
được mối liên hệ giữa trái tim và các cảm xúc là rất mật thiết. Trái
tim có thể không phải là nguồn gốc các cảm xúc. nhưng nó phản ứng rất mạnh
với chúng. Ở mặt nào đó, đời sống tình cảm của chúng ta được lưu lại
trong tim. Ví dụ, nỗi sợ và đau buồn có thể gây tổn thương lớn cho
tim. Các dây thần kinh kiểm soát hoạt động vô thức như nhịp tim có thể
cảm nhận căng thẳng và kích hoạt phản ứng chiến-hay-chạy khó thích
nghi, nó làm cho mạch máu thắt lại, tim đập nhanh và tăng huyết
áp, dẫn đến thương tổn. Nói cách khác, càng lúc ta càng thấy
rõ rằng tim chúng ta cực kỳ nhạy cảm với hệ cảm xúc của mình. với trái
tim ẩn dụ, nói cách khác.
Có một loại bệnh tim
lần đầu được phát hiện cách đây hai thập kỷ có tên "bệnh cơ tim
takotsubo" hay "hội chứng vỡ tim"; tim suy nghiêm trọng khi
phản ứng với căng thẳng hoặc đau buồn tột độ như khi chia tay người yêu hoặc
có người thân bị chết. Như trong những ảnh này, quả tim đau buồn ở giữa nhìn
rất khác so với trái tim bình thường bên trái. Nó có vẻ bị đơ và thường
phồng lên thành hình đặc trưng của một cái bình takotsubo, hình nằm bên phải, một
loại bình Nhật có đáy rộng và cổ hẹp. Chúng ta không biết chính xác tại
sao lại như vậy, và hội chứng này sẽ hết sau vài tuần. Tuy nhiên, ở
giai đoạn trầm trọng, nó có thể gây suy tim, rối loạn nhịp tim nguy
hiểm tính mạng, thậm chí tử vong.
Ví dụ, bà lão bệnh
nhân của tôi có ông chồng vừa mới mất. Bà ấy buồn, đương nhiên, nhưng
chấp nhận. Thậm chí có thể thấy đôi chút nhẹ nhõm. Ông ấy đã mắc bệnh
rất lâu; ông bị suy giảm trí nhớ. Nhưng một tuần sau đám tang, bà ấy ngắm
di ảnh ông và bắt đầu đẫm lệ. Rồi bà bắt đầu tức ngực, kèm theo đó là
khó thở, sưng tĩnh mạch cổ, đổ mồ hôi trán, thở dốc dù đang ngồi trên
ghế -- toàn là dấu hiệu của suy tim. Bà được nhập viện, kết quả
siêu âm khẳng định điều chúng tôi nghi ngờ: tim của bà đã yếu đi một nửa
so với khả năng bình thường và nó đã phình lên thành hình takotsubo đặc
trưng. Nhưng các xét nghiệm khác đều ổn, không hề thấy dấu hiệu của tắc
động mạch ở đâu hết. Hai tuần sau, trạng thái cảm xúc của bà trở lại bình
thường và kết quả siêu âm khẳng định, tim bà cũng thế.
Bệnh cơ tim
Takotsubo có liên quan đến nhiều tình huống gây căng thẳng: như việc nói
trước đám đông, mâu thuẫn gia đình, thua bài bạc, thậm chí cả tiệc sinh nhật
bất ngờ.
Nó thậm chí còn liên
quan đến những biến động xã hội diện rộng như sau các thảm họa tự
nhiên. Ví dụ, năm 2004, một trận động đất lớn đã tàn phá một quận thuộc
hòn đảo lớn nhất Nhật Bản. Hơn 60 người chết, hàng ngàn người bị
thương. Ngay sau thảm họa này, các nhà nghiên cứu thấy rằng số trường
hợp mắc bệnh cơ tim takotsubo tăng gấp 24 lần trong quận chỉ sau một tháng
trận động đất, so với cùng kỳ năm trước. Nơi ở của những bệnh nhân
này có liên quan mật thiết với cường độ chấn động. Đa phần trường hợp,
bệnh nhân sống gần tâm chấn.
Hay nữa là, bệnh cơ
tim takotsubo cũng xảy ra sau các sự kiện vui, nhưng tim có vẻ phản ứng
theo cách khác, chẳng hạn, nó phình lên ở giữa chứ không phải ở đỉnh. Lý
do vì sao kết tủa cảm xúc khác nhau sẽ làm tim thay đổi khác nhau vẫn còn
là bí ẩn. Nhưng ngày nay, có lẽ là lời ngợi ca các triết gia cổ đại, chúng
ta có thể nói rằng ngay cả khi cảm xúc không được chứa trong tim, nhưng phần
tình cảm của tim lại lấn át phần sinh học của nó, một cách không ngờ
và bí ẩn.
Các hội chứng tim mạch,
kể cả đột tử, từ lâu đã thấy xuất hiện ở người trải qua những nhiễu loạn cảm
xúc dữ dội hoặc xáo trộn mạnh trong tim ẩn dụ. Năm 1942, nhà
sinh lý học Harvard, Walter Cannon, đã có bài viết tựa là "'Voodoo'
Death," trong đó ông mô tả các trường hợp tử vong do sợ hãi ở những
người tin rằng họ bị nguyền rủa, chẳng hạn bị thầy phù thủy nguyền hoặc do
ăn phải trái cây cấm kỵ. Trong nhiều trường hợp, nạn nhân trở nên vô vọng
và chết ngay tại chỗ. Những trường hợp này có một điểm chung là nạn nhân đều
tin tuyệt đối rằng có một ngoại lực nào đó có thể lấy mạng họ và khiến
họ bất lực không thể chống cự. Việc mất kiểm soát nhận thức này, theo
Cannon, gây ra một phản ứng sinh lý học không thuyên giảm, các mạch
máu sẽ thắt lại đến mức độ mà thể tích máu giảm mạnh, huyết áp hạ đột
ngột, tim cực kỳ yếu, và các cơ quan bị tổn thương lớn do thiếu ô-xy
cung cấp.
Cannon tin rằng các
trường hợp tử vong Voodoo chỉ giới hạn ở dân bản địa hoặc người
"nguyên thủy". Nhưng qua nhiều năm, người ta thấy kiểu tử vong
này cũng xảy ra ở đủ mọi loại người thời hiện đại. Ngày nay, chết do
đau buồn được thấy ở những bạn đời hay anh chị em ruột. "Trái tim tan
vỡ" hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đều nguy hiểm.
Những mối liên hệ
này cũng đúng ngay với động vật. Trong một nghiên cứu thú vị năm 1980 được
công bố trên tạp chí Science, các nhà nghiên cứu đã cho thỏ nuôi nhốt ăn
chế độ cholesterol cao để nghiên cứu ảnh hưởng của nó đối với bệnh tim mạch. Ngạc
nhiên là, họ thấy rằng một số con thỏ phát triển bệnh nhiều hơn những con
khác, nhưng họ không biết tại sao. Các con thỏ đều có chế độ ăn, môi
trường sống và cấu trúc gen giống nhau. Họ nghĩ rằng nó có thể liên quan đến tần
suất tương tác của các kỹ thuật viên với lũ thỏ. Nên họ làm lại nghiên cứu, chia
lũ thỏ thành hai nhóm. Cả hai nhóm đều được ăn chế độ cholesterol
cao. Nhưng ở nhóm một, thỏ được thả ra khỏi chuồng, được ôm ấp, vuốt
ve, trò chuyện, được chơi cùng, còn ở nhóm kia, thỏ vẫn bị nhốt trong chuồng và
để một mình. Sau một năm, khi giải phẫu xác, các nhà nghiên cứu thấy
rằng thỏ ở trong nhóm một, nhóm được tương tác với con người, mắc bệnh
động mạch chủ ít hơn 60% so với thỏ trong nhóm hai, mặc dù có cùng mức
cholesterol, huyết áp và nhịp tim.
Ngày nay, chăm sóc
tim mạch ít thuộc phạm vi của các triết gia, những người chỉ dừng lại ở
nghĩa bóng của trái tim; mà thuộc nhiều hơn phạm vi của các bác sĩ như
tôi, sử dụng những công nghệ mà thậm chí một thế kỷtrước, khi văn hóa con người còn xem
trái tim là cao quý, bị cho là cấm kỵ. Trong quá trình đó, trái tim
đã thay đổi từ một thứ gần như siêu nhiên mang đầy ẩn dụ và ý
nghĩa thành một cỗ máy có thể thao túng và điều khiển được. Nhưng đây
là điểm mấu chốt: giờ chúng ta đã hiểu, những thao túng này, phải được
bồi dưỡng bằng việc quan tâm đến đời sống tình cảm vốn được tin tồn tại
trong tim trong hàng ngàn năm.
Ví dụ, xem xét Thử
nghiệm Tim mạch Lối sống, đã được công bố trên tạp chí Anh "The
Lancet" năm 1990. 48 bệnh nhân mắc bệnh mạch vành vừa hoặc nặng được
chỉ định ngẫu nhiên để chăm sóc thường hay lối sống chuyên sâu bao gồm chế
độ ăn chay ít béo, tập thể dục nhịp điệu chừng mực, hỗ trợ tâm lý xã
hội theo nhóm, và tư vấn kiểm soát căng thẳng. Các nhà nghiên cứu thấy
rằng các bệnh nhân có lối sống đã giảm gần 5% mảng bám mạch vành. Ngược
lại, bệnh nhân điều trị thường có mảng bám mạch vành nhiều hơn 5% sau một
năm và thêm 28 % sau 5 năm. Họ cũng có gần gấp đôi tỷ lệ các biến cố
tim, như đau tim, phẫu thuật bắc cầu động mạch vành và tử vong liên
quan đến tim.
Có một sự thật rất
thú vị: vài bệnh nhân nhóm thường đã áp dụng kế hoạch tập thể dục và ăn
kiêng gần như khắt khe giống các bệnh nhân trong nhóm lối sống chuyên
sâu. Bệnh tim của họ vẫn phát triển. Ăn kiêng và tập luyện chưa đủ để
giúp làm giảm bệnh mạch vành. Theo dõi sau một năm và cả sau 5
năm, kiểm soát căng thẳng có tương quan mạnh hơn với việc đảo ngược bệnh
mạch vành hơn việc tập thể dục.
Rõ ràng, nghiên cứu
này và những cái tương tự đều nhỏ, và dĩ nhiên, tương quan không chứng
minh được quan hệ nhân quả. Chỉ có thể chắc chắn rằng căng thẳng dẫn đến
những thói quen không lành mạnh, và đó là nguyên nhân thực sự cho nguy cơ
mắc bệnh tim ngày càng tăng. Nhưng cũng như sự liên quan của hút thuốc và
ung thư phổi, tuy rất nhiều nghiên cứu chỉ ra cùng một điều, và tuy
có các cơ chế để giải thích mối quan hệ nhân quả, nhưng có vẻ bất thường nếu
phủ nhận rằng có một thứ chắc chắn tồn tại. Điều mà nhiều bác sỹ đã kết luận
cũng là điều mà tôi rút ra được trong gần hai thập kỷ làm chuyên gia tim mạch: phần
cảm xúc của tim tương giao với phần sinh học của nó theo cách ngạc nhiên
và đầy bí ẩn.
Chưa hết, y học ngày
nay vẫn tiếp tục khái niệm trái tim là một cái máy. Khái niệm này có những
cái lợi lớn. Tim mạch, lĩnh vực của tôi, chắc chắn là một trong những
câu chuyện khoa học thành công lớn nhất trong 100 năm qua. Stent mạch
vành, máy tạo nhịp tim, phẫu thuật bắc cầu mạch vành, ghép tim -- tất
cả những thứ này được phát triển hoặc phát minh sau Thế chiến II.
Tuy nhiên, rất có thể rằng
chúng ta đang tiến đến giới hạn của những gì y học có thể làm để chống lại
bệnh tim. Thật vậy, tốc độ giảm tỷ lệ tử vong do tim mạch đã chậm lại
đáng kể trong thập kỷ qua. Chúng ta cần chuyển sang một mô thức mới để
tiếp tục tạo ra kiểu tiến bộ mà chúng ta đã quen thuộc. Ở mô thức này, yếu
tố tâm lý xã hội sẽ phải là trọng tâm hàng đầu trong cách chúng ta nghĩ về
bệnh lý tim mạch.
Đây sẽ là một cuộc
chiến cam go, và vẫn là một lĩnh vực phần lớn chưa được khám phá. Hiệp
hội Tim mạch Hoa kỳ vẫn chưa liệt kê căng thẳng cảm xúc là yếu tố nguy cơ
khả biến cho các bệnh về tim, có lẽ một phần vì giảm cholesterol trong máu
dễ hơn nhiều so với giảm xáo trộn cảm xúc và xã hội.
Có lẽ, sẽ có giải
pháp tốt hơn, nếu chúng ta nhận ra rằng khi chúng ta nói "trái tim
tan vỡ", là thực ra đôi khi chúng ta đang nói đến trái tim tan vỡ thật. Chúng
ta phải để ý nhiều hơn tới sức mạnh và tầm quan trọng của các cảm
xúc trong việc chăm sóc tim của mình.
Tôi rút ra được rằng,
căng thẳng cảm xúc, thường là vấn đề sinh tử.
Người 70 tuổi nhìn
người 60 tuổi, trong lòng ngưỡng mộ: “Kể mình có được sức khỏe như người này
thì tốt”, sức khỏe là quan trọng nhất.
Người 60 tuổi lại nhìn
người 50 tuổi ngưỡng mộ: “Trên thì có cha mẹ phụng dưỡng, dưới thì có con cái
chăm sóc, cuộc sống thật hạnh phúc”, gia đình là quan trọng nhất.
Người 50 tuổi nhìn
người 40 tuổi ngưỡng mộ: “Năm tháng đúng thời hưng thịnh, sự nghiệp thành tựu,
tiền đồ vô hạn”, sự nghiệp là quan trọng nhất.
Người 40 tuổi lại nhìn
người 30 tuổi ngưỡng mộ: “Tuổi xuân chớp mắt đã qua đi, tuy bây giờ họ chưa có
gì nhưng chỉ cần phấn đấu tất sẽ thành công, muốn gì có đó”, hoài bão là quan
trọng nhất.
Người 30 tuổi lại nhìn
người 20 tuổi ngưỡng mộ: “Tuổi xuân phơi phới, sức sống tràn đầy, muốn yêu thì
yêu, muốn nhớ thì nhớ”, tình yêu là quan trọng nhất.
Vậy điều gì là quan
trọng nhất trong kiếp nhân sinh này?
Một đời chúng ta, một
đời mâu thuẫn, chớp mắt quay đầu, một kiếp đã qua. Chúng ta có lúc chìm trong
tuyệt vọng, chán nản, u sầu với chính ta hiện tại, nhưng chớp mắt qua đi chúng
ta lại ngưỡng mộ với chính mình trong quá khứ. Có thể khi đó chúng ta mới biết
hối hận vì những gì mình đã lãng phí qua, sức khỏe, gia đình, sự nghiệp, hay ái
tình và hi vọng.
Tuy nhiên trong chúng
ta, vẫn còn quá nhiều người đang mòn mỏi kiếm tìm cho mình hạnh phúc. Một người
không biết đủ với hiện tại, thì dù có biển bạc, núi vàng, ông hoàng, bà chúa
cũng chẳng thể hạnh phúc. Có câu: “Biết đủ là vui”, chỉ khi nào chúng ta biết
đủ khi đó chúng ta mới biết được hạnh phúc là gì, sống một đời không hối tiếc.