Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

Xếp hạng tăng trưởng % GDP toàn cầu năm 2025

 

XẾP HẠNG TĂNG TRƯỞNG % GDP TOÀN CẦU NĂM 2025

Dựa trên các báo cáo kinh tế mới nhất tính đến đầu năm 2026 từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB), tăng trưởng GDP toàn cầu năm 2025 được ước tính ổn định trong khoảng 3,0% - 3,2%. 

Dưới đây là bảng xếp hạng các quốc gia và khu vực có mức tăng trưởng GDP nổi bật trong năm 2025:

1. Nhóm quốc gia tăng trưởng nhanh nhất thế giới 2025  

Các nền kinh tế mới nổi và đang phát triển tiếp tục dẫn đầu về tốc độ tăng trưởng, đặc biệt là các quốc gia có lợi thế về tài nguyên hoặc dân số:


  • Nam Sudan: Đứng đầu thế giới tăng trưởng mạnh mẽ khoảng 22,4%.
  • Guyana: 14,4% nhờ sự bùng nổ sản xuất dầu mỏ.
  • Ấn Độ: Duy trì vị thế nền kinh tế lớn tăng trưởng nhanh nhất với mức khoảng 7,0% - 8,2%.
  • Việt Nam: Ước tính đạt mức tăng trưởng ấn tượng khoảng 8,2%, đứng đầu khu vực ASEAN.
  • Ấn Độ: Duy trì vị thế nền kinh tế lớn tăng trưởng nhanh nhất với mức khoảng 7,0% - 8,2%.
  • Philippines: Dự kiến tăng trưởng khoảng 5,7% - 5,9%. 

2. Các nền kinh tế lớn (G7 và các nước lớn khác)

Tăng trưởng tại các nền kinh tế tiên tiến có sự phân hóa rõ rệt:

  • Trung Quốc: Tăng trưởng dự kiến khoảng 4,8%, đối mặt với các thách thức từ thị trường bất động sản và căng thẳng thương mại.
  • Hoa Kỳ: Dự báo tăng trưởng khoảng 2,0% - 2,1%, vẫn là động lực chính của khối các nước phát triển.
  • Đức: Tiếp tục gặp khó khăn với mức tăng trưởng thấp, ước tính dưới 1%.
  • Nhật Bản: Tăng trưởng dự kiến duy trì ở mức khiêm tốn khoảng 1% do rào cản về nhân khẩu học. 

3. Tăng trưởng theo khu vực

  • Nam Á: Là khu vực tăng trưởng nhanh nhất thế giới (trung bình 5,8%).
  • Đông Nam Á: Duy trì đà phục hồi mạnh mẽ nhờ tiêu dùng nội địa và xuất khẩu, dẫn đầu là Việt Nam Philippines
  • Châu Âu: Tăng trưởng chậm do chi phí năng lượng và chính sách tiền tệ thắt chặt. 

Bài viết này cung cấp ước tính tăng trưởng GDP toàn cầu năm 2025 theo quốc gia và khu vực, tập trung vào các nền kinh tế mới nổi dẫn đầu và các quốc gia lớn.

*Bạn có thể theo dõi số liệu cập nhật chi tiết hơn tại Bản đồ dữ liệu IMF (World Economic Outlook) hoặc báo cáo Triển vọng Kinh tế Toàn cầu của Ngân hàng Thế giới.

 

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2025

Vì sao người Do Thái giỏi làm kinh tế

 

VÌ SAO NGƯỜI DO THÁI GIỎI LÀM KINH TẾ

Người Do Thái (thời cổ gọi là Hebrew) là dân tộc thành công nhất trên nhiều lĩnh vực trí tuệ, nhưng có lẽ ít ai biết họ thực ra còn cực kỳ xuất sắc trên mặt kinh tế, tài chính, thương mại. Họ đạt được những thành tựu đó trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn: toàn bộ dân tộc Do Thái buộc phải sống lưu vong phân tán, “ăn nhờ ở đợ” suốt 2000 năm qua trên khắp thế giới, đi tới đâu (trừ ở Mỹ) cũng bị xa lánh hoặc hắt hủi, xua đuổi, tước đoạt, thậm chí hãm hại, tàn sát vô cùng dã man, bị cấm được sở hữu bất cứ tài sản cố định nào như nhà đất, tài nguyên thiên nhiên ....

Chỉ cần lướt các mạng tìm kiếm là ta có thể sưu tầm được ngay một số thành tựu cực kỳ gây ấn tượng của người Do Thái trên lĩnh vực kinh tế, dù là về mặt lý thuyết hay thực tiễn. Hãy xem một số số liệu sau đây:

- Rất nhiều nhà lý thuyết kinh tế hàng đầu thế giới là người Do Thái, các lý thuyết họ xây dựng nên đã ảnh hưởng vô cùng to lớn nếu không nói là quyết định tới quá trình trình tiến hóa của nhân loại:

  • Karl Marx (Các Mác) người khám phá ra “giá trị thặng dư” và xây dựng học thuyết kinh tế chủ nghĩa cộng sản sẽ thay thế cho chủ nghĩa tư bản, được gọi là một trong hai người Do Thái làm đảo lộn cả thế giới (người kia là Jesus Christ);

 

  • Alan Greenspan 17 năm liền được 4 đời Tổng thống Mỹ tín nhiệm cử làm Chủ tịch Cơ quan Dự trữ Liên bang (FED, tức Ngân hàng Nhà nước Mỹ) nắm quyền sinh sát lớn nhất trong giới tài chính Mỹ, thống trị lĩnh vực tài chính tiền tệ toàn cầu;

 

  • Paul Wolfowitz cùng người tiền nhiệm James Wolfensohn, hai cựu chủ tịch Ngân hàng Thế giới, tổ chức tài chính có tác dụng rất lớn đối với các nước đang phát triển;

 

  • 41% chủ nhân giải Nobel kinh tế thời gian 1901-2007 là người Do Thái (cộng 13 người), chẳng hạn Paul Samuelson (1970), Milton Friedman (1976) và Paul Krugman (2008) … là những tên tuổi quen thuộc trong giới kinh tế thế giới hiện nay, các lý thuyết của họ được cả thế giới thừa nhận và học tập, áp dụng...

- Nhiều nhà giàu nổi tiếng thế giới từng tác động không nhỏ tới chính trị, kinh tế nước Mỹ và thế giới là người Do Thái. Đơn cử vài người:

 

  • Jacob Schiff, chủ nhà băng ở Đức, sau sang Mỹ định cư; đầu thế kỷ XX do căm ghét chính quyền Sa Hoàng giết hại hàng trăm nghìn dân Do Thái ở Nga, ông đã cho chính phủ Nhật Bản vay 200 triệu USD (một số tiền cực kỳ lớn hồi ấy) để xây dựng hải quân, nhờ đó Nhật thắng Nga trong trận hải chiến Nhật-Nga năm 1905. Nhớ ơn này, trong đại chiến II Nhật đã không giết hại người Do Thái sống ở Trung Quốc tuy đồng minh số Một của Nhật là phát xít Đức Hitler có nhờ Nhật “làm hộ” chuyện ấy.

 

  • Sheldon Adelson, người giàu thứ 3 nước Mỹ năm 2007, với tài sản cá nhân lên tới 26,5 tỷ USD.

 

  • George Soros giàu thứ 28 ở Mỹ (7 tỷ USD) nổi tiếng thế giới hiện nay về ý tưởng đầu tư và làm từ thiện quy mô lớn.

 

  • Michael Bloomberg có tài sản riêng 5,1 tỷ USD, làm thị trưởng thành phố New York đã 8 năm nay với mức lương tượng trưng mỗi năm 1 USD và là chủ kênh truyền hình Bloomberg nổi tiếng trong giới kinh tế, đang được mong đợi sẽ là ứng cử viên Tổng thống Mỹ khóa tới...

Cộng đồng Do Thái ở Mỹ chiếm một nửa tổng số người Do Thái trên toàn thế giới là quần thể thiểu số thành công nhất ở Mỹ dù chỉ chiếm 2,5% số dân. Khoảng một nửa số doanh nhân giàu nhất Mỹ, 21 trong số 40 nhà giàu đứng đầu bảng xếp hạng của tạp chí Forbes là người Do Thái, và cộng đồng Do Thái có mức sống bình quân cao hơn mức trung bình của nước này. Họ nắm giữ phần lớn nền kinh tế tài chính Mỹ, tới mức người Mỹ có câu nói “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Nhờ thế trên vấn đề Trung Đông chính phủ Mỹ xưa nay luôn bênh vực và viện trợ Israel.

St

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

Câu chuyện “2 người bán bánh nướng” của Do Thái

 

CÂU CHUYỆN “2 NGƯỜI BÁN BÁNH NƯỚNG” CỦA DO THÁI

Người Do Thái luôn được biết đến là một dân tộc có IQ thuộc top đầu thế giới. Họ thống lĩnh các giải Nobel cho đến nhiều lĩnh vực khác nhau của xã hội. Tư duy kinh doanh của họ cũng vượt trội, các dân tộc khác lựa chọn học hỏi họ. Tuy nhiên không hẳn các bài học từ họ đều đúng. Câu chuyện “Bán bánh nướng” kinh điển là một thí dụ.

Câu chuyện “2 người bán bánh nướng”

Trên thị trường nọ có 2 tiểu thương kinh doanh bánh nướng, ta gọi họ lần lượt là tiểu thương A và tiểu thương B.

Giả sử đây là hai tiểu thương duy nhất bán bánh nướng trên thị trường này, giá bánh nướng ở đây không bị kiểm soát bởi cục quản lý giá và mỗi chiếc bánh bán với giá 1 đồng/chiếc là đủ để người bán hoàn vốn. Ngoài ra, số lượng bánh của hai tiểu thương là như nhau.

 

Sau một thời gian, việc buôn bán của A và B không được thuận lợi, họ liền bày ra một trò chơi:

A mua của B một chiếc bánh với giá 1 đồng, đổi lại, B cũng bỏ 1 đồng ra để mua một chiếc bánh của A.

Sau đó, A lại mua của B một chiếc bánh với giá 2 đồng, B cũng mua của A một chiếc bánh với giá 2 đồng.

Có một người tên C đi qua đường. Một tiếng trước, khi C đi ngang qua hai cửa hàng thì thấy giá bánh nướng là 10 đồng/ chiếc, nhưng bây giờ đã tăng lên 50 đồng/ chiếc, anh ta vô cùng kinh ngạc. Hai tiếng sau, C lại phát hiện giá bánh nướng đã tăng lên 100 đồng/chiếc, anh càng kinh ngạc hơn nữa.

 

Thế là C đã không do dự mà mua ngay một chiếc bánh nướng, bởi lúc này, C đóng vai trò như một nhà đầu tư kiêm đầu cơ “bánh nướng”, anh tin rằng giá bánh sẽ còn tăng lên nữa. Trong thị trường cổ phiếu, những người qua đường như C là các nhà đầu tư cổ phiếu, những người đưa ra giá mục tiêu của cổ phiếu là các nhà định giá cổ phiếu.

Cứ như vậy, việc này tạo ra hiệu ứng, thu hút sự chú ý từ mọi người, người tới mua bánh ngày càng đông, số người buôn bán bánh nướng cũng ngày càng nhiều, giá bánh cũng theo đó mà tăng lên nhanh chóng.

Suy nghĩ từ câu chuyện “2 người bán bánh nướng”

Có người thắc mắc: “Những người mua bánh nướng sẽ không bao giờ lỗ vốn sao?”

Tất nhiên không phải như vậy. Vậy thì khi nào những người mua bánh nướng này sẽ lỗ vốn đây?

Thứ nhất, nếu như thị trường chịu sự quản lý của một đơn vị quản lý giá, họ cho rằng giá của bánh nướng nên ở mức 1 đồng/chiếc và định giá bánh nướng ở mức này – từ đó xuất hiện sự quản lý, điều chỉnh.

Thứ hai, cũng có thể ngày càng có nhiều người làm bánh nướng trên thị trường nhưng giá cũng chỉ ở mức 1 đồng/chiếc – xuất hiện cổ phiếu cùng loại.

Thứ ba, hoặc cũng có thể mọi người đột nhiên nhận ra rằng đây cũng chỉ là bánh nướng – sự phát hiện giá trị.

 

Cuối cùng, hoặc có lẽ là không còn ai có hứng thú với trò mua đi bán lại này nữa – mọi người đã hiểu rõ và nhận ra bản chất sự việc.

Song, nếu một trong số các giả thiết trên trở thành sự thật, vậy thì khi đó, những người giữ bánh nướng chính là những người bị lỗ! Vậy thì ai là người có lãi? Chính là những người giữ ít tài sản nhất hay chính là những người bán bánh sớm nhất.

 

Đây chính là tư duy “bán bánh nướng” đã có từ lâu của người Do Thái: trong hai người bán bánh nướng, người nào giữ ít bánh hơn, chiếm hữu ít tài sản hơn thì người đó chính là người kiếm ra lợi nhuận. Kết luận cuối cùng đó là: Ai chiếm hữu tài sản ít nhất thì đó chính là người kiếm được tiền nhiều nhất, là người hưởng lợi nhiều nhất.

Có người cho rằng những người mua bánh nướng với giá cao là những kẻ ngốc. Tuy nhiên, chúng ta có thể nhìn lại thị trường chứng khoán hiện nay, thật bất ngờ những việc như “tái định giá tài sản” hay “rót vốn” chẳng phải cũng “ngốc” giống như vậy sao?

 

Ví dụ, trong các doanh nghiệp có lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu cao, vốn rót vào khi tài sản có giá cao thực ra cũng giống như câu chuyện “bán bánh nướng” kể trên. Cuối cùng, người nào bán cổ phiếu sớm nhất, người đó là người kiếm được tiền hay là người hưởng lợi nhiều nhất.

Chính vì vậy, là một nhà đầu tư, chúng ta cần phải có cái nhìn khách quan về việc định giá lại tài sản cũng như việc quyết định rót vốn đầu tư.

Nếu thấy sự mập mờ của người khác, bạn phải nhìn nhận nó thật kĩ càng, bởi vì, rất có thể bạn sẽ trở thành “người qua đường giữ chiếc bánh nướng có giá cao”!

 

Tới lúc đó, không lỗ đã là một điều may mắn, nhưng nếu lỗ thì bạn sẽ lỗ nặng, không những chơi cổ phiếu thua lỗ mà còn ảnh hưởng tới cuộc sống, đặc biệt là với những hộ kinh doanh bán lẻ vốn ít.

Đó cũng chính là lý do chúng ta phải học, trau dồi tư duy đầu tư của bản thân. Có câu “Người giàu thì càng làm càng giàu, người nghèo thì càng làm càng nghèo” cũng chính là nằm ở lẽ đó.

Chiến thuật “Bán bánh nướng” đã lỗi thời

Theo một cách nhìn khác, việc đưa giá chiếc bánh nướng lên cao giữa A và B là một hành vi kém chân thực. Mức giá cả tăng cao trong khi giá trị thực của chiếc bánh vẫn không đổi. Thiệt hại suy cho cùng vẫn nằm ở người tiêu dùng cuối. Điều này đi ngược lại với các giá trị phổ quát của xã hội. Một góc độ nào đó nó còn là vấn đề đạo đức.

Vì lẽ đó, hiện nay nhiều nhà nhà sản xuất, nhà kinh doanh chân chính chọn cách mang lại giá trị cho xã hội, đem lại giá trị cho khách hàng trước, và sau đó họ sẽ được xã hội, khách hàng trả công xứng đáng.

 

Đây mới chính là cách làm ăn khôn ngoan, lâu dài nhất. Và việc đẩy giá “bánh nướng” lên cao đã là một loại chiến thuật lỗi thời.  Xã hội ngày một tiến bộ, con người ngày càng văn minh, họ nhanh chóng nhận ra đạo đức mới là thứ giá trị lâu dài. Và cách làm ăn kiểu Bán bánh nướng đang trên đà suy vong.

 

Nguồn: Cafebiz