Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025

Sự lựa chọn ở từng độ tuổi…

 

SỰ LỰA CHỌN Ở TỪNG ĐỘ TUỔI. HIỂU ĐIỀU NÀY, BẠN SẼ NGỘ RA RẤT NHANH

Đời người, mỗi giai đoạn mang một sứ mệnh khác nhau. Sống một kiếp, mỗi chặng đường lại có một mục tiêu riêng.

Ở tuổi đôi mươi, đừng mơ đến sự nhàn nhã của người sáu mươi bảy. Ở tuổi sáu mươi, cũng đừng gồng mình sống như người hai ba mươi.

Làm đúng việc của từng giai đoạn, thì ít sai lầm hơn. Gánh đúng trách nhiệm của từng độ tuổi, thì cuộc đời mới không sống hoài sống phí.

 

Tuổi 20: Đừng so bì, hãy làm tốt chính mình

Tuổi 20 đã không còn là trẻ con. Đây là lúc phải xác định mục tiêu, và học cách kiên trì đến cùng.

Cần học thì tiếp tục học. Cần đi làm thì hãy chuyên tâm với công việc.

Đừng tham vọng viển vông. Đừng lười biếng hay dễ nản. Cứ chăm chỉ, chắc chắn và từng bước mà đi.

 

Tuổi 30: Chăm lo gia đình, bớt xã giao

Hạn chế bàn tiệc, giảm những cuộc tụ hội không cần thiết. Đây là giai đoạn nên tập trung phấn đấu chứ không phải mưu cầu hưởng thụ.

Làm nhiều việc nhà hơn, siêng năng hơn; bạn sẽ thấy gia đình bớt đi nhiều mâu thuẫn.

Tuổi 30, bạn không còn sống cho riêng mình nữa. Bên cạnh trách nhiệm cá nhân, hãy học cách bao dung và nhường nhịn; gia đình vì vậy mà ấm lên.

 

Tuổi 40: Kiên trì và làm phong phú chính mình

Tuổi 40 không còn sung sức như tuổi 30. Cơ thể bước vào trung niên, đôi khi cảm thấy lực bất tòng tâm, đôi khi đau lưng mỏi gối.

Vì gia đình, bạn càng phải biết rèn luyện: rèn thân, rèn ý chí, rèn sức bền.

Giữ cơ thể khỏe mạnh và tâm trí mạnh mẽ, đó là vốn liếng quan trọng nhất của tuổi bốn mươi.

 

Tuổi 50: Xem nhẹ, thuận theo tự nhiên

Thành công hay thất bại của người khác không liên quan đến bạn. Chuyện vụn vặt của thiên hạ không cần bàn luận.

Xem nhẹ những người dễ dàng rời xa bạn. Xem nhẹ những gập ghềnh của cuộc sống.

Con cháu có phúc của con cháu, đừng bận tâm quá nhiều. Được – mất đã có số trời, đừng làm phiền lòng mình.

Tuổi 50 nên để nhịp sống chậm lại, để tâm yên hơn. Đây là quãng tuổi cần học cách lắng đọng và trầm tĩnh.

 

Tuổi 60: Không tranh, thản nhiên trước mọi sự đến – đi

Hãy khoan dung với đời, với người thân và với chính bản thân mình.

Ít lo nghĩ, giữ lòng rộng rãi. Đừng hối hận chuyện đã qua, đừng buồn vì người không đáng. Hãy học cách lạc quan, tận hưởng mỗi ngày còn khỏe mạnh.

 

Tuổi 70: Lạc quan, đối đãi tốt với bản thân

Sức khỏe là ưu tiên hàng đầu. Ăn nhiều rau, ít dầu mỡ; vận động nhẹ nhàng mỗi ngày.

Có thời gian thì nấu món ngon. Có lúc rảnh thì trò chuyện với bạn đời.

Đừng khiến mình căng thẳng hay bận rộn quá mức. Nhẹ nhàng mà sống, khỏe mạnh mà sống; đó là điều quan trọng nhất.

 

Mỗi tuổi một lựa chọn, mỗi năm tháng một cách sống

Đời người chỉ có một lần. Mỗi chặng đường không thể quay lại. Sống trọn vẹn với từng độ tuổi, đó chính là món quà lớn nhất ta có thể tự dành cho mình.

Hãy để điều gì cần đến thì đến, điều gì cần đi thì đi. Đừng cưỡng cầu yêu – ghét, đừng vướng bận ở – rời.

 

Biết quý trọng thời gian, trân trọng người bên cạnh. Cả cuộc đời, hãy cố gắng sống phong phú nhất có thể; bởi cuối cùng, ta sống là để cho chính mình.

 

Tú Uyên 

 

Con nuôi có nghĩa là gì?

 

CON NUÔI CÓ NGHĨA LÀ GÌ?

Cô giáo dạy lớp một Debbie Moon đang thảo luận với các em học sinh về bức tranh vẽ một gia đình. Trong tranh, một cậu bé có màu tóc khác hẳn với màu tóc của các thành viên còn lại trong gia đình.

Một học sinh nhận xét cậu bé đó là con nuôi và cô bé Jocelynn Jay lên tiếng phát biểu: “Mình biết rất rõ về con nuôi vì mình cũng là con nuôi mà.”

“Thế con nuôi có nghĩa là gì?” một học sinh khác hỏi.


“Con nuôi có nghĩa là thay vì bạn được sinh ra từ trong bụng mẹ, thì bạn được nuôi dưỡng và lớn lên từ trong trái tim của mẹ.” Jocelynn kiêu hãnh trả lời.


George Dolan

 

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2025

Đời người vốn chẳng hoàn mỹ, cầu toàn quá sẽ hủy hoại bản thân

 

ĐỜI NGƯỜI VỐN CHẲNG HOÀN MỸ, CẦU TOÀN QUÁ SẼ HỦY HOẠI BẢN THÂN

Nhà hiền triết Plato từng nói: “Thế giới này chính là không hoàn mỹ như vậy. Bạn muốn có được thứ gì đó, thì cũng sẽ mất đi thứ khác tương đương như vậy”. Nếu muốn hủy mất một người, hãy để anh ta theo đuổi sự hoàn mỹ. Người quá chạy theo sự hoàn mỹ thường sống cuộc đời mệt mỏi nhất.

Bởi đời người, trước nay đều không hoàn mỹ.

 

Tôi có một cô bạn tên Ngọc Hoa, chúng tôi chơi thân với nhau từ nhỏ. Cô ấy rất xinh đẹp, lại sở hữu chất giọng ngọt ngào cùng nụ cười có duyên. Thời đại học, cô ấy là hoa khôi có tiếng của trường. Về sau, cô đã chọn quen với một chàng trai giàu có. Cậu ta có rất nhiều tiền, có thể thỏa sức cho cô dùng vào việc chăm sóc sắc đẹp, có thể thỏa mãn cái tâm hư vinh của cô.

Mỗi khi ra đường, cô đều có xe sang đưa đón thật là kiêu hãnh với đời. Nhất là những ngày lễ tết, hoa hồng chất đầy cả xe khiến cô không khỏi choáng ngợp, và cô càng thêm tự phụ về nhan sắc của mình.

 

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đi vào miền nam làm cho một công ty nước ngoài. Công ty rất lớn, thường có khách hàng đến bàn chuyện làm ăn. Những khách hàng đó đều là những đại gia trong giới doanh nghiệp.

Lúc này, Ngọc Hoa chợt nhận thấy người bạn trai giàu có đó của mình so với các ông chủ lớn thành đạt ngoài xã hội thật là khác nhau một trời một vực, không đáng mang ra so sánh.

Bởi quá mê đắm tiền bạc, quá tự phụ về nhan sắc của mình, Ngọc Hoa đã chia tay với bạn trai. Rất mau cô đã quen được bạn trai mới, người này không những có tiền, mà còn rất đẹp trai.

Cô mong có được một tình yêu hoàn mỹ, sau khi kết hôn có nhà cửa rộng rãi, có được những chiếc xe sang. Đương nhiên, cô càng mong có đủ tiền để chăm sóc nhan sắc của mình, suốt đời luôn giữ được dáng vẻ thanh xuân.

 

Hồng trần cuồn cuộn, đời dễ đổi thay, sau khi có con, dường như cô đã già hơn chục tuổi. Điều kinh khủng nhất là chồng cô đã thay lòng đổi dạ. Bởi trước nay anh cảm thấy như mình đang nuôi một “bình hoa di động”, anh đã thấy quá mệt mỏi. Anh rất cần một người vợ chân thành bên cạnh đồng cảm sẻ chia, san sẻ những khó khăn vất vả nhưng Ngọc Hoa chỉ biết chăm chút cho bản thân, suốt ngày chỉ biết vòi tiền.

 

“Hoa đẹp cũng khó tươi thắm được trăm ngày”, thanh xuân của một người rốt cuộc cũng không thể trường tồn mãi với thời gian. Một mối tình cũng khó lãng mạn bền lâu. Khi tình yêu trở về với cuộc sống hiện thực thì Ngọc Hoa ích kỷ, trước giờ chỉ biết tô vẽ cho bản thân dần dần khiến người ta cảm thấy mệt mỏi, chán ghét, hôn nhân cũng lung lay sắp đổ.

Đương nhiên, vì để níu giữ tình yêu, cô cũng muốn nâng cao khí chất của mình, cố gắng đọc sách, nhưng cô đã bị phiền não vây khốn, không còn lòng dạ nào để đọc sách nữa.

 

Đời người, trước nay đều không hoàn mỹ! Ngoài dung mạo không hoàn mỹ ra, còn có rất nhiều phương diện khác đều không hoàn mỹ. Người quá chạy theo sự hoàn mỹ mới thật là kẻ ngốc!

Kỳ thực, không hoàn mỹ mới là đời người! Nhìn từ một góc độ khác, không hoàn mỹ cũng chính là hoàn mỹ.

 

Dịch Thư, nữ nhà văn Hồng Kông từng nói:

Tôi rất xấu, nhưng tôi rất dịu dàng. Tôi không xinh đẹp, nhưng tôi rất chân thật. Tôi không giàu có, nhưng tôi sống rất vui vẻ. Tôi không được thành công, nhưng tôi rất tự tin vào bản thân. Tôi không đa tình, nhưng tôi rất trân quý tình cảm.

Khi bạn biết sống vì người khác, thật ra bạn đã sống rất hoàn mỹ rồi, còn nếu như “nhìn người khác mà sống”, bạn sẽ cảm thấy rất mệt mỏi, không có lấy một chút hạnh phúc, rốt cuộc bạn đã đánh mất chính mình.

 

Đời người có một cảnh giới, gọi là “để lại khoảng trống”. Những chỗ không hoàn mỹ đó cũng là một khoảng trống, vậy nên mới có thể “trời cao chim bay lượn, biển rộng cá tung tăng”, mọi thứ bạn muốn có thảy đều ở trong đó cả.