Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2021

Vì sao các nàng tiên chán cảnh bồng lai

 

VÌ SAO CÁC NÀNG TIÊN CHÁN CẢNH BỒNG LAI ĐẾN NỖI CHỈ MƠ VỀ HẠ GIỚI?

Câu chuyện sau đây là câu trả lời.

Xưa, có một người đàn ông làm nghề xẻ đá. Công việc nặng nhọc và vất vả nhưng tiền công lại ít ỏi. Ông cảm thấy không hài lòng chút nào nên bật khóc: "Trời ơi, ước gì ta giàu có để được ngủ trên giường phủ vải lụa". Một tiên ông bổng xuất hiện, nói với anh ta rằng: "Ngươi đang được như ngươi muốn". Và điều đó quả thật đã xảy ra, người xẻ đá nọ trở nên giàu có, được ngủ trên một chiếc giường phủ bằng vải lụa.

Quốc vương ngồi trên chiếc kiệu che lọng vàng, dẫn đầu bởi đoàn kỵ sĩ. Một phú ông nhìn thấy cảnh ấy, cảm thấy buồn tủi vô cùng vì mình không có lọng vàng che đầu. Ông ta than rằng: "Ước gì ta là vua". Tiên ông xuất hiện và nói: "Ông đang được như ông muốn".

Ông thành vị quốc vương ngồi trên kiệu với lọng vàng che đầu, nhưng lúc ấy, mặt trời chiếu những tia nắng cháy bỏng như thiêu đốt đến nỗi cỏ héo quắt lại. Quốc vương phàn nàn rằng mặt trời làm bỏng mặt ngài, rằng mặt trời có nhiều quyền lực hơn ngài và rằng: "Ước gì ta là mặt trời". Tiên ông xuất hiện. Và là mặt trời, nên ngài rọi thẳng những tia nắng lên cao và xuống thấp, sang trái rồi sang phải, mọi nơi, ngài thiêu đốt cỏ trên mặt đất và gương mặt mọi ông vua trên thế gian.

Bỗng nhiên một đám mây từ đâu đến chắn giữa ngài và trái đất, những tia mặt trời bị dội lại và ngài cảm thấy phẫn nộ vì có kẻ dám chống lại quyền lực của ngài, ngài ước được là đám mây đầy quyền lực. Thế là nhà vua trở thành đám mây, luôn chắn giữa mặt trời và trái đất, ngăn những tia nắng lại để cỏ mọc lên xanh tốt. Mây hóa thành những hạt mưa thật to rơi xuống trái đất, làm những con sông vỡ bờ và gây lũ lụt, cuốn phăng nhà cửa, tàn phá ruộng đồng. Ngài xô vào tảng đá nhưng đá cứ đứng trơ trơ ra đó, ngài phẫn nộ vì tảng đá không khuất phục uy quyền của ngài. 

Ngài bật khóc và mơ được làm tảng đá, thế là nhà vua được trở thành tảng đá, đứng trơ trơ mặc nắng đốt, mưa tuôn. Thế rồi một người đàn ông đến, mang theo cuốc chim, đục, búa tạ xẻ tảng đá ra thành những hòn đá. Hòn đá kêu lên: "Sao có thể như thế được, người đàn ông này còn mạnh mẽ hơn cả ta, ông ta cứ đẽo dần từng mảng đá ra khỏi thân thể ta thế này sao?" và hòn đá không hài lòng.

Tiên ông lại đến và thế là hòn đá lại trở thành thợ xẻ đá. Anh ta lại đẽo đá ra từ những tảng đá to, công việc vô cùng vất vả và tiền công vẫn ít ỏi – nhưng anh ta cảm thấy hài lòng.

Tôi không đồng ý với đoạn kết câu chuyện. Đây là phần duy nhất tôi không đồng ý, bởi tôi quá biết con người, họ chẳng dễ dàng hài lòng bao giờ. Vòng tròn đã khép lại, tất nhiên câu chuyện phải kết thúc nhưng câu chuyện trong cuộc đời thật thì không tự nhiên khép  lại. Vòng tròn sẽ lại bắt đầu chuyển động.

Đó là lý do người Ấn Độ nhìn cuộc đời như một "vòng trôn ốc". Tự nó tiếp tục vận hành, tự nó sẽ lặp lại. Anh thợ đẽo đá vẫn sẽ không hài lòng. Anh ta vẫn sẽ muốn một chiếc giường đẹp và vải phủ bằng lụa, những chuyện cũ cứ thế lặp lại. Nếu người thợ xẻ đá thật sự hài lòng, anh ta chắc chắn đã phải bước ra khỏi vòng luân hồi sống chết. Anh ta nhất định phải thành Phật.

Vậy hãy sống trong hiện tại, hãy nhìn ngay bây giờ. Chỉ cần trì hoãn một khoảnh khắc thôi, bạn sẽ bỏ lỡ. Ngày mai rồi bạn cũng sẽ bỏ lỡ, ngày kia cũng thế, bởi vì bạn không thay đổi. Thói quen mơ mộng viển vông sẽ ngày một nặng nề hơn.

Theo: Hạnh phúc tại tâm (OSHO)

Alexander Đại đế ganh tị với người ăn xin

 

ALEXANDER ĐẠI ĐẾ GANH TỊ VỚI NGƯỜI ĂN XIN

Alexander Đại đế có hạnh phúc khi ông ta thống lĩnh toàn thế giới không? Ông ta là một trong những người bất hạnh nhất sống trên trái đất này. Nhìn niềm vui của Diogenes, ngài Đại dế bỗng ganh tị - ngài ganh tị với một kẻ ăn xin?

Diogenes là người ăn xin; ông ta chẳng có gì, kể cả cái bình bát. Đức Phật ít ra còn có được chiếc bình và ba cái áo choàng. Diogenes hoàn toàn không có gì. Trước kia thì ông cũng có một cái bình và một ngày ông đến bờ sông với chiếc bình ăn xin ấy. Khát nước giữa lúc trời nóng bức, ông muốn uống nước. Trên đường, ông nhìn thấy dòng sông nhỏ và một con chó chạy qua trước mắt ông. Nó vừa chạy, vừa thở và nhảy ùm xuống nước, tắm mát và vùng vẫy thỏa thích.

Một ý nghĩ nảy lên trong dầu Diogenes: “Con chó này tự do hơn ta – nó còn không có cả cái bình bát ăn xin. Nó sống được như vậy, sao ta không làm được? Cái bình này là vật sở hữu duy nhất của ta, lúc nào ta cũng lo nó bị đánh cắp. Thậm chí, đêm đêm ta cũng phải thức dậy đến vài lần để xem cái bình còn ở đó không”. Nghĩ vậy, ông ném chiếc bình bát xuống sông, cúi chào con chó và cảm ơn nó đã mang đến cho ông một thông điệp lớn lao: Thoát khổ.

Con người hoàn toàn trắng tay đó lại khiến cho Alexander ganh tị. Ngài Đại dế thật đáng thương làm sao. Ông ta thú nhận: “Nếu Thượng Đế cho ta được sống lại một lần nữa, ta sẽ bảo Người: “Xin dừng cho con làm Alexander – mà hãy biến con thành Diogenes”.

Diogenes cười nhạo và gọi con chó – lúc này họ đã là một đôi bạn thân và sống quấn quít bên nhau – ông nói:

“Nhìn kìa, và nghe thử xem, Ngài Đại đế đang nói ngớ ngẩn cái gì vậy chứ? Kiếp sau ngài muốn làm Diogenes! Tại sao lại là kiếp sau? Tại sao phải trì hoãn? Ai có thể biết được kiếp sau? Thậm chí ngày mai còn không chắc chắn, phút sau còn không chắc chắn, nói chi đến kiếp sau. Nếu ngài thực sự muốn làm Diogenes, hãy trở thành Diogenes ngay tại đây, lúc này.

Hãy vứt bỏ quần áo xuống dòng sông và quên mọi chuyện thống lĩnh thế giới di. Đó là một sự ngớ ngẩn khủng khiếp và ngài biết rõ điều đó.

Ngài phải thú nhận rằng ngài đã đau khổ, ngài phải thú nhận rằng Diogenes đang thực sự an lạc hơn. Vậy tại sao không trở thành Diogenes ngay đi? Hãy nằm xuống dòng sông nơi ta đang tắm mát. Dòng sông này đủ lớn cho tất cả chúng ta”.

Dĩ nhiên Alexander không thể nhận lời Diogenes. Ông nói: “Cảm ơn ngươi đã có lời mời ta. Bây giờ ta không thể làm điều đó, nhưng kiếp sau thì có thể…”.

Diogenes hỏi Alexander: “Ngài đang đi đâu vậy? Ngài sẽ làm gì sau khi thống trị toàn thế giới?”.

Alexander trả lời: Sau đó ta sẽ nghỉ ngơi.

Diogenes nói: “Nghe có vẻ vô lý nhỉ. Còn ta lại được nghỉ ngơi ngay lúc này”.

Alexander có hạnh phúc không, Adolf Hitler hạnh phúc không, Rockefeller và Carnegie – những người quyền lực nhất, giàu có nhất thế giới ấy – có hạnh phúc không? Chỉ cần nhìn những người thành công trên thế giới, bạn sẽ quên di ý tưởng thế nào là thành công.

Không có gì khiến người ta thất bại như sự thành công. Cho dù bạn có nói rằng không có gì thành tựu bằng những thành công, tôi vẫn nói với bạn rằng không có gì giống với thất bại như sự thành công.

Người luôn tham vọng không bao giờ có thể hạnh phúc; và trên thực tế, người tham vọng mới là kẻ đau khổ nhất thế giới.

Thế mà chúng ta dạy dỗ trẻ em rằng: “Phải xếp thứ nhất, phải đứng đầu, chỉ như thế con mới hạnh phúc”. Vậy bạn đã từng thấy ai đó đứng đầu và hạnh phúc chưa?

Trích Hạnh phúc tại tâm; Tác giả: Osho; NXB Thời Đại

-------

Diogenes (404 TCN - 323 TCN). Ông là một nhà triết học Hy Lạp theo chủ nghĩa yếm thế. Diogenes đã biến nghèo thành đức hạnh. Ông đi ăn xin để kiếm sống và thường ngủ trong một cái lọ lớn bằng gốm ở chợ, Diogenes trở nên nổi tiếng với những trò đùa triết học.

Alexander Đại đế (356 TCN -323 CN) thọ 32 tuổi.

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

Có 2 thứ quan trọng trong cuộc sống…

 

CÓ 2 THỨ QUAN TRỌNG TRONG CUỘC SỐNG…


Suy ngẫm các câu nói ngắn gọn, xúc tích dưới đây, chúng ta sẽ vở ra nhiều điều trong cuộc sống: 

- Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.

- Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.

- Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Cha Mẹ và sự giúp đỡ của người khác.


- Có 2 thứ bạn phải chịu trách nhiệm đó là những việc mình làm và chất lượng cuộc sống của mình.

- Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.

- Có 2 thứ bạn buộc phải có để thành công, đó là sự khát khao và lòng kiên trì.


- Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại và phản bội lòng tin của người khác.

- Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.

- Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là sự cám dỗ và sự ích kỷ.


- Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.

- Có 2 thứ bạn luôn phải sử dụng, thận trọng nhưng đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.

- Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.


- Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.

- Có 2 thứ bạn không được sợ sệt và thoả hiệp đó là cái ác và sự giả dối.

- Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng đón nhận đó là khó khăn và ngày mai.


Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ: Không sợ người nói xấu chỉ sợ mình làm xấu

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta mãi mê làm việc tốt nhưng có rất nhiều người lại nói xấu mình, lại ghanh ghét mình, mà đáng lẽ ra mọi người sẽ yêu thương bạn. Cuộc sống là như thế, có thể bạn làm vừa lòng người này, nhưng lại làm mất lòng người kia. Có thể người này quý bạn, người kia ghen ghét ganh tị... vậy cứ hãy là bạn, là chính mình. Sống tốt, sống chân thành sẽ mang lại cho mình cảm giác thanh thản... Và hãy bình thản trước thị phi, thì cuộc sống của bạn sẽ bình yên và không gì có thể lay chuyển được bạn.

.

Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân ta cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích. cho nên bạn cần ghi nhớ:

.

Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe.

Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao. Cho nên cứ an nhiên mà sống thôi!... Cứ sống chân thật, hiền lương, có tình có nghĩa, không hại người hại vật thì không cần sợ bất cứ lời thị phi dèm pha nào cả.