Thứ Tư, 17 tháng 3, 2021

Vận động viên đáng gờm kiêm tỉ phú cụt tay

 

VẬN ĐỘNG VIÊN ĐÁNG GỜM KIÊM TỈ PHÚ CỤT TAY

 

Hoàng Lãng người Quảng Trị bị cụt hai tay khi mới 12 tuổi, do đụng phải bom mìn chiến tranh còn sót lại,  người đàn ông ấy đã vượt lên số phận, dùng hai cùi tay làm việc như những người bình thường. Ông từng giành HCV bơi lội quốc gia dành cho người khuyết tật. Ông cũng là tỉ phú sở hữu 20 ha rừng tràm.

.

Ông Lãng xuất thân trong gia đình nông dân. Năm học lớp 6, trong một lần cùng với cha mẹ dọn cỏ khô, ông bị quả mìn phát nổ, nát bươm hai tay.

Ông hồi ức: “Lúc đó tôi ngất xỉu, được đưa đi điều trị tại bệnh viện huyện Hải Lăng. Hôm sau tôi mới tỉnh dậy, thấy mình không còn tay nữa, chán nản vô cùng, chẳng thiết gì cuộc đời nữa. 

Điều trị hơn nửa tháng thì được về nhà, tôi tự nhốt mình trong nhà cả năm trời, tâm trạng chán chường, không bè bạn, không thiết chuyện trò với ai”.  

 


May mắn, tôi đã cố gắng trở lại lại với cuộc sống, ban đầu tôi chỉ làm những công việc đơn giản như bưng bát cơm, cầm cái muỗng đôi đũa, tự thay áo quần. Mọi việc này phải tập lại từ đầu, thấy rất khó khăn. Nhưng tôi ngày càng làm được những việc khó hơn như tập cầm cuốc, cầm cày, cầm bút, đạp xe. “Hiện tuy có thiệt thòi, chậm hơn người thường nhưng hầu như việc gì tôi cũng làm được hết.

.

Hồi đó tôi chỉ làm cho HTX nông nghiệp, đến năm 22 tuổi tôi cưới cô gái ở cạnh nhà hơn 2 tuổi. Ông Lãng kể về đường tình duyên: “Vì ở cạnh nhau nên tôi có cơ hội thể hiện mình, làm việc giúp cho nhà cô em, gây được nhiều thiện cảm. Nhưng do tôi không có tay, nhà lại nghèo nên yêu người ta cũng không dám ngỏ lời. Nhờ cô ấy “bật đèn xanh” tôi mới dám thổ lộ tình cảm và thế là thành đôi.

Bà Hồ Thị Dưỡng vợ ông: “Tui thích ông ấy vì dù tật nguyền nhưng vẫn siêng làm, biết vượt qua khó khăn, yêu vợ thương con hết mình”. 

 


Năm 2003, được biết huyện Hải Lăng tổ chức cuộc thi dành cho người khuyết tật. Ông Hoàng Lãng đăng ký tranh tài, do tính say mê bơi lội thời nhỏ trổi dậy sau bao năm mặc cảm với đôi tay bị cụt.

Ông nhớ lại: “Tôi dự thi thì vợ con tôi phản đối vì sợ tôi nguy hiểm, đã lâu không bơi, đi thi cũng thua thôi. Rồi cũng có nhiều người dè bỉu: “Cụt tay mà còn bày đặt đòi đi thi bơi, có ngày chết chìm lúc nào không ai biết”.

.

Kết quả vượt mong đợi, tôi đứng nhất cuộc thi khi đã 43 tuổi, tiếp đó năm 2004, tôi được mời tập luyện cho đội tuyển tỉnh Quảng Trị để thi đấu giải quốc gia. Hằng ngày tôi đạp xe hơn 40km đi tập luyện, lên thị xã Đông Hà nhờ HLV chỉ dạy, về nhà lại bơi tại sông Nhùng nên thành tích bơi ngày được cải thiện đáng kể”.

.

Ông Hoàng Lãng có hơn 50 huy chương các loại: Năm 2004 ông đoạt 4 HCĐ tại giải bơi toàn quốc tổ chức ở TP.HCM. Một năm sau tại Hà Nội ông “rinh” 2 HCV và 1 HCB. Đến năm 2006, tại TP.HCM, ông phá kỉ lục quốc gia cự ly 200m bơi ếch dành cho người khuyết tật. Năm sau tại Huế ông lại phá kỷ lục của chính mình. Năm 2008 tại Đà Nẵng, ông giành 2 HCB. Sau đó ông giải nghệ do xuống sức, nhưng hằng ngày vẫn không ngừng ra sông bơi.

.

Lại nói về cuộc mưu sinh sau khi có gia đình, ông trổ nước kiêm bảo vệ đồng sắn cho HTX nông nghiệp Mai Đàn. Song thu nhập quá ít ỏi, đất ruộng thì ít.

Đến năm 2000, ông Lãng được huyện cho làm bảo vệ rừng. Năm 2002 ông được cấp 5ha rừng trồng tràm. Đất rừng nằm trên đồi cách nhà hơn 10km, Đến nay, sau hơn 10 năm lập nghiệp, ông Lãng đã có một cơ ngơi đáng nể với 20 ha rừng tràm (15 ha thuê). Ngoài rừng ông còn trồng gần 2ha sắn. Chăn nuôi bò, gà. Số tiền ước tính vợ chồng ông kiếm được trong 10 năm qua lên tới cả tỉ đồng. “Gia đình ông Lãng sống rất hòa thuận. Bản thân ông là người tàn tật, cụt hai tay mà vẫn xây dựng môt cuộc sống tích cực.  

.

Ông Hoàng Lãng được bà con kính nễ và ngưỡng mộ về thái độ sống tích cực. Ông đã chứng minh rằng người khuyết tật có thể sống hòa nhập với cộng đồng và có ích cho xã hội.

.

Nguồn: Báo pháp luật

Tật nguyền không là rào cản thành công

TẬT NGUYỀN KHÔNG LÀ RÀO CẢN THÀNH CÔNG

Một khi con người có thái độ sống tích cực, chắc chắn họ sẽ đạt được điều mà họ mong muốn.

 


Sinh ra tại New York vào năm 1912 trong một gia đình nhập cư, Henri Vicardi không may bị dị tật ở chân. Gần như suốt thời thơ ấu, ông phải sống ở bệnh viện. Đến năm 27 tuổi, ông vẫn chưa được lắp chân giả.

.

Nhưng hãy xem ông đã sống một cuộc đời như thế nào!

Vicardi trở thành một trong những nhân vật được kính trọng nhất trong lĩnh vực giáo dục. Ông đã dành cả đời mình để đấu tranh cho quyền lợi của người khuyết tật.

Năm 1952, ông thành lập Trung tâm cung ứng Nhân sự tại Elberton, Long Island. Ông đã chứng minh với thế giới rằng người khuyết tật có thể sống hòa nhập với cộng đồng và có ích cho xã hội.

.

Henri từng là cố vấn cho nhiều đời tổng thống Mỹ - từ Franklin Roosevelt đến Ronald Reagan - và được trao tặng nhiều giải thưởng cao quý. Ông còn được mọi người kính trọng và ngưỡng mộ về thái độ sống tích cực cũng như tính cách hài hước của mình.

.

Một lần, một nhà báo phỏng vấn ông:

- Thưa ông Henri, làm thế nào ông có thái độ sống tích cực như thế?

Và ông trả lời...

“Khi chuẩn bị cho một em bé tật nguyền chào đời, Chúa Trời hỏi ý kiến các vị thánh và họ nói rằng những em bé đó nên gia nhập gia đình Vicardi.”

.

Lời bàn:

Tật nguyền không phải là rào cản của sự thành công. Một khi con người có thái độ sống tích cực, chắc chắn họ sẽ đạt được điều mà họ mong muốn.

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2021

Tha thứ cho kẻ thù là phóng thích cho chính mình

 HÃY THA THỨ VÀ THƯƠNG YÊU KẺ THÙ

 

Tha thứ là phương thuốc chữa lành những vết thương, nhưng ai mới có khả năng chế tạo ra “thần dược” này? Làm sao có đủ lý trí, vị tha, khoan dung, lòng dũng cảm và tâm thái bình tĩnh để tha thứ?

Một hôm, có một đệ tử hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại. Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị sư phụ đáp: “Con hãy ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ!” Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ rồi thưa sư phụ! Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”. Sư phụ đáp: “Chưa xong đâu! Con hãy về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ!”.

.

Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ, thì…! Thôi được, con sẽ cố làm!”. Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt rất vui vẻ, khoe với sư phụ là đã có thể thương những người mà trước đây từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, biết ơn họ! Bởi nếu không có họ thì con đâu có cơ hội đề cao tâm tính như vậy!”. Người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã biết ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”.

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé! Họ đã làm đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ!”.

.

Thiền tông Nhật Bản có ghi chép lại câu chuyện về Thiền sư Hakuin Ekaku (1686-1768). Ngài là một vịthầy đạo hạnh khiêm nhu, lối sống giản dị, thanh tịnh, là thiền sư vĩ đại “500 năm mới có một người” của nước Nhật. Thiền sư Hakuin rất được mọi người trọng vọng kính nể vì phong cách đạo đức thánh thiện của ông.

Một ngày kia, có một người con gái trẻ đẹp nhà gần chùa của thiền sư bị chửa hoang. Người ta không biết cha đứa bé là ai. Bố mẹ cô gái vô cùng tức giận và xấu hổ nên đánh đập tra khảo con gái để biết về lai lịch tình nhân. Ban đầu cô con gái không chịu nói gì cả, nhưng sau cùng vì bị đánh đập dữ dội, cô tiết lộ đó chính là thiền sư Hakuin. Một vị sư được người người kính trọng lại làm chuyện như vậy nên câu chuyện lan ra khắp xóm làng, dân chúng dị nghị, nghi ngờ, xầm xì, khinh thường…

.

Đệ tử của thiền sư dần dần bỏ đi gần hết. Không chỉ có vậy, gia đình cô gái vô cùng tức giận, chờ đứa con được sinh ra rồi mang tới dúi cho thiền sư. Họ nói: “Đấy, con của ông đấy, ông giữ mà nuôi lấy, đồ đạo đức giả!”.

Thiền sư không nói gì, bình thản nhận lấy đứa bé. Vì không có sữa cho đứa bé, bị đệ tử xa lánh, nên chính thiền sư phải bồng đứa bé ngày ngày đi xin sữa, bị người đời chê bai, dè bỉu. Sau một thời gian dài, vì lương tâm cắn rứt và giày vò khôn nguôi nên cô gái quyết tâm nói ra sự thật để giải thoát cho bản thân mình. Cô khai đứa bé đó là con của cô và chàng bán cá ở chợ.

.

Cha mẹ cô nghe xong liền cảm thấy tội lỗi vô cùng tức tốc dẫn con gái tới chùa giập đầu sám hối với thiền sư và xin cháu về. Thiền sư nghe xong chỉ bình thản nói: “Thế à!”. Sự tình được truyền đi, dân chúng ngưỡng mộ, các đệ tử cảm phục đức nhẫn nhục và tâm lượng thản nhiên của thiền sư nên lần lượt kéo về. Danh tiếng thiền sư nay lại hơn xưa. Đọc câu chuyện trên ai ai cũng nhận thấy ở thiền sư Hakuin chữ “Nhẫn” và “Thiện” vô cùng to lớn.

 

Trong cuộc sống, dù bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, nỗ lực ra sao…dường như đều không tránh khỏi bị ai đó đối xử bất công, lợi dụng, thù ghét, chà đạp. Nếu chúng ta “lấy oán trả oán” thì oán hận sẽ chất chồng, càng ngày càng không gỡ ra được. Có người nói tâm oán hận như một túi rác, bạn ôm nó trong lòng càng lâu thì càng hôi thối sinh bệnh, chi bằng quẳng nó đi. Ít nhất cũng đừng nên tự trừng phạt mình bằng lỗi lầm của người khác. Tha thứ giúp chúng ta được bình yên.


Người xưa từng nói: “Lấy oán báo oán, oán oán trập trùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”, quả là rất có đạo lý. 

Tha thứ là tạo phúc cho chính mình

 THA THỨ LÀ TẠO PHÚC CHO CHÍNH MÌNH

Xưa có một ông lão sống với ba người con trai. Một ngày kia, ông lão gọi các con của mình lại và nói: “Cả đời cha đã gánh vác cho gia đình ta, bị người ta ức hiếp cũng nhiều rồi. Giờ thì cha đã già, không biết còn sống được bao lâu nữa, vậy nên một trong ba anh em con cần phải thay cha gánh vác gia đình. Hôm nay, cha giao cho mỗi con một thỏi bạc, hãy đi hành thiện và tích đức. Ai có thể chứng tỏ là người thiện đức nhất sẽ được thay cha trở thành trụ cột của gia đình”.

.

Một thời gian sau, ba người con trở về. Người cha yêu cầu họ kể lại những gì họ đã trải qua. Anh cả tỏ ra tự hào: “Con nhìn thấy một người phụ nữ định trẫm mình xuống sông, con vội nhảy xuống và cứu được cô ấy lên bờ. Vì cô ấy mang bầu nên con đã cứu được hai mạng người”.

.

Anh thứ hai cũng hào hứng kể: “Con đi ngang qua một thôn làng và thấy có ngôi nhà đang bén lửa. Vì ngôi nhà ở ngay đầu gió nên cơ hồ cả làng sẽ bị thiêu rụi. Con nhảy vào trong lửa và dập tắt đám cháy ấy, đã cứu được rất nhiều mạng sống và tài sản”.

Người cha mỉm cười, nhưng cũng không nói thêm lời nào. Cuối cùng chỉ còn lại anh út, anh ngập ngừng:

“Cha ạ, con rất buồn vì chẳng làm nên công trạng gì mà chỉ toàn là những việc ngớ ngẩn. Ngày hôm trước khi đi ngang qua rặng núi, con nhìn thấy vị lực sĩ mà thường ngày vẫn hay ức hiếp nhà chúng ta. Lúc ấy anh ta đang say rượu nằm ngay bên bờ vực thẳm. Chỉ cần anh ta trở mình một cái là sẽ rơi xuống vực.

.

Lẽ ra con nên bỏ mặc anh ta đó mà đi tìm việc gì khả dĩ hơn vì kẻ đồi bại như anh ta thì cả làng đều cho rằng chết là đáng kiếp. Nhưng tâm con lúc đó bứt rứt, còn đành gọi anh ta dậy, bảo anh ta cẩn trọng tránh xa cái vực đó ra. Cuối cùng không tìm được việc gì để làm theo nguyện của cha”.

Người cha nghe xong, không ngờ khuôn mặt trở nên vô cùng rạng rỡ, nói: “Con có thể buông bỏ oán hận, tha thứ để cứu cả kẻ thù của mình thì tâm đủ rộng để gánh vác việc lớn“.

.

Ông quyết định trao cho con trai út kế thừa gia sản, trụ cột gia đình. Sau khi người con út trở thành trụ cột gia đình, vị lực sĩ từng bắt nạt anh ngày trước vô cùng biết ơn và nhận ra rằng việc mình làm trước đây là sai trái. Từ đó, anh ta bỏ hẳn thói ngang nhiên hống hách, đối xử với tất cả mọi người bằng thiện tâm và hoà ái. Hai gia đình từ đó cũng trở thành những người bạn tốt. Câu hỏi đặt ra là vì sao chúng ta không thể bao dung, tha thứ cho người khác?

.

Có người miệng nói tha thứ nhưng trong tâm hãy còn chất đầy oán hận, căm phẫn. Bị người khác gây tổn thương đương nhiên không phải là một cảm giác dễ chịu gì. Nhưng trên đời có ai mà chưa từng chịu tổn thương đây? Nếu cứ ôm giữ mãi tâm oán hận, chẳng phải tâm hồ ta sẽ chỉ còn đầy những vết thương đang rỉ máu hay sao?

Chính vì vậy, bản thân những người không thể tha thứ luôn mang theo rất nhiều oán giận, buồn đau dù sự việc thực sự làm họ tổn thương đã lui vào quá khứ. Chúng ta cũng luôn có suy nghĩ rằng tha thứ là thái độ, là cách hành xử ta dành cho người khác, nhưng thực chất tha thứ là hành động ta làm cho chính mình, là cách ta đối đãi với bản thân mình. Không thể tha thứ còn là biểu hiện của sự ích kỷ.

Tha thứ không phải yếu đuối, nhu nhược, dĩ hoà vi quý, tha thứ càng không phải đầu hàng, chấp nhận buông xuôi. Tha thứ là đặt mình ở trên người khác để bao dung họ. Cổ nhân dạy: “Lùi một bước biển rộng trời cao”.

.

Khi ta có thể thật tâm tha thứ cho người khác, có thể vứt bỏ mọi khúc mắc trong tâm và đối diện với tất cả bằng tâm thái an hòa, thuần tịnh, cũng là ta đang chăm sóc và yêu thương chính mình, là tự cởi trói sợi dây vô hình đang thắt chặt trái tim và tâm hồn mình.

 

Khi tha thứ cho kẻ thù của mình cũng chính là bạn đang tự cởi sợi dây vô hình ngày càng thít chặt lấy tâm hồn bạn, một thứ oán khí, uất hận, tạo thành thống khổ tinh thần và vô vàn bệnh tật. Cho nên nói, tha thứ, dung thứ cho người cũng chính là tự cứu mạng mình.

Cái gốc của tha thứ chính là tâm từ bi, thiện lương. Để có thể tha thứ cho người khác dễ dàng hơn, phải chăng bạn luôn nên nuôi dưỡng cho mình một tấm lòng lương thiện, nhân hậu.