Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

Bao lâu chúng ta nên tắm 1 lần?

 

BAO LÂU CHÚNG TA NÊN TẮM 1 LẦN?

 

Thói quen tắm rửa ở mỗi người trong chúng ta là khác nhau. Có người tắm 1, thậm chí tới 2 lần/ngày, trong khi một vài người khác lại gần như "kiêng" nước và chỉ tắm 1 lần/tuần.

Vậy, câu hỏi đặt ra ở đây là: Bao lâu chúng ta nên tắm rửa một lần là hợp lý?

Bao lâu chúng ta nên tắm rửa một lần là chuẩn nhất?

Theo hai nhà khoa học Đức là tiến sĩ Joshua Zeichner và tiến sĩ Ranella Hirsch, nhiều lí do khiến chúng ta có tần suất tắm rửa như hiện tại bắt nguồn từ các thông lệ xã hội. Và điều đó thực sự mang tính hiện tượng văn hóa nhiều hơn.

 

Các chuyên gia cho biết, tắm rửa thường xuyên thực tế "lợi bất cập hại". Tắm rửa quá thường xuyên, đặc biệt là với nước nóng, quả thực không tốt cho da của bạn. Vì khi đó, bạn sẽ rửa trôi sạch các lợi khuẩn cũng như lớp dầu trên da, khiến da bị khô. Điều này khiến da dễ bị nứt nẻ hơn và khiến bạn đối mặt với nguy cơ viêm nhiễm qua da cao hơn.

 

Ngoài ra, nếu bạn có con nhỏ, việc cho chúng tiếp xúc với các lợi khuẩn hình thành trên da sẽ giúp da của chúng ít nhạy cảm hơn, ngăn chặn được các chứng dị ứng như bệnh eczema.

Người ta đã chứng minh rằng hầu hết các loại vi khuẩn, nấm và nấm men không hề có bất cứ mối đe dọa nào đối với sức khỏe con người nếu chúng chỉ nằm trên da.

 

Quay trở lại với câu hỏi về tần suất tắm rửa hợp lý?

Nhìn chung, bạn có thể duy trì lịch tắm rửa 1 lần mỗi ngày hoặc 2 - 3 ngày/lần. Tuy nhiên, vào những ngày không tắm, bạn nên lau rửa một số vùng trên cơ thể như vùng dưới cánh tay (nách), dưới bầu vú, cơ quan sinh dục, mông và mặt.

 

Hãy nghĩ về số lượng nước mà bạn tiết kiệm được. Mẹ Trái đất sẽ hài lòng với điều đó.

Tất nhiên, nhu cầu tắm rửa vẫn luôn phụ thuộc vào khí hậu và mức độ hoạt động của bạn. Song, sẽ luôn thích hợp để bạn tắm rửa khi cơ thể bị dính bẩn hoặc dơ dáy.

 

 

Anh hùng lực lượng vũ trang trong chiến dịch Điện Biên Phủ.

 

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG TRONG CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ.

 

Năm 19 tuổi, chàng trai Phan Tư ở Thọ Lâm, xã Thọ Thành, huyện Yên Thành lên đường nhập ngũ. Tháng 10/1952, Trung đội 51 (thuộc Đại đội 124, Trung đoàn 555) của Phan Tư được lệnh hành quân gấp lên Tà Khoa (thuộc vùng thượng nguồn sông Đà).

Đây là nút giao thông cực kỳ quan trọng lên Điện Biên nên mức độ đánh phá của máy bay địch cũng vô cùng ác liệt. Tại đây đơn vị có nhiệm vụ mở đường, bắc cầu phao, làm bến phà để bộ đội vượt sông ngược Tây Bắc. Riêng Tiểu đội phó Phan Tư cùng hai chiến sĩ khác được phân công theo dõi máy bay địch, rà soát và phá bom nổ chậm... 

Bom thả bao nhiêu thì đồng đội anh có nhiệm vụ rà phá bằng hết. Nhiều phen anh bị đất hất đầy miệng, máu từ hai hốc mắt chảy ra. Một lần quả bom tấn to như con trâu mộng lao xuống nằm ngay giữa đường. Nếu phá nổ thì hỏng đường, người và xe không thể qua được bến Tà Khoa. 

Hàng ngàn dân công xe thồ, bộ đội, xe vận tải, xe kéo pháo phải đứng chờ cách xa quả bom 300m. Không có cách nào khác trong lúc chiến trường đang nóng bỏng từng giây, Tiểu đội phó Phan Tư đập đuốc châm lửa thắp sáng rồi đứng lên quả bom, hô to:

“Các đồng chí yên tâm vượt qua vùng nguy hiểm. Quả bom này không nổ. Tôi đứng làm lộ tiêu cho mà đi. Cứ bình tĩnh tiến lên”.

Suốt đêm đó hàng ngàn người và xe, pháo lần lượt qua khỏi bến Tà Khoa.

Đêm mồng 5 Tết năm 1953, trung đội của Phan Tư được lệnh mặt trận Quân khu Tây Bắc điều động bí mật di chuyển mở một tuyến đường thủy. Nhiệm vụ chủ yếu của công binh là phá hơn 90 thác, trong đó có 30 thác cực kỳ nguy hiểm dọc sông Nậm Na - một nhánh của sông Đà xuất phát từ bản Léng (Trung Quốc) chảy về thị xã Lai Châu, dài 120km.

Câu hỏi đầu tiên là làm thế nào để đưa được những khối bộc phá cỡ 6 kg xuống nước? Giữa núi rừng thời chiến không thể tìm đâu ra vải, nilông, sáp, nhựa bọc kín quả bộc phá để chống ướt. Phan Tư trằn trọc nghiên cứu và đã nảy sinh sáng kiến lấy lá chuối để gói và lạt giang buộc bộc phá giống như gói bánh tét.

Nhưng cái khó là không có sáp hoặc nhựa đường để hàn kín miệng dây cháy chậm. Lúc đó Phan Tư lại có sáng kiến dùng cơm nếp nghiền kỹ thay sáp. Lập tức kinh nghiệm này được phổ biến cho toàn trung đội để sản xuất bộc phá. Thác Hang hung dữ được đưa vào điểm nổ đầu tiên. Phan Tư đã xung phong ôm bộc phá lặn xuống.

Toàn bộ thao tác từ khi ôm khối thuốc lặn xuống đến phát nổ chỉ cho phép kéo dài trong 40 giây trong khi nước chảy xiết. Phan Tư nghĩ chắc chắn mình sẽ hy sinh, nhưng nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ. Anh lặn sâu xuống và gài bộc phá vào lòng thác…

Một tiếng nổ long trời, nước sông cùng đất đá tung lên không trung rồi đổ ụp xuống. Đồng đội trên bờ không ai bảo ai, đều ngả mũ, cúi đầu mặc niệm người đồng đội đã anh dũng hy sinh. Nhưng Phan Tư chỉ bị sức ép và đã được đồng đội kịp thời cứu sống...

Nhờ sáng kiến của Phan Tư, trong vòng một tháng, 90 ngọn thác trên sông Nậm Na đã được xoá sạch, kịp thời mở đường cung cấp vũ khí, lương thực cho chiến dịch. Với chiến công đó, Phan Tư được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang đợt đầu tiên trong chiến dịch Điện Biên Phủ.

Hết chống Pháp lại đến chống Mỹ, Phan Tư tiếp tục tham gia chiến đấu trên nhiều chiến trường ác liệt. Năm 1976, ông trở thành Đại tá - Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 239.

Ngồi nghe ông kể lại một thời phá thác oanh liệt, chúng tôi mới hiểu thêm để có chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu, đất nước đã sản sinh ra những người anh hùng như vậy. Họ đã trở thành huyền thoại, trở thành bất tử trong lòng dân tộc.

Tiến Dũng - Bích Thuỷ

 

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Vì sao con người có thể cảm nhận được nhau, đặc biệt trong gia đình?

 

VÌ SAO CON NGƯỜI CÓ THỂ CẢM NHẬN ĐƯỢC NHAU, ĐẶC BIỆT TRONG GIA ĐÌNH?

 

Cảm ứng tâm linh có thật không? Đây không chỉ là một câu hỏi mang màu sắc niềm tin, mà là một hiện tượng lặp đi lặp lại trong thực tế đời sống.


Câu chuyện về một em bé vừa chào đời nhưng kiên quyết không chịu bú mẹ ruột, trong khi lại bú sữa của những người khác, thoạt nhìn có thể xem là trùng hợp. Nhưng khi người mẹ thừa nhận rằng ngay từ đầu cô không mong muốn đứa trẻ, toàn bộ sự việc lập tức mang một ý nghĩa khác. Nếu chỉ là ngẫu nhiên, thì đó là một sự trùng hợp quá chính xác.

Vấn đề không nằm ở việc tin hay không tin, mà là: liệu có tồn tại một dạng cảm nhận vượt ngoài lời nói, và khoa học đã chạm tới điều đó hay chưa?

Thai nhi có thể cảm nhận được – một sự thật đã được khoa học ghi nhận

Khoa học hiện đại đã chỉ ra rằng thai nhi không hề “trống rỗng” như người ta từng nghĩ.

Ngay từ trong bụng mẹ, thai nhi đã có thể nghe âm thanh, phản ứng với nhịp điệu và chịu ảnh hưởng trực tiếp từ trạng thái của người mẹ. Nhịp tim, hormone và cảm xúc của mẹ không dừng lại ở bản thân người mẹ, mà liên tục tác động đến đứa trẻ.

Điều đó dẫn đến một thực tế quan trọng: dù chưa có ý thức hoàn chỉnh, thai nhi vẫn có khả năng cảm nhận môi trường cảm xúc xung quanh.

 

Chính vì hiểu rõ điều này, trong thực hành y khoa, các bác sĩ thường khuyên cha mẹ nên chủ động nói chuyện với con trước khi sinh. Những lời đơn giản như “con sắp gặp cha mẹ rồi, hãy ra ngoài nhé” không phải là niềm tin mơ hồ, mà dựa trên khả năng tiếp nhận kích thích của thai nhi.

 

Trong thực tế, có những trường hợp khiến người ta phải suy nghĩ sâu hơn. Một sản phụ từng chia sẻ rằng vì còn một kỳ thi quan trọng, cô đã nói với con: “Con ngoan, hãy đợi mẹ thi xong rồi hãy ra.” Đứa trẻ sau đó chào đời muộn hơn so với dự đoán ban đầu của bác sĩ.

Những câu chuyện như vậy chưa thể xem là bằng chứng khoa học độc lập. Nhưng khi đặt trong nền tảng sinh học đã được xác nhận, chúng không còn là điều hoàn toàn phi lý.

Khoa học đã ghi nhận việc con người có thể truyền tín hiệu cho nhau

Năm 2014, các nhà khoa học đã thực hiện một thí nghiệm trong đó tín hiệu thần kinh điều khiển chuyển động tay của một người được ghi lại bằng điện não đồ (EEG), sau đó truyền qua Internet và kích thích não của một người khác. Kết quả là người thứ hai thực hiện cùng một hành động dù không hề biết trước.

 

Trong một thí nghiệm khác, một người chỉ cần nghĩ về một lời chào, tín hiệu này được mã hóa thành dữ liệu và gửi đi. Người nhận, dù không nghe hay nhìn thấy, vẫn xuất hiện phản ứng thị giác dưới dạng ánh sáng lóe lên.

Điều quan trọng cần hiểu là: thiết bị không tạo ra hiện tượng, mà chỉ ghi nhận và truyền tải nó. Giống như kính hiển vi không tạo ra vi khuẩn, mà chỉ giúp con người nhìn thấy thứ vốn đã tồn tại.

 

Những thí nghiệm này chưa chứng minh “tâm linh” theo nghĩa siêu nhiên. Nhưng chúng đã xác nhận một điều cốt lõi: tín hiệu từ não người có thể được phát ra và được não người khác tiếp nhận.

Đây chính là nền tảng khoa học cho khả năng con người cảm nhận nhau ở mức sâu hơn lời nói.

 

Mối liên kết giữa mẹ và con tồn tại trong chính cơ thể

Không chỉ dừng lại ở tín hiệu thần kinh, khoa học còn phát hiện một dạng kết nối sâu hơn giữa mẹ và con.

Hiện tượng vi chimerism thai nhi cho thấy tế bào của đứa trẻ có thể di chuyển vào cơ thể người mẹ, tồn tại trong máu, tim và thậm chí trong não suốt hàng chục năm sau khi sinh. 

Điều này có nghĩa là mối liên hệ giữa mẹ và con không chỉ là tình cảm, mà còn là sự hiện diện vật lý thực sự.

 

Một số nghiên cứu còn cho thấy những tế bào này có thể tham gia vào quá trình phục hồi tổn thương trong cơ thể mẹ. Nói cách khác, mối quan hệ này không kết thúc khi đứa trẻ chào đời, mà tiếp tục tồn tại dưới một hình thức khác.

Khi đặt điều này cạnh những trải nghiệm như linh cảm của người mẹ về con, ta bắt đầu thấy rằng cái gọi là “cảm ứng” có thể có nền tảng sinh học rõ ràng.

 

Từ thai nhi trong bụng mẹ, đến các thí nghiệm về não bộ, và cả những phát hiện về tế bào, một điều dần trở nên rõ ràng: con người không hoàn toàn tách biệt với nhau.

Đặc biệt trong gia đình, nơi tồn tại cả sự gắn bó sinh học lẫn cảm xúc lâu dài, sự kết nối này càng trở nên sâu sắc.

Vì vậy, trong đời sống, không hiếm những khoảnh khắc một người bất chợt cảm thấy bất an mà không rõ lý do, rồi sau đó mới biết người thân của mình gặp chuyện. Có những cảm nhận xuất hiện đúng thời điểm, dù khoảng cách là rất xa.

 

Khoa học có thể chưa giải thích trọn vẹn cơ chế của những hiện tượng này. Nhưng với những gì đã được ghi nhận, có thể nói rằng: sự kết nối giữa con người không chỉ dừng lại ở lời nói hay hành động.

 

Tiểu Hoa