Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

TÊN GỌI của một người thực sự ảnh hưởng đến ngoại hình

 

TÊN GỌI CỦA MỘT NGƯỜI THỰC SỰ ẢNH HƯỞNG ĐẾN NGOẠI HÌNH

Khi gương mặt khớp với tên gọi

Năm 2017, nhà tâm lý học người Mỹ Yonatan Shahar cùng nhóm nghiên cứu tại Đại học Do Thái ở Israel đã tiến hành một thí nghiệm độc đáo. Họ mời một nhóm người trưởng thành và một nhóm trẻ em tham gia. Nhiệm vụ rất đơn giản: nhìn vào các gương mặt, rồi đoán tên thật của từng người.

Tưởng chừng kết quả chỉ là ngẫu nhiên, nhưng bất ngờ thay, độ chính xác lại cao hơn đáng kể so với tỉ lệ may rủi. Điều này có nghĩa là, dù không biết thêm bất kỳ thông tin nào, người ta vẫn có thể đoán tên một người chỉ dựa trên diện mạo – ít nhất là ở người trưởng thành.

Tuy nhiên, ở nhóm trẻ em, hiện tượng này biến mất. Người tham gia không đoán đúng nhiều hơn mức ngẫu nhiên. Điều đó chứng minh rằng, ảnh hưởng của tên lên gương mặt không phải bẩm sinh, mà xuất hiện dần trong quá trình trưởng thành.

"Lời tiên tri tự hoàn thành"

Các nhà tâm lý học giải thích hiện tượng này bằng khái niệm "lời tiên tri tự hoàn thành" (self-fulfilling prophecy). Tên gọi, thực chất, là một nhãn xã hội. Từ nhỏ, chúng ta được nghe nhắc đi nhắc lại cái tên đó, kèm theo những kỳ vọng gắn với ý nghĩa của nó.

Một đứa trẻ tên mang nghĩa kiên cường, mạnh mẽ, dũng cảm thường sẽ được người lớn khích lệ rằng: "Con không phải tên dũng cảm sao? Nhất định con sẽ vượt qua được khó khăn này". Sự động viên ấy dần bồi đắp sự mạnh mẽ trong tính cách, để rồi ánh mắt, nét mặt của em cũng toát lên sự cứng cỏi.

Ngược lại, một em bé tên dịu dàng, thục nữ có thể thường xuyên được nhắc nhở biết quan tâm, chăm sóc người khác. Qua năm tháng, em hình thành sự mềm mại, hiền hòa trong giao tiếp, để rồi điều này cũng in dấu trong khí chất và diện mạo.

Nói một cách giản dị: khi ta sống cùng một nhãn gọi, ta dần trở thành chính nhãn gọi đó.

Tên và diện mạo: bằng chứng từ trí tuệ nhân tạo

Để kiểm chứng thêm, các nhà nghiên cứu đã áp dụng công nghệ trí tuệ nhân tạo và học máy. Họ phân tích các gương mặt của những người trưởng thành có cùng tên, và so sánh mức độ tương đồng.

Kết quả cho thấy, những người mang cùng một tên thường có đặc điểm gương mặt tương tự nhau hơn so với người mang tên khác. Điều thú vị là hiện tượng này không xuất hiện ở trẻ em. Một lần nữa, điều đó củng cố giả thuyết: tác động của tên gọi chỉ dần bộc lộ trong quá trình xã hội hóa và trưởng thành.

Thoạt nhìn, tên gọi chỉ là ký hiệu đơn giản. Nhưng thực chất, nó mang trong mình sức mạnh tiềm ẩn. Nó định hình kỳ vọng, ảnh hưởng đến hành vi, phong cách sống, và thậm chí in dấu lên ngoại hình.

Thuyết gán nhãn (labeling theory) trong tâm lý học chỉ ra rằng, khi con người bị gắn một nhãn xã hội nào đó, họ có xu hướng phát triển theo chiều hướng mà nhãn ấy gợi ý. Tên gọi chính là nhãn xã hội đầu tiên mà mỗi người nhận được ngay từ khi sinh ra.

Không chỉ tính cách, tên còn ảnh hưởng đến gu ăn mặc và phong cách giao tiếp. Người mang tên gợi cảm giác mềm mại thường ưa chuộng thời trang thanh thoát, tông màu nhẹ nhàng, mái tóc và cách trang điểm hài hòa. Trong khi đó, những cái tên gợi sự mạnh mẽ lại thường đi cùng phong cách cứng cáp, góc cạnh hơn. Chính những lựa chọn lặp đi lặp lại này khiến người khác dần nhìn thấy ở diện mạo chúng ta đúng cái tên mà ta mang.

Không quyết định số phận, nhưng đủ để ảnh hưởng

Tất nhiên, tên không quyết định tuyệt đối con người ta sẽ trở thành ai. Nhưng cái tên có thể là một lực tác động âm thầm, khiến mỗi người dần đi theo một lối mòn vô thức nào đó. Nếu ta nhận thức được điều này, ta có thể lựa chọn chủ động hơn, không để "nhãn gọi" ràng buộc mình quá chặt.

Tên gọi, về bản chất, không chỉ là một danh xưng để phân biệt. Nó là dấu ấn xã hội, là lời thì thầm được lặp đi lặp lại suốt hành trình trưởng thành. Trong sự tương tác giữa kỳ vọng, hành vi và nhận thức của người khác, cái tên có thể in bóng dáng lên chính gương mặt chủ nhân.

Vậy nên, lần tới khi tự giới thiệu bản thân hay khi nghe người khác gọi tên mình, bạn hãy thử tự hỏi: "Mình có đang dần trở thành cái tên này không?"

Nếu câu trả lời là "có", thì rất có thể đó không chỉ là sự trùng hợp, mà là kết quả của sự giao thoa giữa tâm lý và đời sống.

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

Vì sao quân Mông Cổ san bằng cả châu Âu nhưng đành ‘bó tay’ với Đại Việt?

 

VÌ SAO QUÂN MÔNG CỔ SAN BẰNG CẢ CHÂU ÂU NHƯNG ĐÀNH ‘BÓ TAY’ VỚI ĐẠI VIỆT?

Một trong những chiến thắng lẫy lừng trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam đó chính là 3 lần đại thắng quân Nguyên Mông. Tuy nhiên, có nhiều thắc mắc đưa ra rằng giai đoạn đó quân Mông Cổ vô cùng mạnh mẽ, hùng hậu nhưng tại sao dân ta lại có thể đánh bại?

Thế kỷ XIII, Mông Cổ được coi là đế chế hùng hậu khi thường xuyên đưa quân đi xâm lược, bành trướng tại nhiều nước châu Á và châu Âu.

Đương thời, mỗi lần nghe thấy bốn từ “Thiết kỵ Mông Cổ”, cả đại lục Âu, Á, Phi đều không khỏi run sợ… Họ được mệnh danh là bất khả chiến bại, vó ngựa quân Mông Cổ đi đến đâu là chiến thắng vang dội đến đó. Đội quân Mông Cổ đi đến đâu cỏ không thể mọc được.

Theo sử biên niên của nước Pháp thì mối lo sợ trước quân Mông Cổ đã làm đình trệ cả sự buôn bán”. Ở Đức xuất hiện bài kinh cầu nguyện “Chúa cứu vớt chúng con khỏi cơn thịnh nộ của Tác-ta – Mông Cổ”.

Ở phía Nam quân Mông Cổ chiếm Trung Quốc, Cao Ly, tấn công Nhật Bản… Một đế quốc Mông Cổ rộng mênh mông được tạo lập từ bờ biển Hắc Hải đến tận Thái Bình Dương.

Quân đội Mông Cổ với lực lượng kỵ binh thiện chiến đánh đâu thắng đấy! Nhưng cả ba lần xâm lược Đại Việt, với 1 triệu quân, thì bị đánh cho đại bại. Chủ tướng Thoát Hoan phải chui vào ống đồng để quân lính “kéo” về Vân Nam. Toa Đô, dũng tướng khét tiếng của Mông Cổ bị rơi đầu. Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp bị bắt, trở thành vật tế sống ở mộ các vua Trần…Nguyên nhân nào khiến đội quân Mông Nguyên đại bại ở Việt Nam?

Trời giúp Đại Việt

Nguyên nhân cơ bản cho chiến thắng này là chính sách đoàn kết nội bộ của những người lãnh đạo.

Ngoài ra phải kể tới trong thành công của nhà Trần là đội ngũ tướng lĩnh xuất sắc, nòng cốt lại chính là các tướng trong hoàng tộc nhà Trần. Dù xuất thân quyền quý nhưng các hoàng tử, thân tộc nhà Trần, ngoài lòng yêu nước – và bảo vệ quyền lợi dòng tộc – số lớn là những người có thực tài cả văn lẫn võ như Trần Quốc Tuấn, Trần Thánh Tông, Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật đều là những tên tuổi lớn trong lịch sử Việt Nam. Đó là chưa kể tới Trần Thủ Độ, Trần Khánh Dư, Trần Quốc Toản…

Bên cạnh đó, chiến thắng của nhà Trần có được nhờ rất lớn vào sự sáng suốt của các tướng lĩnh trong chiến thuật, đứng đầu là Trần Hưng Đạo. Trong khi tác chiến, các tướng lĩnh nhà Trần chủ động tránh lực lượng hùng hậu người Mông mà đánh vào các đạo quân người Hán bị cưỡng bức theo quân Mông sang Đại Việt.

Tâm lý của những người mất nước và phải chịu sự quản thúc của người Mông khiến các đạo quân này nhanh chóng tan rã, sức kháng cự thấp. Một cánh quân tan rã có tác động tâm lý lớn tới các đạo quân còn lại trên toàn mặt trận.

Thời tiết ở Việt Nam không thuận lợi với quân Nguyên

Ngoài những nguyên nhân trên thì còn một nguyên nhân nữa vô cùng quan trọng khiến Mông Cổ phải chịu thất bại tại Đại Việt là thời tiết.

Nước ta trong mùa hè có khí hậu nóng ẩm, một loại khí hậu mà người Mông Cổ không ưa. Vào những lúc giao mùa, thời tiết thay đổi; quân Mông Cổ không chịu nổi khí hậu này.

Quân Mông Cổ quen ở vùng khô lạnh, trong khi đi chiến đấu thường uống máu ngựa sống để tăng thêm sinh lực. Tuy nhiên ở miền Bắc Việt Nam, do khí hậu ẩm nên khi máu ngựa tuôn ra ngoài chứa đựng nhiều vi khuẩn có hại, quân Mông Cổ uống vào sinh bệnh tật, mất sức chiến đấu.

3 CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG QUÂN NGUYÊN MÔNG XÂM LƯỢC TRONG THẾ KỶ XIII

Cuộc kháng chiến chống quân Mông Cổ lần I năm 1258

Giai đoạn đầu thế kỷ XIII, quân đội Mông Cổ vô cùng hùng mạnh và hiếu chiến. Khi này, nhà nước Mông Cổ đưa ra sách lược tấn công và xâm chiếm nước Đại Việt ta để làm bước đệm thực hiện gọng kìm tiến lên phía Nam Trung Quốc để tiêu diệt Nam Tống.

Khi này, nhà Trần đã ra lệnh bắt giam sứ giả Mông Cổ để biểu lộ quyết tâm nhất quyết chống giặc ngoại xâm. Bên cạnh đó, vua quan nhà Trần còn đưa ra lệnh sắm sửa vũ khí và xây dựng quân đội, dân binh, ngày đêm tập luyện.

Vào tháng 1/1258, quân đội Mông Cổ chính thức bước vào nước ta qua đường sông Thao với 3 vạn quân do Ngột Lương Hợp Thai đứng vị trí số 1. Tuy nhiên, đi đến Bình Lệ Nguyên thì đã bị chặn lại. Tiếp đó, quân Mông Cổ lại liên tục đánh vào Thăng Long khiến nhà Trần tạm rút khỏi đây để nhường chỗ cho kế sách “vườn không nhà trống”.

Khi này, quân đội Mông Cổ với chủ trương lấy cuộc chiến tranh nuôi cuộc chiến tranh đã rơi vào trạng thái thiếu lương thực, thực phẩm trầm trọng. Nắm bắt thời cơ này, quân đội ta đã mở cuộc phản công lớn ở Đông Bộ Đầu, đánh cho địch phải rút khỏi Thăng Long chạy về nước vào ngày 29/01/1258 .

Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên năm 1285

Lần xâm chiếm lần 2 bắt đầu vào tháng 12 âm lịch năm 1284 khi quân đội Mông Cổ dưới sự chỉ huy của Trấn Nam vương Thoát Hoan (con trai thứ chín của Hốt Tất Liệt) và A Lý Hải Nha, vượt qua biên giới và nhanh chóng chiếm được Thăng Long vào đầu tháng 1 âm lịch năm 1285 sau thắng lợi của đội quân do Ô Mã Nhi chỉ huy tại Vạn Kiếp và Phả Lại (đông bắc Thăng Long).

Cùng thời gian đó, đội quân do Toa Đô chỉ huy sau khi tấn công Chiêm Thành bằng đường qua Lão Qua cũng di chuyển về phía bắc và nhanh chóng tiến tới Nghệ An vào cuối tháng 1 âm lịch, tại đây đội quân nhà Trần dưới sự chỉ huy của Trần Kiện nhanh chóng đầu hàng.

Tháng 2 âm lịch, Trần Bình Trọng đánh quân Nguyên tại bãi Đà Mạc, bị thua và bị giết. Tháng 3 âm lịch, Trần Lộng, Trần Ích Tắc và gia thuộc cũng đầu hàng quân Nguyên.

Tuy nhiên, hai vua Trần và Quốc công tiết chế Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn đã thay đổi chiến thuật từ phòng ngự sang phản công và một lần nữa đánh bại quân Mông Cổ. Tháng 4 âm lịch, tướng Trần Nhật Duật giành thắng lợi trong trận Hàm Tử (nay thuộc tỉnh Hưng Yên).

Tháng 5 âm lịch, tướng Trần Quang Khải đánh bại Toa Đô tại Chương Dương (nay thuộc Hà Nội) và sau đó các vua Trần đã giành thắng lợi trong trận chiến lớn tại Tây Kết nơi Toa Đô bị giết chết. Ô Mã Nhi trốn qua cửa sông Thanh Hoá, hai vua Trần đuổi theo nhưng không kịp, bắt được hơn 5 vạn dư đảng đem về, Ô Mã Nhi chỉ còn một chiếc thuyền vượt biển trốn thoát.

Trong khi đó, đội quân của Thoát Hoan và Lý Hằng bị Trần Hưng Đạo đánh bại tại Vạn Kiếp, phải bỏ chạy về Tư Minh. Lý Hằng bị xạ tiễn bắn chết còn Thoát Hoan phải chui vào ống đồng mới thoát được.

Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần 3 (1287 đến 1288)

Lần xâm chiếm thứ ba vào Đại Việt của quân đội nhà Nguyên diễn ra vào cuối năm 1287 và được tổ chức tốt hơn so với lần trước, với việc đưa vào lực lượng thủy quân lớn hơn và nhiều lương thực thực phẩm hơn.

Quân đội Mông Cổ, dưới sự chỉ huy của Thoát Hoan, tiến tới Vạn Kiếp và hội quân tại đây với quân đội của Ô Mã Nhi và quân Nguyên cũng nhanh chóng giành được thắng lợi ban đầu rồi xuôi dòng về phía đông. Thủy quân của nhà Nguyên nhanh chóng giành được thắng lợi tại Vân Đồn (thuộc tỉnh Quảng Ninh ngày nay) nhưng thuyền chở lương thực, thực phẩm nặng nề đi sau lại bị tướng Trần Khánh Dư đánh tan. Kết quả là quân Mông Cổ tại Thăng Long bị thiếu lương thực, thực phẩm trầm trọng.

Không có lương thực, thực phẩm tiếp tế, Thoát Hoan buộc phải rút quân khỏi Thăng Long về Vạn Kiếp. Các nhóm bộ binh của nhà Trần được lệnh tấn công quân đội Mông Cổ tại Vạn Kiếp.

Đầu tháng 3 âm lịch năm 1288 thủy quân của Ô Mã Nhi tiến tới sông Bạch Đằng để đón thuyền lương do Trương Văn Hổ chỉ huy. Một đội thủy quân nhỏ của Đại Việt ra khiêu chiến và nhanh chóng rút lui để nhử thủy quân nhà Nguyên vào bãi cọc nhọn.

Quân Nguyên trúng kế và rơi vào trận địa mai phục sẵn của Đại Việt. Hàng nghìn thuyền nhẹ của Đại Việt từ hai bên bờ nhanh chóng xuất hiện, tấn công dữ dội và đánh tan sức kháng cự từ quân Nguyên. Quân đội Mông Cổ cố gắng rút lui ra biển trong sự hoảng loạn. Bị va phải cọc, thuyền của họ bị vỡ hay mắc kẹt, nhiều thuyền bị chìm.

Quân Nguyên phải nhảy xuống sông để bơi vào bờ, bị chết đuối rất nhiều. Các tướng như Áo Lỗ Xích, Ô Mã Nhi, Tích Lệ Cơ Ngọc, Sầm Đoàn, Phàn Tiếp v.v bị bắt sống. Cùng thời gian đó, quân đội Đại Việt liên tục tấn công và đánh tan đội quân của Thoát Hoan trên đường rút chạy qua Lạng Sơn. Cố gắng lần này của Hốt Tất Liệt trong việc xâm chiếm Đại Việt cũng tan thành mây khói.

Nguyệt Hòa

Có một kiểu người cả đời không già

 

CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI CẢ ĐỜI KHÔNG GIÀ

Nhân sinh tại thế, đừng để tuổi tác giới hạn chính mình. Có một câu nói rằng: “Dung mạo phù hợp với tuổi tác đó là lẽ thường tình hợp lý. Dung mạo trẻ hơn tuổi thực 5 tuổi là điều rất nhiều người có thể làm được, dung mạo trẻ hơn 10 tuổi là điều rất ít người làm được. Nhưng nhìn không ra tuổi thật, đó mới là cảnh giới”.

Trong cuộc sống có một kiểu người cả đời không già, họ là những người không sợ thời gian, không sợ lời dị nghị và cũng chẳng mù quáng mơ màng theo một điều gì đó. Họ là người sống tự tin, độc lập, sảng khoái. Họ là anh hùng tuổi xế chiều, là mỹ nhân khi đầu bạc. Thời gian luôn công bằng với tất cả mọi người, điều khác biệt duy nhất đó là: có người trốn tránh; có người thì đối mặt trực diện, họ không ngừng tu dưỡng tâm hồn, khí chất của mình.

Kiểu người thứ hai này, họ là những người có đủ đầy 5 loại đặc điểm sau:

Tâm hồn trẻ thơ

Bảo trì một tâm thái thuần khiết như trẻ thơ, đây là một loại cảnh giới của sinh mệnh, là trạng thái đối đãi với bản thân một cách vui vẻ thuần chất, yêu thương. Những người như vậy, họ đối với thế giới bên ngoài, đối với vạn vật và cuộc sống bằng một tâm thái thưởng thức, yêu mến nhiệt tình.

Tâm hồn trẻ thơ là biểu hiện cảnh giới của một người thuần khiết vô tư, không suy tính thiệt hơn, cũng chính là suối nguồn của sự vui vẻ. Mà vui vẻ chính là tiên dược để giữ lại vẻ đẹp thanh xuân.

Làm người, để luôn giữ được tâm hồn trẻ thơ vốn là điều không dễ. Tâm hồn trẻ thơ ấy, không phải là không có tư tâm, cũng không phải ngốc nghếch dại khờ, mà đã trải qua đủ khổ ải trên đời, hơn thua được mất đều nếm đủ nhưng vẫn có thể giữ được tâm thái hồn nhiên yêu đời, đối với mọi việc vẫn hiếu kỳ thuần thiện. Người như vậy rất gần kề với hạnh phúc.

Thiện lương

Thiện lương là mỹ đức của con người, người thiện lương luôn có một tâm hồn trong sáng. Tâm sáng thì dạ ngay, đường đời cũng rực rỡ, dẫu có gian nan vất vả cũng vẫn chọn thiện lương để làm người, ấy mới là người khôn.

Người lựa chọn thiện lương, cho dù dung mạo có xấu đẹp ra sao cũng khiến cho người bên cạnh thấy ấm áp đáng yêu. Ngày nay có nhiều người dùng vẻ bề ngoài, bôi son điểm phấn để mong có được sự yêu mến của mọi người. Tuy nhiên dẫu có được cũng chỉ là thứ cảm giác nhất thời, điều mấu chốt chính là tấm lòng. Nếu như tâm không chính, dạ không ngay, lòng không lương thiện thì có xinh đẹp bao nhiêu cũng chẳng lấy được thiện cảm của người khác dài lâu. Thế nên cổ nhân có câu: “Cái nết đánh chết cái đẹp” cũng lại là ý đó.

Nếu ai đó nói người thiện lương là người xinh đẹp nhất cũng không có gì sai, bởi người xinh đẹp không chắc đã thiện lương, nhưng người thiện lương ắt là người xinh đẹp.

Vậy nên người nào luôn luôn bảo trì tâm hồn thiện lương, người ấy ắt sẽ ngày càng xinh đẹp. Xinh đẹp ở đây không chỉ là vẻ đẹp hời hợt bên ngoài mà được toát ra từ nội tâm. Vẻ đẹp bên ngoài thì có thể phai mòn theo năm tháng, nhưng vẻ đẹp tâm hồn sẽ trường tồn mãi mãi theo thời gian.

Làm người thông minh không khó, khó là sống thiện lương, bởi thông minh là thiên bẩm còn thiện lương lại là lựa chọn. Thiện lương không chỉ giúp cho con người ta tươi trẻ mà còn giúp cho lòng mình luôn vui vẻ bền lâu.

Tự mình đề cao

Cha ông ta thường nói: “Ông 70 vẫn còn học ông 71”, người ta sống tới già, học tới già. Làm người muốn bản thân đề cao thì phải không ngừng học tập, không ngừng tiếp thu cái mới. Người mà tâm hồn luôn tươi trẻ thì tự khắc bản thân cũng tươi trẻ theo. Người trưởng thành không phải là người có được bao nhiêu tiền mà là người dùng bao nhiêu tiền vào việc có ích.

Da đẹp thì như nhau nhưng tâm hồn đẹp mới là điều khác biệt. Khí chất của bạn sẽ ẩn chứa con đường mà bạn đã đi qua, sách mà bạn đọc, điều mà bạn trải, việc mà bạn làm. Dung mạo có thể khiến cho người ta say đắm nhất thời nhưng tâm hồn lại khiến cho người khác say rồi không tỉnh, vĩnh viễn ngự trị trong tâm khảm người khác. Không chỉ có vậy, nếu như vẻ đẹp bên ngoài sẽ phai mòn theo năm tháng thì vẻ đẹp tâm hồn sẽ lại mặn mà theo thời gian.

Một người không ngừng học hỏi, không ngừng tiếp thu cái mới cũng chính là không ngừng bồi đắp vẻ đẹp cho tâm hồn của mình. Khi tâm hồn của bạn có đủ đầy hương vị yêu thương, lòng bao dung, vị tha – đó cũng là lúc tâm, thân hòa quyện, giúp bạn thăng hoa lên một cảnh giới mới, một cảnh giới mà niềm vui ngự trị, vẻ đẹp thanh cao tỏa sáng.

Vận động

Vận động có thể giúp chúng ta giải tỏa phiền não một cách nhanh chóng nhất, nó cũng được xem như tiên dược cho con người. Không kể tuổi tác, bất luận nam nữ, mỗi người đều phải biết tự rèn luyện bản thân.

Là người trưởng thành, ngoài vấn đề chú ý tới ăn mặc sao cho đoan trang nghiêm túc, lễ nghĩa vuông tròn, cũng cần phải chú ý tới sức khoẻ. Sức khỏe là nền tảng của mọi thứ, nếu như sức khoẻ không có thì mọi thứ đều bằng không. Tiền tài, địa vị tất cả đều chỉ là hư ảo. Vận động không chỉ giúp cho thân thể cường tráng mà đôi lúc còn giúp cho tâm hồn vơi đi phiền não.

Tâm thái

Nhà văn người Nhật Bản Haruki Murakami từng nói: “Con người không phải từ từ già, mà là già trong khoảnh khắc”. Con người ta già đi không phải từ nếp nhăn đầu tiên, từ sợi tóc bạc đầu tiên mà là từ giây phút con người buông bỏ bản thân. Chỉ có người không buông bỏ bản thân mới sống được cuộc sống không sợ già, và cũng chẳng thể già.

Sống ở đời thì không ai chịu khổ thay bạn, vậy nên tâm thái của bạn là tự bạn quyết định, hãy luôn nhắc nhở bản thân phải yêu chính mình. Tâm thái của bạn quyết định tuổi tác của bạn, bạn sống tự do tự tại bao nhiêu sẽ quyết định dung mạo bạn trẻ bấy nhiêu. Thế gian vạn sự cân bằng, trên đời không có việc hoàn mỹ, nhưng cũng chính vì thế mà lại trở thành hoàn mỹ. Thế nên sống trong cõi hồng trần, nhiều lúc đau khổ cũng lại là hạnh phúc. Tại sao lại như vậy? Bởi không có đau khổ sẽ chẳng thể có niềm vui. Khi bạn cho rằng cuộc đời thật bất công, cuộc sống thật bất hạnh, hãy tin rằng hạnh phúc đang gần kề bên bạn, chỉ cần bạn cố gắng thêm chút nữa, hạnh phúc sẽ mỉm cười.

Không nghĩ việc đã qua, không buồn việc chưa tới, chỉ sống điều hiện tại, hạnh phúc luôn ở bên. Sống ở đời, ngoài sinh mệnh ra không có gì đáng giá hơn cả, vậy nên chăm sóc bản thân cũng chính là chăm sóc thứ quý giá nhất của mình. Vui buồn được mất, tiền tài danh vọng mọi thứ chỉ là hư ảo, không có gì đáng để kiêu ngạo cả. Học cách chấp nhận, sống vui vẻ tự tại trong từng phút giây, ấy mới là người minh trí.

***

Không biết tự khi nào, tuổi tác chính là điều đáng sợ của rất nhiều người. Cứ như thể mỗi tuổi đuổi xuân đi, năm qua tháng lại, thân già sức yếu. Nhưng thật ra nhân sinh tại thế, điều quan trọng chính là tâm thái, sống đừng để tuổi tác chế ngự bản thân. Năm tháng chỉ làm cho tâm hồn ta thêm phong phú, thú vị thêm thôi, mỗi năm mỗi tuổi mỗi niềm vui. Một năm chỉ có bốn mùa xuân hạ thu đông, nhưng đời người lại mỗi tuổi một mùa xuân, mỗi năm một hương vị.

Thời gian lấy đi xương cốt của bạn nhưng lại ban cho bạn trí tuệ, dòng đời trao cho bạn đắng cay nhưng lại ban cho bạn ngọt bùi. Vạn sự cân bằng, tuỳ duyên mà sống.

Minh Vũ